12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 61
Phần 61

Nói là làm, sau khi tuyên bố trước mặt trưởng lão Ngộ Sát, Vô Thanh liền sai người đến báo tin cho Mai Linh.

Mai Linh không có vấn đề gì đáng ngại sau khi bị bắt cóc, nhưng nàng vẫn giam mình trong phòng, lòng suy nghĩ mãi về cảm giác đêm qua, những gì nàng nói với Bình Thường trước đó chưa phải là tất cả, thật ra trong lòng nàng vẫn còn một gút mắc.

Phương Trang gõ cửa rồi bước vào phòng, mang theo lá thư mời của Vô Thanh: “Con gái, hộ pháp Vô Thanh của khu tục gia gửi thư mời con tham gia chuyến hành hương đến Băng Sơn Tuyết Lâm.”

“Thật sao?” Mai Linh mừng rỡ, Việt Nam rất ít nơi có băng tuyết, khi nghe kể về Băng Sơn Tuyết Lâm, nàng luôn ao ước được đến đó một lần nhưng chưa có cơ hội.

Phương Trang gật đầu: “Đúng vậy…”

Nhưng sau đó Mai Linh xịu mặt xuống: “Có phải là đi cùng với tên Siêu Phàm đáng ghét kia không?”

Ban đầu ấn tượng của Mai Linh đối với Siêu Phàm khá tốt, nhưng sau khi thấy gã bắt nạt Bình Thường rồi nói xấu Võ Phi Dương đã khiến nàng gán Siêu Phàm vào loại thành phần bất hảo.

Phương Trang hiểu tâm tính con gái, nàng mỉm cười trêu: “Người ta là thiên tài của Vô Lực bang này, được đi cùng hắn là vinh dự lớn đó!”

Mai Linh bĩu môi: “Thà đi với Bình Thường còn hơn!”

Bình Thường và Siêu Phàm, hai cái tên hoàn toàn đối lập, nhưng Mai Linh cũng không chắc chắn câu nàng nói chỉ để tỏ thái độ chán ghét Siêu Phàm hay là trong lòng nàng muốn đi cùng Bình Thường, nhưng nàng biết nàng không hề xem thường Bình Thường.

Phương Trang mỉm cười: “Vậy là đồng ý rồi nhé? Hộ pháp chọn Bình Thường đi cùng con.”

“Dạ? Con chỉ nói đùa thôi mà?” Mai Linh bất ngờ và lúng túng.

Phương Trang ngồi xuống bên cạnh con gái và nói: “Lúc nãy cha có nói thằng bé đó đến gặp con, mẹ cũng đã gặp nó rồi…”

“Dạ, thì sao hả mẹ?” Mai Linh tròn mắt hỏi.

“Khướu giác của Linh Miêu khá tốt so với người thường, mẹ đã ngửi ra mùi trên áo đứa bé rất giống mùi lạ trên thân trước của con đêm qua, chắc con cũng nhận ra đúng không?”

Mai Linh khẽ gật đầu: “Rằng người cõng con đêm qua rất có thể chính là Bình Thường…”

Im lặng thêm một lúc, nàng buồn bã nói tiếp: “Con có cảm giác hắn chính là Võ Phi Dương.”

Đó là cảm giác của Mai Linh đối với Bình Thường, chứ không phải cảm giác “có chút liên quan” như nàng nói với hắn trước đó.

Vẻ mặt Mai Linh có chút buồn tủi: “Có phải là hắn không mẹ? Tại sao hắn cứ thích giả làm kẻ vô danh? Lần trước hắn khiến con xem thường, rồi đến khi con nhận ra sự thật thì hắn lại rời đi khiến con phải hối hận. Lần này hắn khiến con thương hại, rồi chắc chắn sẽ có lúc hắn lại ra đi lần nữa, vì Vô Lực bang không đủ lớn cho hắn tung hoành…”

Phương Trang xoa đầu Mai Linh: “Con gái ngốc, biết chắc chắn hắn sẽ ra đi thì trước đó con phải biến bản thân thành nơi hắn muốn trở về… Còn về chuyện Bình Thường có là Võ Phi Dương hay không thì con phải tự tìm hiểu lấy, linh cảm không phải lúc nào cũng đúng, nhưng nếu đã tin thì hãy theo đuổi đến cùng…”

“Vậy nếu đến cuối cùng phát hiện ra hắn không phải…” Mai Linh đắn đo.

