12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 43
Phần 43

Trong khi liên quân các thế lực xâm chiếm Âm Đạo hội, ở sâu trong Âm Đạo hội, Hoài Bão đang ẩn nấp…

Vụ nổ do cổng vào trên đỉnh Bạch Mã bị phá khiến Hoài Bão mở mắt.

Sư phụ Hoài Bão mừng rỡ: “Đúng như dự kiến! Có người tấn công rồi! Nhân lúc rối loạn đi hôi của mau!”

Sự xuất hiện của Dạ Vũ khiến phe Âm Đạo hội vui mừng bao nhiêu thì phe Kinh Nguyệt giáo, Thảo Cầm viên và Hoàng thành e dè bấy nhiêu. Vì tin rằng nàng chỉ là một Chúa Tể bình thường nên không ai nghĩ Dạ Vũ sẽ toàn mạng sau cuộc lật đổ của Cường Dương cung ở Hoàng cung.

Thích Đại Tru nghi ngờ: “Ngươi là Dạ Vũ? Hình dáng thì giống, nhưng cấp độ này còn thua xa ta…”

Tất nhiên Thích Đại Tru có nghĩ đến khả năng Dạ Vũ có thực lực cao hơn gã nên nàng có thể áp chế thực lực đến mức gã tưởng nàng yếu nhược, nhưng vấn đề là Dạ Vũ vừa trải qua một cuộc đại chiến ở Hoàng cung cách đây nửa ngày và được xác định là bại trận, vậy thì còn bao nhiêu sức để có thể che giấu cấp bậc một cách hoàn hảo đến thế?

Không riêng Thích Đại Tru, cả Đặng Đô và Nguyễn Phí đều lùi bước đề phòng.

Trong khi đó, Dạ Vũ nhẹ nhàng lên tiếng: “Các ngươi về đi, chuyện xâm phạm lãnh địa hôm nay ta không tính…”

Tiếp theo, Dạ Vũ nhìn Đặng Đô và hỏi: “Ngươi là con trai của Đặng Điền?”

Nếu là người khác gọi thẳng tên cha mình như vậy thì Đặng Đô lập tức xông vào cắn kẻ đó đến chết, nhưng gã hiểu rõ Dạ Vũ tuy bề ngoài xinh đẹp và tươi trẻ nhưng về tuổi tác không hề thua kém cha gã nên hoàn toàn có tư cách xưng hô ngang hàng. Đặng Đô gật đầu: “Thì sao?”

Dạ Vũ nói: “Người của Âm Đạo hội ta có bắt trộm một số linh thú hiếm của Thảo Cầm viên ngươi, đây là lỗi của chúng ta nên ta sẽ tự mình đến tìm Đặng Điền để trả nợ.”

Dạ Vũ dứt lời thì Thích Đại Tru liền khịt mũi khinh bỉ: “Ha… Đây là hội trưởng Âm Đạo hội thật sao? Khi binh hùng lực hậu thì ra vẻ bạo tàn, khi binh yếu lực hèn thì liền xuống nước van xin. Lợi hại!”

Nhìn sang Thích Đại Tru, Dạ Vũ hỏi: “Hồng y giáo chủ của Kinh Nguyệt giáo? Âm Đạo hội ta với Kinh Nguyệt giáo vốn không thù không oán?”

Thích Đại Tru trừng mắt: “Có! Giao con bé Phong Linh Nhi ra thì chúng ta lập tức rời khỏi.”

Nghe tên, Dương thầm nghĩ: “Phong Linh Nhi cũng ở đây?”

Dạ Vũ đáp: “Phong Linh Nhi? Được… các ngươi cứ về đi, ta sẽ kiểm tra lại, nếu đúng là người của Kinh Nguyệt Giáo thì ta sẽ tự tay đưa cô ta đến cho Giáo Hoàng của ngươi.”

Thấy Dạ Vũ vốn nổi tiếng lạnh lùng tàn bạo giờ lại tỏ ra hiền lành, Thích Đại Tru tin chắc rằng nàng vẫn đang trọng thương và nắm chắc không thể đấu với liên thủ của bọn hắn nên mới xuống nước thỏa hiệp, sau đó sẽ chữa lành thương thế rồi lật kèo thì bọn hắn mất trắng nên liền hung hăng lên giọng: “Hừ! Ngươi không có tư cách ra điều kiện! Giao người ngay cho bổn giáo chủ!”

