12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 106
Phần 106

Thần Kim tháp, tầng thứ nhất trở nên tan hoang sau cuộc tấn công khủng khiếp của Thần Lôi và cuộc chiến giữa Siêu Quần với Hắc Phù Đổng.

Một cô gái lẳng lặng đứng nơi một góc sân, tay che chiếc ô hồng giấu đi nhan sắc hoa ngọc của nàng. Mắt nhìn lên vầng mây đen đang tan biến trên bầu trời, cô gái thở dài: “Vì một tương lai đã trở thành quá khứ mà tương tàn, có đáng không? ”

Nơi khán đài, rất nhiều người vẫn nán lại chờ theo dõi cuộc vây sát Bình Thường của những cao thủ hàng đầu.

“Bình Thường đâu? Thiên Kim nữa! ”

“Dịch chuyển không gian có thể nhanh như vậy sao? Chẳng lẽ có Thần ra tay cứu hắn? ”

Đám đông tò mò đặt nghi vấn, chỉ có số ít người có thể nhận ra rằng Thiên Kim đã nhanh tay sử dụng Thông Thoại để dịch chuyển bọn Bình Thường đi.

“Khốn nạn! ” Siêu Quần tức giận mắng.

Trịnh Tính Phong tiến đến vỗ vai Siêu Quần và bảo: “Đồng đạo bình tĩnh! Nó chưa thoát đâu! ”

Lúc này, Siêu Quần nhìn quanh và phát hiện ra Trịnh Tính Phong, Vân Tâm Thi lẫn Vân Phi đều đang nhìn xuống dưới với ánh mắt chờ đợi. Cả ba người đều biết hướng dịch chuyển của Thiên Kim…

“Đây là Thần Kim? Linh trí mạnh đến mức hóa thành vật sống sao? ” Dương kinh ngạc nói trong khi dùng bàn tay xoa đầu mèo.

Thiên Kim nhìn Thần Kim với ánh mắt hâm mộ: “Phải, theo ta biết thì linh trí của Thần Kim thậm chí còn mạnh hơn tất cả 12 Thần Bảo. Cho nên nếu có thể luyện thành Thần Bảo… ”

“Thì rất có thể đó sẽ là Thần Bảo mạnh nhất trong các Thần Bảo… ” Dương tiếp lời Thiên Kim.

Im lặng…

Cả Thiên Kim, Diễm My và Dương đều đủ thông minh để nhận ra Thần Kim đã chọn Dương, nghĩa là Dương đang nắm trong tay cơ hội tạo ra Thần Bảo mạnh nhất lịch sử ngay sau khi vừa tạo ra một Tuyệt Thế Kỳ Bảo đầu tiên trong lịch sử đất nước.

Vậy liệu cái kẻ hên như chó này sẽ nắm lấy cơ hội để luyện thành Thần Bảo ngay tại đây hay thất bại?

Trong đầu Dương bắt đầu dùng toàn bộ kiến thức giả kim có được để thiết kế ra Thần Bảo mới, nhưng Diễm My chợt phá vỡ im lặng bằng một câu hỏi: “Tại sao Thần Kim lại cho anh nhìn thấy tương lai? Tương lai đó là gì? ”

Một câu hỏi tưởng như chỉ mang tính tò mò, nhưng thực chất là để lay tỉnh Dương. Lúc này hắn mới giật mình suy nghĩ: “Phải rồi! Tại sao Thần Kim lại cho mình thấy cảnh đó? Chẳng lẽ chỉ đơn giản là nhắc mình chuẩn bị cứu thằng Sùng Hạo? Hay là “nó” cố tình thả thính cho thêm phần hấp dẫn? ”

Dương không biết, nhưng hắn tin chắc cái tương lai kia phải liên quan mật thiết đến hắn và Thần Kim. Và hắn cũng cho rằng Thần Kim cho hắn thấy tương lai kia không phải ngẫu nhiên mà nhằm mục đích nhắc hắn chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng nào đó…

Sau một hồi suy nghĩ, Dương quyết định không vội vàng luyện bảo mà giữ lại Thần Kim để phân tích cái tương lai kia kĩ càng hơn.

