12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 113
Phần 113

Thấy quả vú sữa kỳ lạ bị Dương dọa khóc thét, Bích Diệp tức giận quát: “Không được bắt nạt bé!”

Tiếng quát vừa dứt thì Bích Diệp đã lướt đến giải cứu quả vú sữa khỏi tay Dương.

Nhưng khi thoát khỏi tay Dương, quả vú sữa lại càng gào khóc dữ dội hơn, hóa ra mùi thơm của quả vú sữa đã khiến Bích Diệp phát thèm đến mức không giấu nổi nét mặt háu ăn, một dòng nước dãi chảy xuống từ khóe môi hồng xinh đẹp.

Lúc này, Ngọc Yến tiến đến gọi: “Bé con, qua đây…”

Quả vú sữa càng giãy giụa khủng khiếp hơn, nhìn Ngọc Yến lúc này chẳng khác nào hổ dữ nhe nanh chuẩn bị vồ mồi.

Vì biết quả vú sữa đã có sinh mạng nên Bích Diệp nhanh chóng trấn định cơn thèm ăn, đưa lưỡi liếm sạch nước dãi trên mép và đổi khuôn mặt đói khát thành gương mặt hiền từ, nàng ôm quả vú sữa vào ngực và dỗ dành: “Ngoan nào, đừng sợ, không ai dám ăn bé đâu!”

Quả vú sữa được ôm sát vào hai bầu ngực còn no tròn hơn chính bản thân nó, liền nín hẳn, hai cái tay nhỏ xíu lộ ra, một tay thì lần lượt chỉ vào Dương và Ngọc Yến, miệng bi bô mắng, tay còn lại thò vào sờ bầu ngực mũm mĩm của Bích Diệp, vẻ mặt từ ủy khuất chuyển sang phê pha.

Thấy quả vú sữa sờ soạng bầu ngực mơ ước của mình, Dương tức giận mắng: “Má! Trái vú sữa dâm tặc!”

Như hiểu được tiếng Dương nói, quả vú sữa long lanh đôi mắt đáng thương nhìn Bích Diệp, tay nó thì chỉ về phía Dương.

Thấy thế, Ngọc Yến liền tìm cách lấy lòng quả vú sữa, nàng lao đến vả Dương một phát khiến tên này ngã ra đất, xây xẩm mặt mày.

Nhưng trái với dự đoán của Ngọc Yến, quả vú sữa không cảm kích nàng mà còn nhìn Dương với vẻ mặt thương cảm, nó nhướng người như muốn Bích Diệp đưa nó đến gần xem thương thế của Dương.

Bích Diệp chiều ý đưa quả vú sữa đến bên mặt Dương, nó liền mọc hai cái bàn chân như bàn chân thỏ, chạy đến sờ vào bên mặt bị vả tóe máu của Dương rồi nó nhắm mắt lại, miệng lầm bầm câu gì đó như thần chú.

Thấy thế, Dương kinh ngạc thầm nghĩ: “Nó còn biết trị thương?”

Ý nghĩ vừa lóe lên trong Dương thì cũng là lúc bàn tay của quả vú sữa véo mạnh vào mặt Dương một cái đau điếng rồi lập tức quay đầu chạy nhào đến ôm chân Bích Diệp, miệng bi bô mấy chữ như muốn mách rằng Dương vừa đánh nó.

“Bỉ ổi!” Dương nghẹn họng mắng, sau đó mới hỏi: “Ủa mà ngươi là cái giống quái gì vậy? Trái vú sữa thủy tổ khi chín sẽ như vậy sao?”

Nghe Dương hỏi, Ngọc Yến ngạc nhiên: “Chính ngươi khiến nó thành như vậy mà không nhớ sao?”

“Ta?” Dương chỉ tay vào mũi mình và hỏi: “Ủa không phải ta bị thằng cha kia vả chết rồi sao?”

Dương hoàn toàn không nhớ những gì xảy ra sau khi bị đánh suýt chết.

Ngọc Yến tò mò nhìn sang Bích Diệp, Bích Diệp không chắc chắn lắm nói: “Hình như hắn không ý thức được điều hắn vừa làm.”

Ngọc Yến nhíu mày nghi hoặc: “Điều khiển tự nhiên, thao túng linh trí thực vật. Không ý thức mà có thể làm được điều kỳ diệu như vậy… Thống…”

Ngọc Yến chưa nói hết thì Bích Diệp đã ngắt lời, nàng nhìn quả vú sữa đang xoa xoa cái bụng tròn và hỏi: “Bé đói sao?”

