12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 251
Phần 251

Một tháng trôi qua kể từ khi ngoại viện Thiên Cơ tiếp nhận một nhóm tân sinh. Một tháng không dài, nhưng vừa đủ để những tân sinh này có cơ hội thể hiện tài năng và có một số người trong số họ đã trở thành ngôi sao mới nổi.

Nhưng cũng chỉ là những ngôi sao nhỏ mà thôi, vì đây là triều đại của những ông trùm, bà trùm ký túc xá, những người thâu tóm mọi quyền lực và cai quản tất cả học viên ở các ký túc xá.

Trừ ba người, ba kẻ vô gia cư, yếu đến nỗi phải lê lết mới qua được Âm Dương Lộ, kém đến mức không săn đủ vài ba tấm huy hiệu để làm phí gia nhập ký túc xá. Một trò cười, một sự sỉ nhục cho cái gia tộc ngu ngốc nào đã đưa những tên phế vật như vậy đến cái nơi tập trung toàn nhân tài hàng đầu này.

Nhưng rất ít người từng thấy ba tên vô gia cư kia, dù là trong các buổi học hay ở khu vực làm nhiệm vụ cấp thấp đều chưa ai từng thấy, có lời đồn là bọn hắn nhục quá nên không dám ló mặt nhìn đời, cũng có lời đồn là vì kém quá nên đã bị đội bảo vệ đá đít. Một số người tò mò đã dò hỏi đội bảo vệ, nhưng đáp lại chỉ là những cái lắc đầu đầy bí ẩn.

Nhưng lúc này thì chẳng còn ai quan tâm đến ba tên đó làm gì, vì sắp đến kỳ thi định kỳ mỗi tháng một lần, kỳ thi sẽ có một phần kiểm tra về mức độ hoàn thành nhiệm vụ và một phần kiểm tra về kiến thức học được trong tháng. Vì vậy nên lúc này những ai đã nắm vững kiến thức thì sẽ điên cuồng đi làm nhiệm vụ, còn những ai đã hoàn thành nhiều nhiệm vụ thì đóng cửa phòng để ôn luyện kiến thức.

Rừng Âm Dương là một khu rừng rậm rạp tiếp giáp Âm Dương Lộ, nơi đây không có âm dương quái mà chỉ là một khu rừng bình thường, là nơi sinh sống của nhiều loại linh thú, linh trùng và linh thảo… Rừng Âm Dương cũng là khu vực mà các học viên ngoại viện thường lui tới để thực hiện các nhiệm vụ săn bắt, hái lượm.

Nhiệm vụ được chia làm bốn mức độ gồm Dễ, là nhiệm vụ đơn giản mà ai cũng có thể làm được như quét dọn, sửa chữa phòng ốc, nấu nướng, phục vụ bàn căn tin, chăm sóc vườn tược…

Mức độ Thường là những nhiệm vụ cần bỏ thời gian và công sức hoặc đòi hỏi kỹ năng, kiến thức, sức mạnh như săn linh thú lấy thịt, tìm hái linh thảo, giảng bài, hướng dẫn cho người lớp dưới, làm bảo vệ, đi thu thuế phí, đòi nợ thuê…

Mức độ Khó là những nhiệm vụ đòi hỏi những người ưu tú nhất mới có thể thực hiện như săn thú cấp cao, tìm thảo dược hiếm, truy nã tội phạm dưới cấp Linh Vương, giải quyết tranh chấp, mâu thuẫn…

Cuối cùng là mức độ Siêu Cấp, loại nhiệm vụ nguy hiểm đến tính mạng, và dù không mất mạng thì cũng cực khó hoàn thành, đòi hỏi những phẩm chất thiên tài. Theo thống kê ở ngoại viện, cứ mười nhiệm vụ Siêu Cấp phát ra chỉ có một nhiệm vụ được hoàn thành.

Với mức Dễ, Thường và Khó, học viên có thể chọn thực hiện một mình hoặc lập nhóm tối đa ba người, riêng nhiệm vụ Siêu Cấp cần nhóm ít nhất ba người để thực hiện.