Đặng Đô cũng có suy nghĩ tương tự: “Đúng! Làm sao tin được ngươi!”

Nguyễn Phí cũng tiến lên: “Nợ của ngươi đối với Hoàng thành là nợ máu! Phải trả bằng máu!”

Trong tình hình căng thẳng, nếu là Dạ Vũ trước đây thì có lẽ đã lập tức xảy ra hỗn chiến, nhưng hiện tại là một Dạ Vũ không còn bị khống chế, nàng nhận thức được lỗi lầm của Âm Đạo hội nên không muốn gây thêm lầm lỗi…

Trong khi Dạ Vũ đang khó xử, một người bước lên đứng che chắn trước mặt nàng…

Là Dương, dù kẻ địch rất đáng sợ nhưng cảm giác khó chịu khi nhìn kẻ khác bắt nạt Dạ Vũ còn hơn cả sự đáng sợ, vậy nên hắn bước lên…

Ánh mắt hắn nhìn về phía ba vị Linh Đế phe địch, không chút sợ hãi, môi hắn động và phát ra một câu lạnh lùng: “Muốn sống thì cút ngay!”

Hành động của Dương khiến Đặng Đô, Thích Đại Tru và Nguyễn Phí cùng giật mình, không phải vì sợ mà vì kinh ngạc trước sự can đảm của kẻ trước mặt, một Linh Vương cấp 3 dám đe dọa ba vị Linh Đế!

Sự can đảm này ở đâu ra?

Từ tinh thần mê gái, nhưng ba gã Linh Đế lại không nghĩ vậy mà tưởng rằng kẻ kia có sức mạnh đủ để hạ bọn họ, và sự lầm tưởng càng được khẳng định khi trong đám đông có người nhận ra gương mặt kẻ này…

“Hắn là… Võ Phi Dương?”

“Đúng rồi! Là Hắc Vũ Tiên Long – Võ Phi Dương, kẻ đánh ngang Chúa Tể!”

Thân phận Dương lộ ra khiến ba gã Linh Đế lần nữa phải e ngại lùi về trong khi người của các phe nổi trận bàn tán.

“Xong rồi! Chúa Tể hắn còn chơi được, ba Linh Đế bõ bèn gì?”

“Chưa chắc! Đó chỉ là sức mạnh bộc phát thôi, không chừng hiện tại hắn không dùng được nữa đâu…”

“Nghe nói gần đây hắn còn đánh bại Chúa Tể Mạc Kính Vũ…”

“Đều là ăn may và có người trợ giúp, chứ ở đây làm gì có Nguyễn Hoài Bão và Sùng Hạo…”

ẦM!

Ngay lúc hai tiếng Sùng Hạo phát ra, trần nhà sụp đổ và hai người rơi xuống ngay trước mặt Dương…

Trong làn khói bụi, hai người một nam một nữ lộ diện, người nam có mái tóc bạc trắng…

“S… Sùng Hạo! Sùng Hạo thật sự xuất hiện…”

Đứng khoanh tay lạnh lùng trong bụi khói, thanh niên tóc trắng hắng giọng rồi lên tiếng: “Hừ! Đến lúc ta thể hiện!”

Vừa dứt câu thì thanh niên tóc trắng chợt kêu éc một tiếng rồi quỳ gục xuống, hai tay ôm chỗ hiểm sau khi lãnh một cú sút như trời giáng từ Đặng Đô.

Đám đông kinh ngạc: “Sùng Hạo bị Đặng Đô đá bể bi rồi?”

Không những đá, Đặng Đô còn tóm cổ ‘Sùng Hạo’ và mắng té tát: “Thằng con hư đốn! Tao bảo mày chờ ở ngoài, xông vào đây làm gì?”

“Éc! Con sợ cha gặp nguy hiểm nên xông vào thể hiện…”

Lúc này mọi người mới ngớ ra, người tóc trắng không phải Sùng Hạo mà là Đặng Vô Tâm, cả mái tóc cũng không phải màu trắng mà do khói bụi từ vụ sập trần nhà phủ lên thành màu trắng…

Cô gái đi cùng Đặng Vô Tâm chính là Đặng Vô Tư, khi thấy Dương liền chỉ tay vào hắn và méc Đặng Đô: “Cha, tên đó đã giết chết Leng Keng!”