Quả vú sữa nghiêng người như làm một cái gật đầu.

Bích Diệp nghĩ ngợi nói: “Nhưng ta chưa biết bé thích ăn gì…”

Dương suy đoán: “Thực vật thì chắc thích nhất là phân bón rồi!”

Nghe thế, quả vú sữa trề môi nhìn Dương khinh bỉ như muốn bảo: “Đừng tưởng ai cũng thích ăn phân như ngươi!”

Bích Diệp thử lấy ra một số loại thức ăn mà nàng có, cuối cùng quả vú sữa chỉ ăn một số linh thảo. Sau khi ăn no, điều kỳ lạ là quả vú sữa lại bước đến khều Dương như muốn Dương bế nó lên, sau đó nằm trên tay Dương khò khò ngủ.

“Quái! Không phải nó ghét ta sao?” Dương khó hiểu tự hỏi, rõ ràng quả vú sữa có cảm tình với Bích Diệp hơn, tại sao lại không chịu ngủ trong tay nàng mà chạy sang Dương?

Dương không hiểu, nhưng Bích Diệp đã đoán ra, lý do là vì quả vú sữa sinh ra nhờ có Dương. Trong vô thức, Dương đã chuyển mọi tinh hoa của cây vú sữa thủy tổ, bao gồm cả linh trí của cây vào quả vú sữa cuối cùng, tạo ra một sinh vật hoàn toàn mới và duy nhất trên đời, quá trình này cũng khiến linh trí của quả vú sữa sinh ra mối liên kết đặc biệt với Dương.

Nhưng tại sao cây vú sữa lại làm vậy? Dù chuyển linh trí cho quả vú sữa nhưng thực tế là cây vú sữa đả chết, vì linh trí không giống linh hồn, nên khi chuyển sang quả vú sữa thì nó hoàn toàn quên hết quá khứ và trở thành một linh trí hoàn toàn mới.

Câu hỏi này tự Bích Diệp cũng thắc mắc, và đáp án lập tức có khi nàng nghe Ngọc Yến kinh hô: “Thâu Thiên!”

“Thâu Thiên? Dị thú hiếm truyền thuyết?” Bích Diệp giật mình nhìn theo hướng Ngọc Yến, nơi thân cây vú sữa chết khô xuất hiện một sinh vật nhỏ xíu như con sâu đen.

Dương cũng nhìn thấy con sâu, lúc này hắn đã dùng được Google, liền tìm ra thông tin của sinh vật này.

Thâu Thiên Dị Thú, dị thú có độ hiếm truyền thuyết, độ hiếm tương đương với Thiên Ảnh Dị Thú. Nếu Thiên Ảnh có khả năng thiên biến vạn hóa, thì Thâu Thiên lại thoắt ẩn thoắt hiện, ẩn nấp cực kỳ kín đáo, đến mức hai vị Thần là Bích Diệp và Ngọc Yến ở ngay bên cạnh mà không nhận ra sự tồn tại của nó cho đến khi tận mắt thấy.

Điểm khiến Thâu Thiên đáng sợ là nó… cực kỳ tham lam, dựa vào tài ẩn giấu để cướp đoạt vật quý, đặc biệt là những thứ duy nhất trên đời.

Lần này Thâu Thiên không có ý định cướp đoạt quả vú sữa, mà nó muốn dùng cây vú sữa độc nhất vô nhị này làm nơi nhả tơ kết kén, muốn lấy dinh dưỡng lẫn linh trí của cây làm dinh dưỡng cho quá trình phá kén. Nếu nó thành công, cây sẽ chết.

Chính vì vậy mà cây vú sữa vốn mang tình mẫu tử bao la quyết định hy sinh bản thân để giữ lại quả vú sữa cuối cùng với sự giúp sức của Dương.

Ý định thất bại, Thâu Thiên đành chui ra khỏi kén, và vì đang bắt đầu giai đoạn lột xác nên nó cực kỳ yếu ớt, nếu không cũng không chui ra cho Ngọc Yến nhìn thấy.

Thâu Thiên Dị Thú có ba giai đoạn lột xác, đầu tiên là dạng ấu trùng, gọi là Thâu Thiên Trùng, sau khi phá kén lột xác lại hóa thú, trở thành Thâu Thiên Thú, cuối cùng có thể hóa thành người như Thiên Ảnh, lấy Thâu Thiên làm tên khai sinh.