Nhưng trước tiên, hắn cần sự cho phép của tháp chủ Thần Kim tháp. Nhìn sang Thiên Kim, Dương áy náy hỏi: “Thiên Kim, thứ này… ”

“Ngươi không có quyền mang Thần Kim đi! ”

Một giọng nói, không phải của Thiên Kim, phát ra ngay sau lưng Dương khiến hắn giật mình quay lại.

Đó là một người phụ nữ tóc trắng trông trẻ trung xinh đẹp nhưng khiến Dương có cảm giác như nàng đã hơn nghìn tuổi.

“Ngân lão! ” Thiên Kim liền lễ phép cúi đầu chào.

Ngân lão nhìn Thiên Kim và hỏi: “Tháp chủ, từ khi nào mà người xem hội đồng nguyên lão như không còn tồn tại vậy? ”

Thiên Kim lắc đầu đáp: “Thiên Kim không có ý đó! ”

“Không có ý đó? Vậy khi nãy ai đã tuyên bố phế truất tháp phó mà không cần thông qua hội đồng? Ai đã cho phép người ngoài tiến vào tầng 99 và 100 bất chấp quy định cấm vào? ”

“Ngân lão, vì hắn… hắn có chìa khóa Giả Kim thành… ”

Ngân lão gật đầu: “Lão thấy! Nhưng có thật là tháp chủ chỉ vì chìa khóa? Nếu vậy sao người không ra tay giết hắn để giành lấy cơ hội được Thần Kim chọn lựa? ”

“Nhưng hắn… ”

“Đủ rồi! Lão biết tháp chủ có thể biện ra rất nhiều lý do đủ thuyết phục, nhưng lão không muốn nghe! ”

Ngân lão ngắt lời Thiên Kim rồi quay sang Dương và bảo: “Những gì ngươi mang đến thì cứ mang đi, nhưng Thần Kim là của Thần Kim tháp! ”

Dứt câu, một vết nứt không gian hiện ra, Ngân lão nhẹ phất tay cũng khiến bọn Dương bị hất văng vào vết nứt. Thiên Kim vội lao theo nhưng bị Ngân lão ngăn lại.

“Ngân lão, ta từ chức… ”

“Người không có quyền từ chức! Chẳng lẽ người quên mối thù giữa Thần Kim tháp và Giả Kim thành? Hoặc là tháp đổ, hoặc là thành vong! ”

Ngân lão nhìn lên cao và lẩm bẩm: “Cứ nghĩ Thiên Kim sẽ là người chấm dứt triều đại của Giả Kim thành, không ngờ lại xuất hiện một Bình Thường thậm chí còn khủng khiếp hơn… ”

“Bình Thường! Nếu những kẻ kia không giết được ngươi… thì ta sẽ ra tay! ”

Dương, Hắc Phù Đổng và Diễm My cùng văng ra khỏi vết nứt và hiện ra giữa tầng 1 tan hoang của Thần Kim tháp, ngay giữa vòng vậy của Trịnh Tính Phong, Vân Tâm Thi, Siêu Quần và Vân Phi.

Khi Dương bị những ánh mắt như hổ đói nhìn vào, một tiếng nói vang dội phát ra: “TOÀN BỘ NGƯỜI CỦA THẦN KIM THÁP NGHE RÕ! KHÔNG XEN VÀO CHUYỆN SỐNG CHẾT CỦA BÌNH THƯỜNG DƯỚI MỌI HÌNH THỨC! ”

Khi giọng nói của Ngân lão chấm dứt, toàn bộ người của tháp, bao gồm 121 bảo nhân, đồng loạt cúi đầu tuân lệnh rồi lùi ra xa. Riêng Đại Bảo tuy chần chừ nhưng không thể kháng lệnh, cũng miễn cưỡng lui ra.

Khi Đại Bảo rời đi, Siêu Quần liền bật cười điên dại: “HA! HA HA HA… Bình Thường, tao nghe nói cảm giác chó cùng đường rất kinh khủng đúng không? Sợ hãi, bất lực, tuyệt vọng? ”

Dương không đáp lời Siêu Quần, điều duy nhất hắn nghĩ đến là tìm cách mở đường thoát cho Diễm My, cho dù bản thân hắn sẽ khó thoát.

