12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 87
Phần 87

Tiếng búa đập đinh tai vang vọng như khiến đất trời rung rẫy. Tại nguồn gốc của tiếng ồn, một lò lửa đỏ rực hừng hực tỏa ra sức nóng như thể khiến cả băng cũng có thể bốc cháy như than gỗ. Giữa lò, một cây búa rèn khổng lồ giả từng hồi xuống một khối kim loại hình nỏ. Trái với tưởng tượng, người đang gõ cây búa khổng lồ kia lại là một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt phàm, sức nóng khiến mồ hôi tỏa ra như sương đọng trên thân hình ngà ngọc chỉ phủ hờ lớp vải mong manh của nàng.

Chợt, từ sau lưng, một đôi bàn tay trắng nõn lén lút chen qua bờ eo thon để bắt lấy đôi gò ngực nõn nà của nàng và xuýt xoa mơn trớn.

Mặc cho đôi gò bồng bị trêu chọc đang đong đưa đầy gợi dục, Ánh Dương vẫn không ngừng gõ búa, môi hồng khẽ quát: “Dạ Vũ, đừng nghịch nữa. ”

Vẫn không ngừng mân mê ngực của Ánh Dương, Dạ Vũ nhe răng cười: “Hiếm thấy Ánh Dương ngươi siêng năng như vậy nên thử khám xem có bệnh gì không… ”

Ánh Dương điềm tĩnh cười: “Ngươi đi mà bảo tình lang của ngươi khám cho ngươi, chẳng phải ngươi nhớ hắn phát bệnh rồi sao? Còn nữa, ai là người đã trộm mảnh lẩy nỏ từ bảo tàng lịch sử quốc gia về nhờ ta sửa lại cho hắn? ”

Dạ Vũ đối với người ngoài thì khó gần như mèo hoang nhưng đối với người thân lại nghịch ngợm như mèo nhà, nàng vừa véo nhẹ hai hạt hồng trên ngực Ánh Dương vừa lè lưỡi cười trừ.

Như đã quen với những trò nghịch ngợm của Dạ Vũ, Ánh Dương vẫn chuyên tâm gõ búa. Ngoài sân, Thiên Ảnh lười biếng nằm cuộn tròn đón gió…

Giả Kim thành, trong khi xưởng giả kim bên dưới tòa nhà Tri Thức.

Thiên Lý thánh sư sải bước trên khu hành lang nồng nặc mùi kim loại cùng tiếng gõ búa như mưa rào vang khắp xung quanh.

Thiên Lý đi đến cuối đường, nơi đặt một cánh cửa máy.

Đứng trước cửa, Thiên Lý lễ phép gọi vào: “Thầy Cường, trò đến rồi ạ. ”

Không có tiếng đáp, nhưng cánh cửa tự mở ra, và Thiên Lý kinh ngạc vì từ trong phòng lóe lên một luồng hào quang sáng chói dị thường.

Với kiến thức của bậc Thánh Sư, Thiên Lý ngay lập tức nhận ra nguồn gốc của luồng sáng, lão kinh ngạc hô lên: “Kì bảo xuất thế! Hào quang sáng rực như vậy chẳng lẽ là kỳ bảo cấp Thánh? ”

“Ừ! Tạm thời là vậy! ” Từ trong phòng, tiếng của thần sư Đức Cường đáp lại.

“Tạm thời? Ý thầy là… ” Thiên Lý vừa hỏi vừa bước vào, và lão lập tức há hốc mồm vì nhận ra Đức Cường đang đứng bên cạnh một khối kim loại đen khổng lồ hình bàn chân người.

Và với cái mồm há hốc đó, đôi mắt Thiên Lý ngước lên cao hơn để nhìn được trọn vẹn khối kim loại đen hình người khổng lồ.

“Đây… Đây là… Hắc kim? Nhiều như vậy? ” Thiên Lý lắp bắp nói.

Đức Cường đắc ý gật đầu: “Hắc kim! Hợp kim biến hình được sáng tạo bởi Thạch thần sư Cao Lỗ. Nhưng chưa hết… ” Thần sư Đức Cường đắc ý nhìn tác phẩm mà lảo vừa hoàn thành.

“Chưa hết? ” Thánh sư Thiên Lý ngạc nhiên, mắt lão chăm chú nhìn kĩ khối kim loại hình người khổng lồ, rồi kinh ngạc phát hiện có những đường trông như mạch máu chảy khắp cơ thể người kim loại khổng lồ này…

“Đó là gì? ”

Thần sư Đức Cường gật gù: “Huyết ngân. ”

“Huyết ngân? Hợp kim lỏng màu máu? Chẳng phải hợp kim này đã bí truyền? ”

Đức Cường gật đầu: “Ta cũng tưởng vậy, cho đến khi hắn đưa công thức cho ta và nhờ ta tạo ra thứ này… Hắn, Võ Phi Dương. ”

“Võ Phi Dương? Hắn nhờ thầy tạo ra thứ khổng lồ này ư? Dùng hắc kim làm thịt, dùng huyết ngân làm máu, nghe ra thì lợi hại nhưng dường như không có mấy công dụng trong chiến đấu với đối thủ mạnh? ”

Thần sư Đức Cường thâm thúy lắc đầu: “Vẫn chưa hết! Và dù ngươi có đoán ra được gì nữa thì vẫn chưa hết… Ha ha… ”

Trong khi Thiên Lý thánh sư đang khó hiểu thì thần sư Đức Cường quay đầu rời khỏi, trước khi đi, lão phất tay nói: Ta gọi ngài đến để nhờ ngài mang thứ này giao cho hắn… ”

“Nếu hắn thật sự thành công… Ta chờ mong cái ngày này, ngày mà những kẻ tự xưng là dẫn đầu cuộc cách mạng giả kim lần thứ tư nhìn thấy nó. Ha ha ha… ”

Bầu trời u ám, sương trắng tỏa khắp vùng đất hoang tàn của Phật Cảnh, nơi mà giờ đây đã trở thành một cánh đồng băng.