Tế Sương đang ngồi nghỉ ngơi trong một khu vực của rừng Âm Dương, nàng đã nhận một loạt nhiệm vụ và một mình đi thực hiện.

Với nhan sắc xinh đẹp, có rất nhiều người tài giỏi ngỏ ý muốn cùng thực hiện nhiệm vụ nhưng Tế Sương đều từ chối, chỉ muốn đi một mình.

Ngồi cô đơn giữa rừng, đôi mắt đẹp của Tế Sương toát ra nét cô đơn buồn bã. Cứ ngỡ đến được Thiên Cơ sẽ trải qua chuỗi ngày vui vẻ, nhưng chưa gì Tế Sương đã gặp một cú sốc đầu đời. Châu Lịch, người anh cùng gia tộc tài năng, đức độ và vô cùng điển trai mà nàng luôn xem là thần tượng đã có người yêu, và kẻ có diễm phúc đó chính là người đàn ông cũng rất điển trai đi cùng Châu Lịch khi nàng vừa ra khỏi Âm Dương Lộ.

Hụt hẫng, sụp đổ, nhưng Tế Sương không oán hận, tình cảm nàng dành cho Châu Lịch chỉ là lòng hâm mộ, thậm chí nàng còn thầm chúc phúc cho Châu Lịch.

Cũng vì muốn quên đi nỗi buồn nên Tế Sương mới vùi đầu vào nhiệm vụ.

Sau một lúc nghỉ ngơi, Tế Sương tiếp tục hành trình. Tuy rừng Âm Dương không nguy hiểm như Âm Dương Lộ nhưng hành trình của Tế Sương tại nơi này lại trắc trở hơn, Tế Sương hiểu rằng là do khi đi ở Âm Dương Lộ, có Dương trên lưng luôn luôn nhắc nhở nàng cách tránh né và đối phó với những mối nguy hiểm.

Còn hiện tại không có gánh nặng trên lưng nhưng ngoài cô đơn Tế Sương còn cảm thấy khá khổ sở với những thương tích và mỏi mệt.

Nhưng cuối cùng may mắn cũng mỉm cười với Tế Sương khi nàng tìm thấy vị trí của một cây tiên thảo quý hiếm, cũng là vật phẩm yêu cầu của một nhiệm vụ cấp độ Khó mà nàng khó khăn lắm mới nhận được.

Cây tiên thảo sáng lấp lánh mọc sâu trong một cái khe giữa vách đá, có lẽ do tác động bên ngoài gây động đất khiến khe nứt mở rộng, nhờ vậy mà cây tiên thảo mới lộ ra ngoài.

Tế Sương mừng rỡ tiến về phía khe đá để hái cây tiên thảo, nhưng khi vừa hái được thì chợt một luồng linh lực lạnh giá bắn thẳng vào chân khiến nàng khụy xuống, sau đó có tiếng phụ nữ vang lên:

“Bỏ xuống! Cây tiên thảo đó là của ta.”

Tế Sương nhận ra người phụ nữ, đó chính là người tuyển chọn đến từ ký túc xá chữ Thiên mà nàng từng gặp ở cổng Thiên Cơ. Ả là phó chủ tịch ký túc xá chữ Thiên, cũng là vợ của chủ tịch, đồng thời ả cũng là một nữ học viên hiếm hoi đạt đến VÍP 4.

Vừa có tiền vừa có quyền, ả còn thích chửi rủa, viện cớ vì công lý các kiểu, ả thường xuyên tụ tập đám đông để nghe ả chửi rủa người khác. Tế Sương biết mình thân yếu thế cô nên dù không cam lòng nhưng vẫn đành chấp nhận đặt cây tiên thảo xuống rồi khổ sở nhấc đôi chân bị thương rời đi, tránh bị chửi rủa oan mạng.

Thấy Tế Sương có vẻ biết điều, vẻ mặt kênh kệu của ả phó chủ tịch liền nhếch môi cười khinh bỉ, ả vốn dự định nếu Tế Sương phản kháng thì chiều nay ả sẽ tạo phốt cho nàng để tuyên truyền khắp học viện.

Khi Tế Sương đi được vài bước, ả phó chủ tịch liền ra lệnh: “Xuyên Tụ, đến lấy cây tiên thảo cho chị.”