Phương Trang đáp: “Nếu con có thể theo đuổi đến cùng thì chuyện hắn là ai đã không còn quan trọng…”

Dưới màn đêm yên tĩnh, Bình Thường nằm trằn trọc mãi mà không thể ngủ dù đã mệt mỏi sau những biến cố liên tục xảy ra…

Chợt Bình Thường giật mình vì bị một bàn tay chặn miệng sau đó lôi hắn ra khỏi phòng mà không một tiếng động.

“Là ta!” Vô Thanh nói sau khi mang Bình Thường đến chỗ vắng.

“Hộ pháp, có chuyện gì ạ?” Bình Thường hú vía.

“Đã chọn ngươi tham gia hành hương rồi, đương nhiên không thể để ngươi làm mất mặt ta.” Vô Thanh nói.

“Dạ?” Bình Thường còn chưa rõ ý của gã.

“Từ giờ đến lễ hành hương còn hai tuần, mỗi đêm vào giờ này cứ đến đây.”

“Để làm gì ạ?” Bình Thường hỏi.

“Huấn luyện địa ngục!” Vô Thanh đáp.

“Huấn luyện địa ngục?” Bình Thường trợn mắt ngạc nhiên, sau đó quỳ sụp xuống dưới chân Vô Thanh và nói: “Đệ tử xin được tiếp nhận mọi dạy dỗ của hộ pháp! Ơn này cả đời không quên!”

Ngửa cổ nốc một ngụm bia, Vô Thanh ném xuống trước mặt Bình Thường một vật lấp lánh, là một chiếc nhẫn không gian.

“Cho ngươi!”

Bình Thường cầm lấy chiếc nhẫn, trong lòng khó hiểu xem xét rồi kinh ngạc: “Đây… chẵng lẽ là… nhẫn không gian?”

“Đúng vậy, thứ này ta dùng hồi nhỏ, nhẫn xoàng thôi, đủ chứa vài quyển sách, quần áo, thức ăn và thanh kiếm của ngươi!”

Gọi là xoàng, nhưng đối với thằng kiết xác như Bình Thường lại là cả một kho tàng, trong lòng hắn lúc này, Vô Thanh hộ pháp là một vị Bồ Tát giả làm bợm nhậu để cứu nhân độ thế…

“Hộ pháp… thứ này quý giá quá, đệ tử không dám…”

“Cứ giữ lấy, còn nhiều lời nữa ta cấm ngươi bén mãng đến khu chính tông!”

“Ặc! Dạ… vậy đệ tử xin ghi nhận và hứa sẽ đền đáp ân này! Nhưng mà… cái này dùng sao vậy ạ?”

“Mang nhẫn vào cái thứ giữa hai chân ngươi cho nó nhận chủ!”

Vô Thanh nói đùa nhưng Bình Thường ngây thơ tưởng thật, liền dạ một cái rồi vạch quần đút thử vào rồi hoảng hốt: “Thưa hộ pháp… không vừa…”

Vô Thanh vỗ trán cái bẹp, thật ra Bình Thường không phải ngu ngốc mà do đã quá tôn thờ Vô Thanh nên gã nói gì hắn cũng nghe.

Thế là Vô Thanh đành phải chỉ cho Bình Thường cách dùng nhẫn không gian, cũng may là dùng nhẫn này chỉ tốn ít linh lực và Bình Thường cũng vừa hay dùng được một chút linh lực đủ để cất và lấy những thứ lặt vặt.

Chỉ xong, Vô Thanh ném cho Bình Thường vài quyển sách: “Đây, cất vào khi nào rảnh thì đọc.”

