12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 193
Phần 193

Màu xám tro phủ kín một vùng đất rộng, cây cỏ, đất đá, ngay cả khúc suối chảy qua vùng đất này cũng một màu xám xịt.

Đây là nơi Trục Nhật sinh ra từ kén.

Hắn lặng lẽ ngồi trước một ngôi mộ, vẻ mặt tang thương.

Có một bóng người xinh đẹp tuyệt trần đột ngột hiện ra bên cạnh Trục Nhật.

Không cần ngẩng đầu lên để nhìn người đến là ai, cũng không có thay đổi nét mặt hay ánh mắt, Trục Nhật cất tiếng hỏi: “Vì cái gì?”

Người đến là Thiên Bất Như Ý, nàng đứng yên lắng nghe những câu hỏi của Trục Nhật.

“Vì cái gì Vô Thiên tạo ra ta? Vì cái gì ta phải đi con đường của hắn? Và vì cái gì khiến Thổ Tả phải đánh đổi sinh mạng để ta trở nên mạnh mẽ?”

Thiên Bất Như Ý thở dài rồi đáp: “Vì tình.”

Trục Nhật không hiểu, và Thiên Bất Như Ý biết Trục Nhật không hiểu, nàng không vội giải thích mà hỏi hắn: “Ngươi có biết đích đến cuối cùng của luyện hồn là gì không?”

Trục Nhật đáp: “Để trở nên mạnh mẽ?”

Thiên Bất Như Ý lắc đầu: “Ta không nói đến mục đích, ta nói về tác dụng của luyện hồn. Luyện hồn khiến ngươi mạnh mẽ, giúp ngươi trường sinh, giúp ngươi toàn quyền làm chủ linh hồn mình, và nếu ngươi đạt đến cảnh giới cao nhất của luyện hồn, ngươi có quyền thống trị vạn vật, có khả năng sáng tạo gần như vô hạn và có thể tước đoạt linh hồn của bất cứ sinh vật nào.”

Thiên Bất Như Ý ngưng nói để Trục Nhật có thời gian suy ngẫm những gì vừa nghe được, sau đó nàng nói tiếp: “Nhưng có một điều mà dù người luyện hồn đạt đến đỉnh cao cũng không thể làm được, đó là tạo ra linh hồn.”

“Tạo ra linh hồn?” Trục Nhật hỏi lại rồi suy ngẫm, sau đó nói: “Nếu kết hôn và sinh con không phải là tạo ra linh hồn sao?”

Thiên Bất Như Ý gật đầu: “Đúng, đó là lúc một linh hồn được tạo ra, nhưng thật là do ngươi làm sao? Ngươi có thể quyết định hình hài, đặc tính linh hồn của con ngươi sao? Không thể! Linh hồn đó là do tự nhiên sinh ra! Còn người luyện hồn đẳng cấp cao tuy có thể tạo ra cơ thể nhưng chưa có cách nào để tạo ra một linh hồn theo ý muốn.”

Trục Nhật liên tưởng đến trò chơi đất nặn, chỉ cần khéo tay và kiên nhẫn, ngươi có thể nặn ra mọi hình thù mà ngươi muốn, nhưng ngươi không có cách nào tạo cho nó một sinh mạng để tự hoạt động.

“Nhưng điều này liên quan gì đến Vô Thiên?” Trục Nhật hỏi.

“Mọi điều Vô Thiên làm chỉ vì muốn hồi sinh một người hắn yêu, hắn muốn tái tạo linh hồn người đó.” Thiên Bất Như Ý thở dài nói.

“Vậy nguyên nhân chúng ta sinh ra và Thổ chết đi đều chỉ vì sự ích kỷ của Vô Thiên?” Trục Nhật cay đắng pha lẫn phẫn nộ nói.

Thiên Bất Như Ý buồn bã nói: “Có lẽ ngươi sẽ giống Phong Ba, muốn đi ngược lại những gì Vô Thiên mong muốn, nhưng ta nghĩ là vô ích thôi, vì dù ngươi có ngang ngược, có phản nghịch, có điên cuồng thế nào đi chăng nữa thì cái kết ngươi tạo ra cũng vẫn là kết quả mà Vô Thiên mong muốn. Ngươi tưởng những gì ngươi làm là ý muốn của ngươi, thật ra ngươi chỉ là quân cờ, mọi đường đi nước bước, thậm chí là ý nghĩ và cảm xúc của ngươi đều trong tầm hắn kiểm soát.”