“Hả? Leng Keng bị hắn giết rồi?” Đặng Đô ngạc nhiên rồi trừng mắt nhìn sang Dương và nói: “Cảm ơn nhiều nha, ta chờ mãi ngày này a! Từ lúc bị ta thiến đến giờ nó cứ hay sủa càn nhức tai không chịu được!”

“Cha!” Đặng Vô Tư tức muốn khóc.

Nhưng Đặng Vô Tâm lên tiếng: “Không phải đâu! Theo dấu vết thì Leng Keng chết là do dơi của gã Thích Đại Tru này gây ra!”

“Thật chứ?” Đặng Đô hỏi.

“Vâng!”

Thấy Đặng Vô Tâm gật đầu chắc nịch, Đặng Đô liền quay sang định bắt tay cảm ơn Thích Đại Tru, nhưng thấy cái liếc mắt giận dỗi của con gái liền trợn mắt mắng Thích Đại Tru: “Tên chó chết! Dám giết thú cưng của con gái ta!”

“Thì sao?” Thích Đại Tru vênh mặt khêu khích.

“Tao đập bể mặt mày chứ sao! Thằng ba đê!”

Và thay vì hợp lực diệt địch, Đặng Đô và Thích Đại Tru xông vào đánh nhau túi bụi…

Trong khí đó, ở một góc khuất có một người áo đen che mặt đang ẩn nấp dõi theo tình hình. Hắn chính là kẻ mà những người trên đỉnh Bạch Mã đồn đoán là Sát Dạ.

Thấy tình hình đang hỗn loạn, Sát Dạ cười thầm rồi rút gươm, trong chớp mắt lao về phía đám đông, lướt đến đâu, đầu rơi đến đó…

Rồi Nguyễn Phí giật mình quay lại, và bóng dáng tên sát thủ lạnh lùng cũng chính là hình ảnh cuối cùng mà vị Linh Đế của Hoàng thành nhìn thấy…

Rồi Đặng Đô và Thích Đại Tru cùng nhận ra nguy hiểm, liên thủ phòng ngự và hai cái đầu nữa rơi xuống…

Gian nhà ngập trong tiếng thét gào hoảng loạn khi Sát Dạ lướt về phía Dạ Vũ…

Hắc Vũ Tiên Long bước ra trong trạng thái Thiên Long và tung đòn Hắc Lôi Huyết Hỏa Cuồng nhưng bị Sát Dạ né được…

Và tất cả câm lặng…

Chúa Tể Dạ Vũ đã rơi đầu…

Và Sát Dạ mở mắt cười khoái chí, khung cảnh tàn sát lạnh lùng kia thật ra chỉ là những gì hắn đang âm thầm tự sướng… Có thể Sát Dạ làm được điều mà hắn đang tưởng tượng, nhưng đó là một Sát Dạ thật sự chứ không phải hắn, một kẻ giả danh.

Hắn tên là Đạo.

Đạo có chí lớn, muốn được nổi tiếng, muốn được hâm mộ, muốn giàu sang phú quý. Nhưng với tài năng có hạn và bản tính lười biếng, Đạo chỉ muốn hưởng chứ chẳng muốn làm…

Cho đến một ngày, Đạo tìm được một bảo vật trong di tích cổ, một bảo vật cổ có khả năng ẩn giấu thực lực, và Đạo nảy ra ý tưởng giả danh người nổi tiếng để chuộc lợi.

Đạo dễ dàng tìm được một nhân vật hoàn hảo để giả danh, kẻ mà gần như không ai biết mặt thật hay danh tính, chỉ biết hắn có mật danh là Sát Dạ, Sát Dạ của Thiên Địa hội.

Lạnh lùng và bí ẩn, Sát Dạ rất được thiếu nữ hâm mộ, và với hung danh đi đến đâu chết đến đó, Đạo có thể mượn oai để tống tiền các nạn nhân nhẹ dạ bằng một câu nói đơn giản: giao tiền hoặc mất đầu.