“Dạ.”

Đường Xuyên Tụ vốn là nhân tài nổi bật hàng đầu, sau khi vào ký túc xá chữ Thiên liền trổ tài và trở thành đàn em thân cận của ả phó chủ tịch.

Đường Xuyên Tụ vừa bước đến vách đá vừa nhìn theo bờ mông to tròn của Tế Sương. Gã vẫn còn cay cú vụ ăn hụt lần trước, mà cái gì càng khó có càng dễ thèm, trong đầu gã liền nảy ra ý định ra tay cưỡng đoạt Tế Sương, sau đó mượn mồm mép của mụ phó chủ tịch để tung tin rằng Tế Sương gạ gẫm hắn, như vậy hắn từ kẻ ác trở thành nạn nhân và được số đông ủng hộ, không sợ ký túc xá chữ Địa trả thù.

Khi Đường Xuyên Tụ dàn dựng kịch bản, chợt một bóng người nhẹ nhàng bước đến nhặt lấy cây tiên thảo.

Linh lực của người này tỏa ra khiến Tế Sương cảm giác có một chút quen thuộc, nàng liền nhìn lại và nhận ra đúng hắn, Siêu Ngụ Kiên, kẻ từng được nàng cõng đi trong Âm Dương lộ.

Gặp được người quen có lẽ sẽ mừng, nhưng không phải trong hoàn cảnh này. Siêu Ngụ Kiên hiện tại trông cũng thê thảm chẳng kém gì lần trước, khắp người đầy bùn đất. Nhưng điều đáng lo ở đây là Siêu Ngụ Kiên cầm cây tiên thảo lên chẳng khác nào chọc vào ổ kiến lửa.

Nhưng Tế Sương nào biết thứ chọc ổ kiến lửa lần này là một bình nước sôi. Như thể cóc xem Đường Xuyên Tụ và mụ phó chủ tịch vào mắt, Dương ngửi hương thơm của cây tiên thảo rồi cầm đến đặt vào tay Tế Sương và hỏi: “Khai thật đi! Nàng là thánh thảo hóa hình người phải không?”

Khi Tế Sương ngơ ngác khó hiểu, Dương lại nói tiếp: “Sao ta thấy mùi tiên thảo cũng không thơm bằng nàng!”

Thích Đông đang cùng Hoài Bão nấp gần đó, nghe Dương thả thính liền gật gù khen hay, nghĩ bụng phải học thuộc lòng để sau này gặp Hồng Trần còn lấy ra xài, đương nhiên phải biến tấu một chút, kiểu như: “Khai quá đi! Nàng là thánh nách của loài người phải không? Sao ta cố dùng lăn nách cũng không át được mùi nàng!”

Lời thả thính và giọng điệu mê hoặc của Dương khiến Tế Sương hơi đỏ mặt, nhưng đây đâu phải lúc.

Nhìn thấy Dương nhặt lấy cây tiên thảo của mình cho Tế Sương, ả phó chủ tịch liền trừng mắt hỏi Dương: “Thằng phế vật vô gia cư kia! Ngươi mù sao, con nhỏ đó sao thơm bằng ta hả?”

Dương không thèm liếc ả phó chủ tịch mà chỉ say sưa nhìn Tế Sương, đồng thời hắn xua tay về phía ả phó chủ tịch và nói: “Biến đi, đừng để ta mất hứng!”

Thái độ của Dương như cú tát vào mặt ả phó chủ tịch, ả đã quen được bợ đít, quen được tung hô, dù là kẻ thù cũng chỉ nói lén chứ chưa ai dám không khai xúc phạm ả như vậy. Mà Dương là ai? Một thằng phế vật vô gia cư không ký túc xá nào thèm nhận.

Vẻ mặt phó chủ tịch đỏ bừng lên vì giận, ả gằn giọng hỏi: “Ngươi biết ta là ai không?”

“Biết chi vậy?” Dương lắc đầu, sau đó hắn vừa cúi người cõng Tế Sương lên vừa nói: “Lần này để ta cõng nàng.”