Thiên Bất Như Ý nhẹ nhàng nói: “Ngươi cũng vậy, ta cũng vậy, Phong Ba cũng vậy, đều chỉ là quân cờ trong ván cờ vĩnh viễn giữa Vô Thiên và Thiên.”

“Nhưng có một ngoại lệ…” Trầm ngâm một lúc, Thiên Bất Như Ý nói.

“Ngoại lệ thế nào?” Trục Nhật hỏi.

Thiên Bất Như Ý đáp: “Chúng ta cần một người chơi cờ thứ ba, một kẻ đủ sức đối đầu với Thiên và Vô Thiên, tạo ra một phe cờ thứ ba khiến cho ván cờ hoàn toàn thay đổi.”

Đêm tối phủ khắp rừng Bạch Mã.

Dương lặng lẽ ngồi suy ngẫm về những gì đã trải qua, hắn tính toán cho tương lai, hắn tiếc nuối về quá khứ, trong đầu hắn tưởng tượng về những điều bản thân mong ước đã lâu rồi trong khi tay hắn cầm lá chuối quệt cái mông ướt để lau chùi.

Đây là lần ngồi bụi chuối thứ 18 của Dương trong ngày hôm nay sau khi nể nang ăn thử món mới của Vô Thiên Bạch, có thể nói là dù bách độc bất xâm ăn món của thằng này vào thì cũng đi phượt gốc chuối, Dương cũng ăn vào đủ loại đan dược cao cấp nhưng không loại thuốc nào có thể làm giảm tác hại của thức ăn dù chỉ một chút. Và Dương cũng đã hiểu tại sao bọn Phúc Pháp phải đi vào bụi chuối, đó là vì số phòng vệ sinh không đủ cho ngần ấy mạng đi cùng lúc.

Trừ Vô Thanh mất tích từ sáng và Tịnh Nghiên ra, còn lại đều dính chưởng, và có lẽ là người mới nên Dương là người bị nặng nhất, hắn khó khăn kéo quần rồi lê thân thể mệt phờ bước vào một gian nhà tập thể.

Vì quá mệt trước món ăn của đầu bếp cấp Thần Vô Thiên Bạch nên Dương không hề biết ở một mái nhà gần đó có một nhóm người che mặt đang ngầm theo dõi.

Trong nhóm này có một người đã gặp Dương lúc sáng, chính là Kiến Thu. Thấy Dương bước ra từ bụi chuối, Kiến Thu nhận ra người mình gặp lúc sáng và thầm nói: “Anh bạn, chỉ trách ngươi gia nhập Hắc Đạo nhầm lúc, ta cũng không còn cách nào khác, thôi thì ta giúp ngươi chết một cách êm ái.”

Lúc này, trong nhóm bịt mặt bắt đầu bàn luận về bụi chuối, một người nghi vấn: “Từ lúc theo dõi đến giờ, ta cứ thấy bọn chúng cứ thậm thà thậm thụt ôm bụng đi đi vào bụi chuối rậm rạp kia rồi nhẹ nhõm đi ra, ta nghi ngờ chúng mang gì ra đó giấu!”

Người khác đồng tình: “Đúng vậy, lúc đi vào chúng ôm bụng như giấu gì đó trước bụng, mặt thì nhăn nhó như đang sợ bị bắt gặp, lúc giấu xong an toàn trở ra thì tươi hơn hẳn, nhất định là giấu hàng nóng!”

“Hoặc có thể đó là kho tích trữ linh tinh của chúng?”

“Tốt! Bắt giữ chúng rồi chúng ta cùng đào lên, mỗi người một phần!”

“Chuẩn bị hành động!”

Khi nhóm người bịt mặt sẵn sàng hành động, đột nhiên một tiếng thất thanh vang lên:

“CƯỚP! CƯỚP!”

“Bị phát hiện rồi, rút lui!” Nghe tiếng hét, nhóm người bịt mặt giật mình quay đầu rút đi, nhưng chưa kịp đi thì lại có tiếng gào:

“CƯỚP CON NGỰA Ô NGỰA Ô…”

Sau đó có tiếng người khác bực mình chửi rủa: “Mụ nội làm hết hồn, có cho ai ngủ không mụ nội nó!”

Hóa ra là Đặng Vô Tâm lúc đi tè trước khi ngủ có thói quen hát vu vơ mấy câu.

Hóa ra là bị lầm, nhóm người bịt mặt liền nhắm hướng Đặng Vô Tâm đang đứng tè, cả bọn cùng xác định Đặng Vô Tâm sẽ là nạn nhân đầu tiên.

