12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 5
Phần 5

Khu doanh trại canh gác cổng bí cảnh, một lão già tay mang mâm cơm tiến về nơi một căn lều tách biệt với các căn lều trại còn lại.

Dừng trước cửa lều, lão già gọi: “Công chúa, lão mang thức ăn đến…”

“Vào đi!”

Sau tiếng gọi, lão già nhẹ vén cửa lều bước vào, Diễm đang ngồi tu luyện trên giường, mắt không mở và hỏi: “Có tin gì mới không?”

Lão già đáp: “Vẫn chưa thấy Võ Phi Dương xuất hiện, trong những Linh Tướng cấp thấp bị tình nghi là Võ Phi Dương cải trang cũng không thấy ai dùng đế lôi hay đế hỏa… Nhưng có một người bị tình nghi, Vua Âm Binh Lý Hữu Thực, kẻ này theo mô tả thì dùng một thanh kiếm tên Tử Tình, lưỡi kiếm màu tím khá tương đồng với Tử Nguyệt thánh kiếm của Kinh Vô Nguyệt… Ngoài ra, kẻ này dường như có quen biết với tiểu thư Liêu gia, Liêu Thiên Ý.”

Diễm gật đầu: “Được rồi, có tin gì mới thì đừng báo cho Long cung biết sớm, cứ báo trực tiếp với ta, ta muốn tự tay giải quyết hắn!”

“Dạ rõ…”

Lão già lui ra, Diễm nói thầm trong lòng: “Liêu Thiên Ý… Hy vọng là cô đừng khiến ta thất vọng…”

Bên trong bí cảnh, theo lời kêu gọi của Lý Hữu Thực, nhiều người bắt đầu lập thành nhóm và tụ hội ở Vong Linh điện, hầu hết trong số này đều là Linh Tướng.

Đến giờ hẹn, cửa Vong Linh điện khai mở đón chào hàng chục cao thủ cấp Tướng tiến vào trong. Vua Âm Binh Lý Hữu Thực đang ngồi chễm chệ ở phía trước nơi trông như một bàn thờ đá cũ mòn, vách tường sau lưng hắn bị bụi phủ kín.

Thấy người đến khá đông, một tên trong số này nhìn về phía Hữu Thực và nói: “Ngươi là Lý Hữu Thực? Gọi chúng ta đến đây làm gì?”

Hữu Thực trừng mắt, cố tình giải phóng Tử Vong khí khiến thân ảnh hắn trở nên ma mị đáng sợ làm cho gã xấc xược kia rùng mình lui lại. Sau đó hắn nói giọng lạnh lùng: “Vào chiến trường này một thời gian rồi, các ngươi có thấy điều gì lạ không?”

Mọi người xôn xao: “Có gì lạ? Một vùng đất chết tràn ngập tử khí và âm binh…”

“Có hắn là lạ nhất đấy! Linh Tướng luyện được Tử Vong hệ!”

Một số người tỉnh táo hơn: “Chiến trường này hình như quy mô hơi nhỏ…”

Người khác nói: “Chỉ có âm binh dạng người, chẳng lẽ cả hai phe Lê – Mạc đều không biết dùng linh thú?”

“Thực lực của âm binh quá yếu!” Câu này là một giọng nữ nói, Dương liền nhìn đến và nhận ra chính là Liêu Thiên Ý, nàng nói nhưng không nhìn hắn.

Dương gật đầu: “Đúng vậy! Âm binh nơi này quá yếu, chính xác là chỉ có cấp bậc Linh Vương cấp thấp trở xuống! Thêm chi tiết diện tích không lớn và không có linh thú, ta có thể khẳng định nơi này chỉ là một phần nhỏ của chiến trường!”

Đám đông lại xôn xao bàn tán: “Một phần nhỏ? Vậy chẳng phải chúng ta vào đây phí công sao?”

“Không hẳn, biết đâu có đường vào khu vực khác thì sao!”

“Hay là… Lý Hữu Thực này đã tìm thấy lối đi?”

Dương gật đầu: “Đúng vậy! Lối đi chính là ở đây, và phương tiện di chuyển chính là tòa Vong Linh điện này!”

Một tên sửu nhi quát lên: “Vậy thì hãy mau mở đường cho bọn ta đi!”

Lập tức tên sửu nhi bị người khác vỗ đầu đau điếng: “Ngu! Nếu tự mở được thì hắn đã đi một mình, gọi ngươi đến đây làm gì?”

Dương lạnh lùng đáp: “Đúng vậy… Cần một lượng lớn linh lực cấp Linh Tướng để có thể khởi động tòa Vong Linh điện này!”

Một người đa nghi hỏi: “Linh lực? Ý ngươi là bảo chúng ta nạp linh lực của mình vào tòa điện này? Hừ! Để rồi ngươi dể dàng diệt gọn bọn ta giành hết chiến tích sao!”

Dương cười nhạt: “Chiến tích? Ngươi nên nhớ, chiến tranh đã chấm dứt từ 500 năm trước rồi! Chuyện ngươi vào phe Lê hay Mạc và diệt được bao nhiêu người phe địch có còn quan trọng sao? Vua sẽ ban thưởng, sẽ thăng quan tiến chức cho ngươi ư?”