Bình Thường xem sơ qua những quyển sách, bao gồm vài cuốn kinh phật, kỹ năng dùng niệm và cả cách luyện Kim Cang Thể, rồi ngạc nhiên nói: “Thưa hộ pháp, đệ tử chỉ là Tiểu Tăng, làm sao học nổi những thứ này?”

Vô Thanh nhún vai: “Tùy ngươi! Cất vào nhẫn đi!”

Bình Thường gắng sức lắm mới cất được đống sách cùng thanh kiếm vào nhẫn, sau đó hắn bị Vô Thanh túm áo chạy lướt đi như gió về hướng khu chính tông.

Nhưng Vô Thanh không vào khu chính tông mà đánh vòng ra sau núi.

Tò mò, Bình Thường hỏi: “Thưa hộ pháp, chúng ta đang…”

“Vào cấm địa!”

“Ặc!” Bình Thường giật mình, cấm địa bang là nơi chỉ cho phép đệ tử chân truyền và các hộ pháp, trưởng lão hoặc bang chủ vào.

“Đừng lo!” Vô Thanh trấn an khi gã dừng lại trước một vách núi.

Trời tối đen nên Bình Thường không nhìn rõ trên vách núi có một khe nhỏ, Vô Thanh lấy thẻ hộ pháp ra quẹt nhẹ vào khe, khe nứt liền tỏa ra ánh sáng vàng kim rồi như tan ra, Vô Thanh liền kéo Bình Thường vào trong.

Bình Thường theo Vô Thanh đi qua một cái hang sâu, rồi đến một gian phòng hình bán cầu rộng lớn, ở giữa phòng có một tòa tháp nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng rực, ánh sáng phát ra từ những hạt ngọc nhỏ màu vàng kim đính trên khắp tòa tháp.

“Đó là…” Bình Thường tò mò.

Vô Thanh giải thích: “Xá Lợi! Những cao tăng cấp Hòa Thượng trở lên khi viên tịch sẽ được hỏa táng. Niệm mạnh mẽ của họ sẽ không bị lửa đốt mà tích tụ thành những viên ngọc Xá Lợi kia. Người luyện niệm trong phạm vi phát quang của Xá Lợi sẽ được hỗ trợ rất lớn.”

Lúc Vô Thanh đang giảng giải, Bình Thường giật mình vì không biết từ lúc nào mà có thêm người bên cạnh, nhìn sang mới thấy đây là một lão già trọc đầu, lão nói: “Vô Thanh, đã lâu không gặp.”

Vô Thanh cười xề xòa: “Lúc ta đi lạc lão có thèm tìm về đâu mà bảo!”

Sau đó lão già quay sang nhìn Bình Thường: “Nhóc Bình Thường của khu tục gia này chưa đủ tư cách vào nơi đây nha!”

Nhìn mặt lão già rất hiền từ, nhưng Bình Thường lại cảm thấy run sợ: “Đệ tử…”

Nhưng lão già trấn an: “Ta không trách ngươi, Vô Thanh dám dẫn ngươi vào nghĩa là từ bây giờ ngươi đã có tư cách!”

“Dạ?” Bình Thường lại kinh ngạc.

Lão già quay sang hỏi Vô Thanh: “Đứa nhóc này rất quái lạ nha! Ta chờ xem ngươi đánh đổi có đáng giá hay không…”

“Đánh đổi?” Càng lúc Bình Thường càng không hiểu.

Vô Thanh xoa đầu Bình Thường và đáp lời lão già: “Không quan tâm!”

Lão già gật đầu: “Được! Đưa lệnh bài đây!”

Vô Thanh đưa hộ pháp lệnh cho lão già, cầm tấm lệnh bài trên tay, lão già thở dài: “Ài… Già rồi, sửa cái thẻ cũng phát mệt!” Nói xong, lão nhắm mắt lại, bàn tay cùng tấm thẻ tỏa ra ánh sáng vàng kim rồi tấm thẻ dần dần biến đổi hình dạng, từ hộ pháp lệnh đổi thành trưởng lão lệnh.