Nằm trên lưng Dương, dù trong dầu sôi lửa bỏng nhưng Tế Sương không hiểu sao lại có cảm giác ngọt ngào kỳ lạ…

Nhìn thái độ của Dương, ả phó chủ tịch thầm xác định phải cho Dương sống không bằng chết, dù có chết cũng phải ăn chửi của ả chứ không được yên nghỉ, ả nói: “Ta là phó chủ tịch ký túc xá chữ Thiên, là VÍP 4, là gia chủ tương lai…”

Mỗi một câu ả nói ra đều đủ hù các nhân tài hàng đầu khiếp vía, nhưng Dương như thằng điếc, không những không quan tâm mà còn cười giỡn với Tế Sương: “Đi, ta đưa nàng đến chỗ này vui lắm!”

“Xuyên Tụ! Còn chờ gì nữa mà không bắt nó!”

Ả phó chủ tịch giậm chân ra lệnh, Đường Xuyên Tụ lại tỏ ra chần chừ, gã còn nhớ rõ vụ tai nạn khiến mông gã nở hoa và của quý gã suýt mất lần trước. Tuy Xuyên Tụ không nghĩ là do Dương hay Tế Sương gây ra, nhưng nỗi ám ảnh khiến gã hơi chùn chân.

“Còn không ra tay? Ngay cả một tên phế vật cũng không dám bắt hay sao?” Ả phó chủ tịch lại hét lên giận dữ, Đường Xuyên Tụ giật mình liền lao về phía Dương, nhưng chợt một con gấu khổng lồ lao ra chặn đường Đường Xuyên Tụ.

Con gấu cao hàng chục mét, cơ thể lông lá nhưng không béo ú mà ẩn hiện những mảng cơ bắp lực lưỡng đến đáng sợ.

Nhìn con gấu, Đường Xuyên Tụ run rẩy nói: “Đ… Đế thú?”

Như để xác nhận nghi vấn của Xuyên Tụ, con gấu gầm lên dữ tợn: “CÚT!!!”

Đường Xuyên Tụ giật mình vội quay đầu chạy trối chết, tuy cùng cấp Linh Vương hắn cóc sợ ai, nhưng Đế thú lại là chuyện khác, Đế thú ngoài cấp bậc linh hồn mạnh mẽ còn có thể chất vượt xa người thường, lại cộng thêm kinh nghiệm sinh tồn phong phú và trí tuệ phát triển không thua gì loài người. Cũng vì vậy mà có câu truyền miệng rằng, Linh Vương có thể không sợ Vương thú nhưng Linh Đế chắc chắn rất ngán Đế thú.

Đường Xuyên Tụ sợ chạy, phó chủ tịch cũng quay đầu chạy theo, thực tế ả chẳng mạnh hay tài giỏi hơn Đường Xuyên Tụ là bao, chẳng qua là nhờ dựa hơi chồng nên mới leo lên chức phó chủ tịch và vơ vét huy hiệu nạp được VÍP 4. Ả chạy sau nên bị con gấu đuổi kịp và vồ một cú rách toạc cả quần.

Chạy thoát nhưng trong lòng phó chủ tịch thì vừa nhục ôm hận, khi thoát khỏi con gấu, ả liền kêu gọi toàn bộ lực lượng và gọi cả đội bảo vệ, tất cả theo ả vào rừng để truy lùng xử tội Dương, Tế Sương và cả con gấu.

Ở ký túc xá chữ Địa, Châu Lịch nghe tin Tế Sương bị truy nã liền cùng người yêu tập hợp lực lượng tiến vào rừng giải cứu.

Ký túc xá chữ Nhân nghe tin cũng kéo người đến xem trò vui.

Rừng Âm Dương lần này trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết…

Chuyến tàu ngầm bên trong lòng đất, trong một toa tàu có hai thanh niên trẻ tuổi đang ngồi đối diện nhau, cả hai đều tầm hai mươi tuổi, đều là nam nhưng lại toát ra vẻ đẹp kinh động lòng người.

“Ngươi tên gì?” Một trong hai người lên tiếng hỏi sau vài câu làm quen tâm đầu ý hợp.

“Ta tên Lương Thế Kim, còn ngươi?”

“Ta tên Hồ Như Nhật.”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281