“Nhưng có nhiều chiến tích sẽ đổi được thưởng ở Chiến Thần điện…”

Dương ngắt lời: “Chiến Thần điện ở đâu? Hàng trăm người đi khắp mọi ngỏ ngách của nơi này có tìm được chút dấu vết nào không?”

Đáp án đương nhiên là không.
Người khác lên tiếng: “Cứ xem như ngươi không vì chiến tích, vậy có thể ngươi gạt chúng ta đến và giết sạch để luyện Tử Vong khí của ngươi thì sao?”

Dương đáp: “Nực cười! Ngoài kia có hàng trăm Linh Sĩ, Linh Úy, Linh Tá, ngươi đi hỏi xem ta có giết ai trong bọn chúng bao giờ chưa, còn các ngươi, muốn giết thì ta chia lẻ ra để giết chứ sao lại ngu ngốc tụ tập lại rồi phải mỏi miệng thuyết phục?”

Để tăng tính thuyết phục, Dương giậm chân một phát, nắp cỗ quan tài đá nơi góc phòng liền bật lên, một âm binh cấp Vương tỉnh giấc và tiến về phía Dương.

Tận mắt thấy Lý Hữu Thực giậm chân một cái liền gọi được âm binh cấp Vương, đám đông không khỏi rùng mình, với khả năng này thì thật sự ở đây không có mấy người có thể chống lại Lý Hữu Thực.

Dương nói tiếp: “Ta vốn không muốn chia sẻ thông tin này với các ngươi! Nhưng với vài người bọn ta thì không thể nào tích đủ linh lực để khởi động tòa điện này. Hơn nữa, hẳn là các ngươi không muốn ở lại đây làm mồi cho bọn Linh Vương sắp tiến vào?”

Không hẳn là phải làm mồi, có thể là làm tay sai chẳng hạn, nhưng dù sao thì không ai muốn đang nghênh ngang lại đột nhiên phải lòn cúi khi kẻ mạnh hơn xuất hiện.

Đám đông bắt đầu bị Dương thuyết phục, nhưng một số người suy nghĩ sâu sắc hơn vẫn còn phân vân: “Nhưng chiến trường khốc liệt hơn thì nguy hiểm cũng lớn hơn, chúng ta góp linh lực rồi khi sang nơi mới thì còn sức đâu để chống trả?”

“Đó là chuyện của các ngươi!” Dương lạnh lùng đáp.

Riêng câu này thì không ai phản đối, muốn mạnh mẽ hơn thì phải liều mạng, đó là chân lý mà ai cũng biết.
Thấy không còn ai thắc mắc gì thêm, Dương vẫn giử vẻ lạnh lùng, quay lưng lại và đặt tay lên bàn thờ đá rồi bắt đầu đưa linh lực của mình vào.

Đa phần người xung quanh đều là cấp Tướng nên đương nhiên nhận thấy Dương thực sự truyền linh lực của bản thân vào bàn thờ đá, đồng thời cũng nhận ra bức tường đầy bụi phía sau bàn thờ đang rung động, lớp bụi dần rơi xuống…

Khi lớp bụi tan đi, mọi người kinh ngạc nhận ra ở giữa bức tường có một cái khe thẳng tắp, hóa ra đây không phải tường, mà là một cửa đá.

Một người kinh ngạc chỉ vào trung tâm cửa: “Nhìn kìa! Chỗ đó đang sáng lên!”

“Chỗ đó” chính là trung tâm hai cánh cửa, nơi có một hình vòng tròn, chính xác hơn là mỗi bên cửa có nữa vòng tròn ghép thành hình tròn, nữa vòng tròn bên phải đang dần phát ra ánh sáng nhàn nhạt, còn nữa vòng tròn bên trái dường như càng lúc càng đen lại.

Một lúc sau, Dương thu tay lại và tỏ vẻ mệt nhọc nói: “Ta đã truyền gần hết linh lực đang có vào bệ thờ để các ngươi khỏi lo chuyện bị ta ám toán, nhưng kẻ nào giở trò thì đừng trách ta dùng mạng đổi mạng với các ngươi!”

Quả thật trước mắt người xung quanh là một Vua Âm Binh đang suy yếu, dường như chỉ còn đủ sức triệu hồi một âm binh để liều mạng trong trường hợp bị uy hiếp, nhưng thực chất lượng linh lực Dương tiêu hao chỉ là mức linh lực tối đa của một Linh Tướng cấp 1 bình thường, còn với kẻ có linh hồn khác thường như Dương thì chỉ là một phần nhỏ, tình trạng suy yếu hiện tại chỉ là Dương tạo ra bằng bảo vật che giấu linh lực của hắn.

Sau Dương, Hoài Bão trong dạng Vũ Lôi Phong cũng tiến lên đưa hơn nữa lượng linh lực đang có vào bệ đá, khiến cho nữa vòng tròn bên phải càng sáng hơn và nữa vòng tròn bên trái càng đen hơn.