Nghĩa là Vô Thanh đã lên chức trưởng lão, Bình Thường kinh ngạc đến há mồm.

Trao thẻ cho Vô Thanh, lão già nhìn sang Bình Thường: “Đưa tay ra nào!”

Bình Thường ngây dại làm theo, lão già chụp lấy tay hắn và bắt đầu nhắm mắt, lặp lại hành động lúc nãy nhưng ánh sáng mạnh mẽ hơn, và khi lão buông tay, mồm Bình Thường cũng muốn rơi xuống đất theo, vì phát hiện trên tay là một tấm lệnh bài, chân truyền lệnh thứ bảy!

Và Bình Thường lập tức quỳ xuống dập đầu lia lịa: “Đệ tử bất kính, mong người tha tội!”

Hóa ý niệm thành vật chất, đây là điều mà ngay cả Hòa Thượng cũng không thể làm, không khó để Bình Thường đoán ra lão già này là một vị Bồ Tát hoặc La Hán, thậm chí còn có thể là cấp cao hơn, đức Phật!

Hóa ra trong Vô Lực bang tồn tại một cao nhân ẩn dật…

Lão già cười hiền từ: “Được rồi, đứng lên đi, con trai ta rất thích ngươi đó…”

“Con trai người?” Lại thêm một điều khiến Bình Thường ngạc nhiên.

Lão già gật đầu: “Hắn bảo ngươi thường mang trứng đến cho hắn ăn, và kiên nhẫn nghe hắn kể những câu chuyện mà người khác cho là nhảm nhí…”

Giờ thì Bình Thường đã hiểu, rằng người mà cao nhân nói đến là lão già lao công kia.

Lão già thở dài: “Hắn vốn là một thiên tài hoành hành một thời, sánh ngang với Vô Địch của Cường Dương cung, nhưng gặp nạn rồi mất đi khả năng tu luyện… Mấy năm trước hắn muốn rời bang ra ngoài du ngoạn rồi bị trúng gió suýt lìa đời, may là được Vô Thanh ra tay cứu sống.”

“Để tạ ơn cứu mạng con trai, ta đã hứa đáp ứng Vô Thanh ba điều kiện, một là giúp hắn giải trừ thù hận trong lòng, còn hai và ba…”

Lão già nhìn sang Vô Thanh, gã lúc này đang ngửa mặt nốc bia: “Chính là hai việc vừa rồi, đưa hắn lên chức trưởng lão rồi cho ngươi làm đệ tử chân truyền thứ bảy của bổn bang.”

Lần này thì Bình Thường muốn bật khóc, hai điều kiện từ một vị cao nhân, vậy mà Vô Thanh lại sẵn sàng đánh đổi cho hắn, trong lòng Bình Thường thầm nhủ, nếu hắn biến thành con gái thì nguyện nâng khăn sửa túi cho gã suốt đời…

“Thôi, ta đi đây…” Lão già vừa cười vừa lắc đầu rồi lom khom đi vào một trong các lối đi khắp xung quanh gian phòng.

“Ngươi cũng vào một đường để chuyên tâm luyện đi!” Vô Thanh phất tay nói, gã biết Bình Thường đang rất cảm động nhưng gã không thích cảnh này.

“Dạ…”

Bình Thường muốn nói lời cảm ơn và thề non hẹn biển gì gì đó, nhưng chợt có tiếng quát: “Bình Thường! Ai cho ngươi vào đây!”

Là Siêu Phàm cùng với sư phụ hắn, Ngộ Sát.

Ngộ Sát đang cay cú Vô Thanh, thấy gã phạm luật liền mừng húm: “Vô Thanh, để xem lần này ngươi giải thích thế nào?”

Vô Thanh và Bình Thường cùng giơ lệnh bài lên, Ngộ Sát và Siêu Phàm ngã bẹp xuống đất.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281