“Hắc Phù Đổng, còn bao nhiêu linh lực dự trữ? ”

“15 Phần trăm. ” Hắc Phù Đổng đáp.

Dương gật đầu, hắn đảo mắt về phía Vân Phi với ý định dùng toàn lực công kích tên này, nhưng lại nhớ đến sức mạnh của Đoạn Tuyệt, kẻ đứng trên Vân Phi chỉ 2 hạng trên Hùng Vương bảng, nên Dương quay sang chọn Siêu Quần.

Sau khi suy tinh, Dương nói với Diễm My: “Diễm My, biết là rất khó, nhưng anh sẽ… ”

“Sống chết có nhau! ”

Dương ngạc nhiên quay sang, hắn không ngạc nhiên vì lời Diễm My nói, mà ngạc nhiên vì có đến hai giọng nói, một của Diễm My, một của Thiên Kim.

Phải, nàng đang đứng sau lưng hắn, với hình dáng giả nam trong bộ giáp kim loại tinh xảo và hiện đại, tay cầm chiếc roi do nàng vừa luyện thành.

“Lương Thế Kim! ” Vân Phi thì ngạc nhiên theo kiểu khác, hắn không biết Thiên Kim và Thế Kim là một, vậy nên hắn không hiểu tại sao Thế Kim lại đứng về phía Bình Thường khi mà tin tức cho biết hai kẻ này có thù oán.

“Nàng… Nàng không hận ta nữa sao? ” Dương cảm động hỏi Thiên Kim khi biết nàng nguyện chết cùng hắn.

Thiên Kim không đáp mà chỉ khịt mũi thể hiện sự hờn dỗi.

Nhìn Bình Thường và Thế Kim nói chuyện, trong đầu Vân Phi không khỏi nổi lên suy nghĩ: “Hai thằng này yêu nhau? Vậy thằng Bình Thường là chị dâu của Thiên Kim chứ không phải người nàng thích! Ta hiểu lầm nàng rồi! ”

Lúc Vân Phi đang suy nghĩ, Thiên Kim nói với Dương: “Ta chỉ có thể ngăn Vân Phi, còn lại ngươi phải tự xoay sở rồi! ”

Nói xong, giọng Thiên Kim nhỏ lại: “Nếu… nếu ngươi chết thì ta cũng chết theo để tìm ngươi báo thù! ”

Dương mỉm cười cảm động, định mở miệng nói thì chợt nghe Vân Phi bật cười vui vẻ: “Ha ha… Thì ra chỉ là hiểu nhầm! ”

Vân Phi nhìn Thế Kim và nói tiếp: “Hóa ra anh vợ và ch… chị Bình Thường đây là… bạn của nhau. Em còn tưởng hai người có thù oán nên định giúp anh vợ báo thù. Thôi, nếu chỉ là hiểu lầm thì xí xóa nhé, em sẽ xin lỗi Thiên Kim vì đã nghi ngờ nàng… ”

Vân Phi lại quay sang Tâm Thi và nói: “Cô à, họ là người nhà, thôi thì chúng ta ra tay giúp họ lần này, xem như cô giúp cháu lấy điểm trước gia đình vợ sắp cưới nhé? ”

Nghe Vân Phi nói mà bọn Dương và Thiên Kim tròn mắt há mồm, cả hai đều đủ thông minh để hiểu lý do của sự thay đổi thái độ này. Quay sang nhìn Thiên Kim và bắt gặp Thiên Kim cũng quay sang nhìn mình, trong đầu Dương không khỏi tự hỏi: “Cái tình huống thoát hiểm kiểu nhảm quần như vầy cũng được hả? ”

Nhưng…

“Không thể! ” Tâm Thi lắc đầu đáp lại Vân Phi: “Tốt nhất là chúng ta không nhúng tay, đây là chuyện riêng của Bình Thường và Thiên Cơ! ”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281