Sùng Hạo cũng tiến lên đưa linh lực vào rồi đến Phúc Pháp, Thu Thúy cũng làm theo.

Thấy người thuộc phe của Lý Hữu Thực đều ra tay, đám đông dần bị thuyết phục nhưng vẫn còn đùn đẩy nhau.

“Ngươi lên trước đi! Ta yểm hộ cho!”

“Khôn thế? Ngươi lên trước đi!”

“Đéo có ngu!”

“Hừ! Một lũ hèn nhát!” Long Ngạo trong dạng Long Hiện mắng thầm một tiếng rồi bước lên, truyền phần lớn linh lực bản thân vào bệ đá.

Tiếp theo là Thiên Ý, Dương vẫn còn ái náy chuyện nàng vì hắn mà bị đâm một kiếm, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đừng truyền nhiều linh lực quá…”

Dù chỉ là một câu nhắc nhở bằng giọng lạnh lùng, nhưng Thiên Ý không hiểu tại sao cơn hờn giận trong lòng nàng cũng theo đó tan biến, nàng bối rối không biết đáp lại thế nào nên chỉ đành im lặng, làm cho Dương lầm tưởng rằng hắn đã nói lời thừa.

Sau khi Long Hiện và Thiên Ý truyền linh lực vào, hai nữa vòng tròn một bên càng thêm sáng, một bên càng thêm tối, một số người thông minh liền nhận ra điều đặc biệt.

“Nhìn xem, nếu càng sáng và càng đen hơn thì có phải giống như một nữa là biểu tượng Mặt Trời, một nữa là biểu tượng Nhật Thực không?”

“Mặt Trời và Nhật Thực? Chẳng phải là biểu tượng của hai vị Nữ Thần Ánh Sáng và Bóng Tôi sao?”

“Chẵng lẽ cuộc chiến này có sự tham gia của hai Nữ Thần này?”

“Có thể là ba Nữ Thần!”

“Ba? Ai nữa?”

“Tử vong khí nơi này nhiều như vậy, nếu hoàn toàn từ tự nhiên thì không đúng lắm… Chẳng lẽ do tác động của Nữ Thần Tử Vong?”

“Có thể lắm! Nhưng không thấy có biểu tượng đầu lâu của Nữ Thần Tử Vong?”

Nữ Thần, tồn tại thiêng liêng và bí ẩn, là tín ngưỡng của hầu hết mọi người. Có rất nhiều lời đồn về tài năng và nhan sắc của Nữ Thần khiến cho bất cứ người nào cũng mơ ước được một lần được diện kiến Nữ Thần, để được giác ngộ chân lý của thuộc tính tương ứng với thuộc tính của Nữ Thần, để được nhận phước lành từ Nữ Thần hay đơn giản là được vinh dự là một trong số cực ít người có cơ hội tận mắt nhìn thấy Nữ Thần.

Dấu vết liên quan đến các Nữ Thần khiến lòng tò mò trong những người đang có mặt trỗi dậy, từng người bắt đầu tiến lên nạp linh lực vào bàn thờ.

Được vài chục người thay phiên nạp linh lực vào, biểu tượng Mặt Trời và biểu tượng Nhật Thực lúc này một sáng một tối rõ rệt, đến khi người cuối cùng tiến đến truyền linh lực vào, cửa đá rung chuyển rồi bắt đầu tách ra.

Ánh sáng lọt qua khe cửa, rồi một làn không khí trong lành khác biệt hoàn toàn với không khí trong gian điện lan qua, khung cảnh phía bên kia cánh cửa dần hé lộ, một nơi không còn Tử Vong khí tràn ngập mà là một rừng rậm hoang sơ với bầu trời trong xanh.

Lý Hữu Thực bước đến, đưa tay ra thử rồi bước qua cánh cửa, những người khác cũng tiếp bước theo sau.

Khi tất cả người trong Vong Linh điện đã bước qua cánh cửa và đang quan sát khung cảnh hoang sơ, chợt một người thích thú chỉ lên trời và nói: “Ô! Có cây Chiến Thần trụ biết bay kìa! Ngộ không?”

Đúng là một Chiến Thần trụ màu đen đang bay, nhưng là bay thẳng về phía bọn hắn với tốc độ khủng khiếp!

ẦM!

Khi cả bọn kịp nhận thức thì cây trụ đã bay đến và va vào một bức tường linh lực vô hình. Bức tường này chính là hệ thống bảo vệ cánh cửa, và sau khi kích hoạt thì hệ thống Vong Linh điện cũng cạn linh lực, cánh cửa biến mất trước khi bọn Dương kịp chạy trở về.

“Thôi xong!” Ai đó thẫn thờ lên tiếng, chợt mặt đất chấn động khủng khiếp rồi ầm một tiếng, một con khỉ trắng to bằng tòa nhà đáp xuống ngay gần bọn Dương, con khỉ khổng lồ lông trắng như tuyết nhặt lấy Chiến Thần trụ đem gác lên vai rồi nhìn bọn Dương và gầm lên một tiếng dữ tợn.

“Đù!” Mặt Dương tái mét, sợ quá hóa cười thốt lên đúng một từ.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281