Âm Đạo hội là một tổ chức giàu sụ, Đạo đến đây tất nhiên không phải để ám sát mà để lợi dụng danh nghĩa Sát Dạ đi hôi của cho tiện…

Ở khu vực thí nghiệm, Dương và Dạ Vũ đang nhìn Đặng Đô và Thích Đại Tru đánh nhau ì xèo.

Dương kề tai Dạ Vũ nói thầm: “Không ngờ hai lão bựa này lại quay ra đánh nhau… Xem ra kế hoạch hạ cả ổ thất bại rồi… Một mình Nguyễn Phí thì nàng đánh nổi không?”

Dạ Vũ gật đầu đáp: “Thủy chỉ dùng loại phong ấn tạm thời, một mình Nguyễn Phí thì không thành vấn đề…”

“Được, vậy ta lừa hai lão kia đánh đến đây, ta kích hoạt bom thì nàng xông ra nhé!”

Bom, không phải bom thường mà là bom được Dạ Vũ đưa linh lực nàng vào, và quả bom được giấu dưới cái hố nhỏ do Dương dùng cuồng gây ra sau khi dùng Dạ Hành. Một quả bom mang linh lực của Dạ Vũ mà nổ bất ngờ thì hoàn toàn có khả năng khiến Linh Đế trọng thương, và đây là lý do thật sự tại sao trước đó Dương vội vã chạy đi nấp. Vốn định đề phòng tình huống xấu nhất là đàm phán không thành, ba Linh Đế xông lên thì Dương lập tức cho bom nổ, nhưng sự xuất hiện bất thình lình của anh em Đặng Vô Tâm làm cho Đặng Đô và Thích Đại Tru đánh nhau đã phá hỏng kế hoạch.

Dù đánh nhau nhưng Đặng Đô và Thích Đại Tru đều để ý thấy Dương và Dạ Vũ đang thì thầm gì đó, lúc này, Dương bất ngờ nắm tay Dạ Vũ và la to: “CHẠY!”

“Hừ! Chạy đâu!” Thích Đại Tru cười lạnh rồi ngưng đánh, cùng Đặng Đô đuổi theo, riêng Nguyễn Phí đứng quan sát thấy bất thường nên còn chưa vội đuổi.

Đúng như Dương mong đợi, Đặng Đô và Thích Đại Tru cùng lao đến, và khi cả hai đạp lên chỗ quả bom bị vùi lấp, Dương liền dùng cách không kích lôi, đưa Hắc Ma Đế Lôi vào quả bom để kích nổ…

ẦM!

Vụ nổ bất thình lình khiến mặt đất nổ tan tành, Dương và Dạ Vũ văng về phía người của Âm Đạo hội, còn Đặng Đô và Thích Đại Tru không kịp tránh và hứng trọn vụ nổ…

Nhưng còn chưa rõ tình hình của Đặng Đô và Thích Đại Tru thế nào, từ phía tầng dưới lại có tiếng nổ còn khủng bố hơn vụ nổ vừa rồi, khiến cho ngay cả Dương cũng thất kinh hồn vía vì không ngờ rằng quả bom do hắn tự chế vội vàng từ vài quả lựu đạn và đạn pháo lại gây ra vụ nổ khủng khiếp như vậy.

Nhưng rồi Dương nhận ra vụ nổ thứ hai không phải do hắn gây ra…

Rồi sau tiếng nổ, từ sâu bên dưới phát ra một chuỗi âm thanh kì lạ và hỗn loạn, nghe như một cơn bão khủng khiếp đang trồi lên từ lòng đất…

Trước đó, ở tầng dưới, Hoài Bão tìm được một mật thất…

“Sư phụ! Là kho thuốc! Toàn linh dược quý hiếm!”

“Ngon! Hốt hết cho sư phụ!”

Vẻ mặt hí hửng vì trúng mánh, Hoài Bão lao đến định vơ vét kho thuốc thì hết hồn nghe ầm một tiếng, chính là tiếng nổ từ quả bom của Dương, còn chưa kịp định thần thì một tiếng nổ khủng khiếp hơn lan đến, cả khu vực sụp đổ dữ dội trong tích tắc, và Hoài Bão bị cơn bão khủng khiếp nuốt trọn…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281