“Thâu Thiên, trùm trộm cướp!” Dương kinh dị nhìn con sâu bé xíu, miệng lầm bầm: “Nhất định phải thu phục nó, huấn luyện nó đi chôm quần lót, à nhầm! Ý ta là dạy nó điều hay lẽ phải, tránh xa con đường trộm cướp.”

“Thật không đó?” Bích Diệp nhướng mày, nàng biết tỏng là nếu tên dâm tặc này muốn dạy Thâu Thiên chôm quần lót thì nạn nhân bị thử đầu tiên chính là nàng.

Trong khi đó, Thâu Thiên Trùng lột xác thất bại đang căm tức nhìn Dương, hận không thể ăn tươi nốt sống kẻ trợ giúp cây vú sữa, phá tan cơ hội của nó. Nó há miệng tròn, nhe một đống răng nhọn gầm gừ nhìn Dương, sau đó búng người xuống đất, bò từng chút một về phía Dương, tuy chậm nhưng trông cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng chỉ bò được chừng gang tay, con sâu kỳ dị vốn đang suy yếu mệt quá nằm ngửa ra lè lưỡi thở phì phò, sau đó bị Dương nhanh tay bắt nhốt vào một cái vỏ chai nước mà hắn lấy ra từ trong nhẫn ba lô.

Sau khi năn nỉ Bích Diệp phong ấn cái chai cho con sâu khỏi trốn, Dương mới an tâm cất vào nhẫn không gian mà trước đây hắn dùng cho Thiên Ảnh.

Lúc này, quả vú sữa đang ngủ trên tay Dương chợt rùng mình một cái, rồi nó ị ra một viên phân nhỏ tròn, tỏa ra mùi thuốc thơm ngát.

Dương trợn mắt: “Nó ị ra linh đan?”

Bích Diệp và Ngọc Yến ồ lên kinh ngạc, với khả năng của hai nàng, ngửi qua là biết đây thực sự là một viên linh đan, với thành phần là những dược thảo mà quả vú sữa ăn vào.

“Một cái lò luyện đan sống!” Ngọc Yến rút ra kết luận.

Ăn linh dược, ị ra linh đan, quả thật là một báu vật nghịch thiên. Cầm quả vú sữa mà tay Dương run rẩy, miệng lẩm bẩm suy tính: “Cho ăn linh dược, ị ra linh đan, vậy cho ăn Thần dược, nó ị ra Thần đan?”

Bích Diệp cầm viên linh đan xem xét rồi gật đầu: “Có thể! Tuy hiệu quả chỉ bằng một nửa đan dược được luyện chế thông thường, một nửa còn lại bị quả này hấp thụ, nhưng nếu nó phát triển đủ mạnh, ăn Thần dược có thể sinh ra Thần đan, dù chỉ một nửa, vẫn là Thần đan!”

“Ngon!” Dương mừng như điên, biết rõ quá trình luyện đan vất vã cỡ nào nên hắn hiểu sự quý giá của quả vú sữa, trong lòng đắc ý nghĩ thầm: “Có cái lò này thì thằng Bão tuổi nồn! Khà khà!”

Sau đó, Dương đặt cho quả vú sữa một cái tên: ‘Bỉ Ổi’.

Còn Hoàng Ngọc Yến, tuy biết Dương vừa thu được hai sinh vật kinh thiên tuyệt thế nhưng cũng không có ý định ra tay cướp đoạt hay gây bất lợi cho hắn, vì một lý do đơn giản: Dương mang Phượng ấn.

Ngọc Yến từ biệt rời đi, còn Dương theo Bích Diệp trở về, chuẩn bị cho một cuộc phiêu lưu mới…

Trong khi đó, ở một nơi, bầu trời đang trong xanh chợt xuất hiện một áng mây đen hình lốc xoáy, những tia sét màu lam bạc tích tụ như chuẩn bị xé toang bầu trời.

Ngay bên dưới, trong một lò rèn, ánh sáng vàng chói lóa lóe lên, một giọng nữ hiền hòa nhìn lên mây đen rồi mỉm nụ cười tỏa nắng nói: “Không cần phải thẩm định lần nữa đâu, Lam Ngân.”

Khi nàng dứt câu, sấm sét đang gầm gừ chợt ngừng hẳn rồi tan biến…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281