“Hành động!”

Cả bọn cùng lao xuống với tốc độ nhanh nhất có thể hòng tóm gọn Đặng Vô Tâm trước khi hắn kịp phản ứng, nhưng khi chúng lao đi, một con chuột vàng béo ú đang nằm uể oải trên vai Đặng Vô Tâm đột nhiên bật dậy, hai gò má nó bắn ra những tia sét tí tách rồi nó lao đi, hóa thành một tia chớp vàng, tia chớp lần lượt bắn về phía những kẻ bịt mặt với tốc độ cực nhanh, khi tia chớp trở lại thành Lôi Ảnh Thú nằm trên vai Đặng Vô Tâm thì cũng là lúc những kẻ bịt mặt tê liệt rơi lộp bộp xuống đất.

Đặng Vô Tâm lúc này mới tè xong, rùng mình một cái rồi phát hiện những kẻ lạ mặt nằm tê liệt dưới đất liền giật mình thốt lên: “Đù!”

“Có chuyện gì vậy?” Lúc này, Phan Phúc Pháp, Long Chúc Lôi, Võ Bạch và Lương Vô Thường nghe tiếng động nên ra xem.

Đặng Vô Tâm sợ hãi nói: “Mọi người ơi, mình bị ám sát rồi!”

“Thứ Tâm thần như mày ai thèm ám sát, mụ nội!” Long Chúc Lôi khinh bỉ nói.

“Lũ này tính sao đây?” Nhìn lũ bịt mặt nằm tê dại, Phúc Pháp xoa cằm hỏi.

Đặng Vô Tâm phẫn nộ nói: “Dùng cực hình để tra ra xem ai cử chúng đến!”

Lương Vô Thường tán đồng: “Cho chúng ăn thức ăn của Võ Bạch!”

Nghe thế, Võ Bạch gật gù: “Đúng! Cho ăn thức ăn ngon của ta chúng sẽ ngoan ngoãn khai ra… Ủa, là sao?”

Trong khi đám người đang xôn xao vì những kẻ lạ mặt, trong phòng Dương xuất hiện một cánh bướm màu đen u ám, cánh bướm này lượn một vòng quanh phòng rồi bay ra cửa sổ một cách chậm rãi như đang muốn dẫn Dương đi đâu đó.

Mà Dương giống như mê hồn, đi theo một cách mơ mơ hồ hồ.

Dương theo cánh bướm đi khỏi trại, tiến vào một rừng cây, đến trước một khoảng đất trống, trên mặt đất có một vòng tròn hoa văn phức tạp u ám tựa như vẽ bằng bóng tối.

Cánh bướm bay vào giữa vòng tròn, Dương cũng lặng lẽ bước theo.

Gió thổi lướt qua làm cây cối khẽ run, màn đêm u ám, Dương đứng giữa vòng tròn đen tựa như một vật tế thần.

Một bóng đen nhẹ nhàng bước đến đứng đối diện Dương.

Bóng đen là một người phụ nữ, tóc ả búi cao, gương mặt phủ một lớp khăn che, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo hút hồn, ả mặc một lớp trang phục đen bó sát người giấu đi da thịt nhưng từng đường cong hoàn mỹ đều phơi bày, ả lấy ra một lưỡi dao nhỏ sắc lẹm, vừa kề lưỡi dao lên người Dương vừa lầm bầm nói: “Điệp Tú ta có hai đứa con trai, con trai lớn Tiêu Hồn thì bị ngươi làm nhục, con trai út Tiêu Bổ thì ngươi đánh bị thương, giờ ta cho ngươi hai lựa chọn, một là chấp nhận bị ta khống chế linh hồn, trở thành trâu chó cho con ta sai bảo để chuộc tội, hai là chết hết sức khó coi…”

Thấy gương mặt Dương nhăn nhó khó chịu, Điệp Tú cười lạnh nói: “Đừng cố kháng cự, ngươi đã bị Âm Điệp khống chế, càng phản kháng thì linh hồn ngươi càng sớm bị hủy hoại, trở thành xác không hồn.”

Nghe lời Điệp Tú nói, Dương như bị khuất phục, hắn từ từ cúi người quỳ xuống.

Thấy Dương quỳ xuống dưới chân mình, Điệp Tú đắc ý nói: “Ý chí kém cỏi, thứ đàn ông dễ dàng quỳ dưới chân phụ nữ, bị so sánh với ngươi là nỗi nhục của Tiêu Hồn!”