Thủy Tinh lơ lửng giữa trời, gương mặt vốn nhợt nhạt của gã giờ tái mét vì mệt mỏi, bên cạnh gã là một vệt nứt không gian.

Nhìn Hàn Tuyết lạnh lùng đứng đối diện, Thủy Tinh khâm phục nói: “Quả xứng danh Nữ Thần Băng Giá, chờ ngày bổn Thần khôi phục, ta sẽ cho nàng thấy ai mới là kẻ mạnh… ”

Dứt câu, Đoạn Tuyệt vừa bước ra khỏi vết nứt liền được Thủy Tinh tạo ra một bong bóng nước bọc lấy và mang đi.

Vừa rời khỏi không gian Phật Cảnh, Thủy Tinh liền hỏi: “Nhiệm vụ thế nào? ”

Đoạn Tuyệt gật đầu: “Đã bắt được Tà Linh sau khi bị tách hoàn toàn khỏi Kiếm Linh. Nhưng ta không thấy thứ ngài cần. ”

Thủy Tinh nhướng mày: “Sao lại không thấy, ta chắc chắn thứ đó cũng bị Tà Linh khống chế! ”

Đoạn Tuyệt lắc đầu: “Ta không thấy… ”

“Hừ! ” Thủy Tinh tiếc nhưng không giận, lại hỏi: “Còn Thiên Kiếm? ”

Đoạn Tuyệt lại lắc đầu: “Thiên Kiếm vẫn chưa hợp thành một, là ba tên Thế hệ phi thường cùng kích hoạt Kiếm Tâm, mỗi tên giữ một phần. ”

Thủy Tinh nhướng mày: “Mỗi tên một phần? Dù vậy cũng đâu thể tạo thành Kiếm Tâm hoàn chỉnh, làm sao loại trừ được sự kí sinh của Tà Linh? ”

Đoạn Tuyệt lắc đầu: “Ta chỉ kể những gì ta tận mắt thấy. Đáng lý không có khó khăn gì, nhưng đột nhiên có một tên dùng được cả Thuận Thiên và Nghịch Thiên, lại có Kiếm Linh hỗ trợ ngăn ta lại… ”

“Là Võ Phi Dương? ” Thủy Tinh hỏi.

Đoạn Tuyệt gật đầu: “Tuy nhìn mặt không giống nhưng ta cũng nghĩ chỉ có thể là hắn… À ngoài ra hắn còn đồng thời dùng được cả Hắc niệm và Hoàng niệm cùng lúc! ”

Lần này thì đến Thủy Tinh cũng kinh ngạc: “Hắc niệm và Hoàng niệm cùng lúc? ”

Đoạn Tuyệt gật đầu: “Phải! Cơ thể hắn một nửa là Hắc, một nửa là Hoàng. ”

Thủy Tinh lắc đầu: “Không thể nào! Nếu dùng được cả Thuận Thiên và Nghịch Thiên thì có thể lý giải rắng hắn sở hữu Thiên Phú thượng đẳng, đằng này là Hắc niệm và Hoàng niệm… Trừ khi… ”

“Trừ khi hắn còn một khả năng khác hy hữu không kém gì Thiên phú thượng đẳng… ”

“Là gì? ” Đoạn Tuyệt tò mò.

“Linh hồn song sinh! ”

Trầm lặng một lúc, Thủy Tinh giảng giải: “Con người và những sinh vật hình người thường cần 9 tháng 10 ngày để hình thành cơ thể, và cần thêm một năm sau sinh để hình thành linh hồn. Mỗi cơ thể chỉ có một linh hồn, đây là quy tắc. ”

“Nhưng có những trường hợp đặc biệt, như những cơ thể không thể hình thành linh hồn và chết đi. Lại có trường hợp một cơ thể lại hình thành hai linh hồn, người ta gọi trường hợp hy hữu này là linh hồn song sinh. ”

“Ngoài ra còn có trường hợp một linh hồn sinh ra một bản sao mới hoặc trường hợp một linh hồn bị chia đôi thành hai linh hồn, hai trường hợp này tuy có khác biệt nhưng cũng được gọi chung là linh hồn song sinh. ”

“Vậy linh hồn song sinh có gì lợi hại? ”

Thủy Tinh đáp: “Ta từng kể ngươi nghe về truyền thuyết Thiên Kiếm. Cũng trong truyền thuyết này, kẻ dùng Thiên Kiếm suýt phá hủy thế giới cũng có thể là kẻ có linh hồn song sinh! ”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281