Tựa như chấp nhận nhục nhã, sau khi quỳ xuống, Dương còn giơ hai tay qua đầu rồi hạ xuống tự như bái lại, hành động này càng khiến Điệp Tú tỏ ra khinh bỉ.

Nhưng khi Điệp Tú nhếch môi định mắng tiếp, chợt nàng cảm giác được hai chân mình mát rượi lạ thường.

Giật mình nhìn xuống, Điệp Tú phát hiện ra cả quần dài lẫn quần lót của mình đã bị Dương nắm kéo đến tận đất.

“Ngươi dám!” Điệp Tú tức giận vung chân muốn đá vào mặt Dương, nhưng hắn phản ứng như thể đã đoán trước, hắn nghiêng người né, đồng thời hắn giơ hai tay chụp lấy chân Điệp Tú. Dương đang quỳ, chân Điệp Tú thì bị Dương nắm giữ, mà nàng lại đang trần trụi phần dưới, kết quả là cái khe suối nho nhỏ của nàng lúc này lộ ra ngay trước mắt Dương.

Cảnh tiên trước mắt, mùi hương phụ nữ lan tỏa vào mũi khiến mặt Dương đê mê. Nhìn bản mặt dâm tà hưởng thụ của Dương, Điệp Tú vừa xấu hổ vừa tức giận, ả vung tay vỗ xuống đầu Dương. Nhưng Dương không cho Điệp Tú cơ hội, tay hắn giữ một chân ả, đồng thời hắn vung chân gạt lấy cái chân còn lại của Điệp Tú khiến ả ngã ngửa ra trước khi kịp vỗ vào đầu Dương.

Khi Điệp Tú ngã ra, Dương nhanh như chớp quỳ đè lên hông ả, tay hắn khống chế hai tay ả.

“Khốn kiếp! Tại sao Âm Điệp không có tác dụng với ngươi?” Thấy Dương nhìn mình như dâm tặc, Điệp Tú uất hận hỏi.

Âm Điệp là tên một dị ám lợi hại, cũng là tên một bí kỹ mà chỉ người sở hữu dị ám Âm Điệp mới có cơ hội học tập và sử dụng. Âm Điệp có khả năng ru linh hồn vào trạng thái mộng du, người trúng Âm Điệp sẽ dễ dàng mất hết phòng bị và bị khống chế ý thức, trừ khi linh hồn của người trúng Âm Điệp mạnh hơn so với cấp độ của người gây ra Âm Điệp.

Nhưng Điệp Tú biết cấp độ linh hồn Dương không bằng ả, và ả cũng chắc chắn Dương đã trúng Âm Điệp, không thể tự thoát khỏi khống chế.

Vậy thì tại sao Dương vẫn thoát khỏi.

Thật ra Dương vẫn chưa thoát khỏi, hắn đang trong trại thái nửa tỉnh nửa mê, nhưng hắn cũng không hoàn toàn bị khống chế. Lý do là vì trước đó, để tìm cách chống lại cơn tiêu chảy do Vô Thiên Bạch gây ra, Dương đã ăn vào bụng nhiều loại linh đan cấp cao, trong đó có những loại linh đan giúp kháng lại tác hại của các hệ thuộc tính, bao gồm hệ ám. Ngoài ra, Dương còn mang đế quang Thiên Cực Thánh Quang và trên trán hắn là Cửu Phẩm Liên Hoa, một loại chuyên đối chọi với hệ ám, một loại giúp tâm hồn thanh tĩnh, kết quả là Dương tuy mơ màng nhưng vẫn có thể bộc lộ bản tính.

So về cấp độ, Điệp Tú cao hơn Dương một ít, nhưng so về khả năng cận chiến thì ả thua xa Dương, kết quả là âm mưu bắt cóc nô lệ trở thành vụ án nô lệ cướp máy bay.

Bản chất dâm tà hiển lộ trong cơn mộng du, Dương ngồi đè lên phần thân dưới trần trụi trắng trẻo của Điệp Tú, cánh tay mang xương chân long của hắn giữ chặt hai cổ tay mềm của ả, tay còn lại hắn nắm xé toang cổ áo ả, khiến đôi gò bồng sữa thơm lừng lộ ra trắng long lanh giữa màn đêm.

“Khốn khiếp! Ta đáng tuổi mẹ ngươi!”

Điệp Tú tức giận mắng, nhưng tiếc cho ả, gặp phải thằng đến mẹ nó nó cũng muốn xơi, nói gì đến mẹ của kẻ thù…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281