12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 37
Phần 37

Thời điểm diễn ra cuộc chiến giữa Cường Dương cung và Âm Đạo hội tại hoàng cung Hoàng thành, Nguyễn Phúc Vĩnh Thiên đang ngồi ở Thiên Ý lâu bên cạnh dòng sông Hương thơ mộng…

Môi nhấp tách trà thơm, Vĩnh Thiên bình thản nhìn vào bàn cờ trước mặt, đặt tay di chuyển một quân cờ dù phía đối diện không có ai.

Lâu chủ Ngọc Lan lướt đến, thấy Vĩnh Thiên ngồi đánh cờ một mình liền tò mò hỏi: “Cờ này đấu thế nào khi cả hai phe vốn cùng một chủ?”

Vĩnh Thiên mỉm cười đáp: “Người còn có đấu tranh nội tâm, sao cờ cùng một chủ không thể nội chiến?”

Ngọc Lan gật gù: “Hai phe cờ đấu nhau, cuối cùng dù tổn thất thế nào thì bàn cờ vẫn thuộc về chân chủ. Nhân đây, xin chúc mừng thành chủ sắp đoạt lại Hoàng thành mà không hao chút binh tướng…”

Vĩnh Thiên cúi đầu khiêm tốn đáp: “Không dám… Nếu không nhờ sự gợi ý của lâu chủ thì Vĩnh Thiên lúc này có lẽ đang ôm hận dưới suối vàng rồi…”

“Thành chủ quá lời, từ một gợi ý nhỏ mà suy ra kế vườn không nhà trống kết hợp với ngư ông đắc lợi thì quá khâm phục tài trí của thành chủ rồi.”

“Mà cũng đến lúc đi thu dọn tàn cuộc rồi…” Vĩnh Thiên nhìn về hướng Hoàng cung nói rồi cúi đầu chào lâu chủ Ngọc Lan: “Xin cáo từ, ân này tất báo!”

Chào xong, Vĩnh Thiên cất bước bay về Hoàng cung đang ngập tràn khói lửa.

Màn đêm tĩnh lặng, Dương đang ngồi trên giường thì có tiếng gõ cửa…

Tiếng Ánh Dương gọi vào: “Công tử…”

Nghe tiếng Ánh Dương nữa đêm gọi cửa, trong đầu Dương lập tức liên tưởng đến cái gọi là “lấy thân báo đáp”, liền tức tốc chạy ra mở cửa.

Ánh Dương đứng trong màn đêm nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp huyền ảo như ánh trăng tròn, thấy Dương mở cửa, nàng nói: “Xin công tử thứ lỗi vì sự đường đột…”

“A! Không sao đâu ạ! Người tìm ta giờ này hẳn là có chuyện quan trọng?”

Thấy Dương xưng hô lễ phép, Ánh Dương nói: “Công tử, chàng đối với Ánh Dương có ân cứu mạng nên không cần câu nệ, xin cứ gọi ta là Ánh Dương…”

“A… Được…”

“Ta đến để báo cho công tử biết rằng Bích Diệp, Vô Địch và Thiên Ảnh đều đã ổn định…”

“Vậy thì tốt quá, ta muốn đến thăm họ…”

“Vậy mời công tử.”

Dương theo Ánh Dương đến nơi trị liệu Bích Diệp, Vô Địch và Thiên Ảnh, Dương Hư chân nhân cũng có mặt và đảm nhận nhiệm vụ canh cửa khiến Dương không khỏi ngạc nhiên.

Vô Địch, Bích Diệp và Thiên Ảnh đang ngồi trong một vòm sáng hình bán cầu, Dạ Vũ cũng có mặt và đang cặm cụi khâu vá thứ gì đó.

Thấy Dương đến, Vô Địch trong dạng thiếu niên nhướng mày nói: “Còn tốt chán nhỉ?”

“Hả? Là sao?” Dương hỏi.

Vô Địch đáp: “Còn sao nữa, bọn ta đánh đến liều mạng, phần tốt lại do ngươi hưởng…”

“Ặc!” Dương hiểu ý là Vô Địch đang ganh tỵ với “trận chiến” của hắn và Dạ Vũ.

Nhưng khi Dương không biết lời nào để đáp lại thì Ánh Dương nói: “Không thể nói như vậy được, cái giá mà Phi Dương công tử bỏ ra cũng không hề ít hơn một mạng… Để cứu ta từ bí cảnh, chàng đã liều mình dùng nhiều bảo đan cùng lúc khiến cho cả cơ thể lẫn linh hồn đều trọng thương, còn mất cả hai cánh tay. Nếu để dành số bảo đan đó, mỗi lúc nguy cấp dùng một viên cũng có thể giúp chàng tự cứu mạng bản thân nhiều lần… Ở Hoàng cung, người đầu tiên đem mạng ra đánh cược cũng là chàng…”

Bích Diệp ngắt lời: “Thôi ngươi đừng bênh vực hắn nữa, xem mặt hắn đắc ý chưa kìa…”

Rồi Bích Diệp quay sang hỏi Vô Địch: “Mà tại sao kẻ kia lại không giết ngươi lần nữa?”

Vô Địch đáp: “Trong lúc nguy cấp, ta hóa Phượng Hoàng và dốc toàn lực đánh hắn trọng thương, sau đó ta cũng mất mạng và tái sinh, đúng lúc này thì kẻ kia định ra tay thêm lần nữa nhưng Thiên Ảnh xông vào cản đòn, sau đó kẻ kia dường như biết chắc không thể giết Ánh Dương đại nhân nên quyết định rời đi…”

Dương ngạc nhiên: “Vô Địch là Cực Hạn Chúa Tể, lại hóa Phượng Hoàng mà cũng không thể giết được kẻ kia?”

Bích Diệp đáp: “Vì kẻ đó là một Bán Thần!”

“Bán Thần?” Dương kinh ngạc, và càng kinh ngạc hơn khi thử hỏi Google và nhận lại đáp án: “Không xác định!”

Ánh Dương nói: “Với thế lực đó thì chuyện đào tạo ra Bán Thần cũng không có gì lạ…”

Bích Diệp hỏi: “Thế lực đó? Ý ngươi là Dạ Vũ bị không chế bởi một thế lực chứ không phải một người?”

Ánh Dương gật đầu, nhìn sang Dạ Vũ, thở dài rồi kể: “Lỗi cũng do ta… Chuyện từ rất lâu rồi, ta và Dạ Vũ vốn là đôi bạn thân…”

Theo dòng kể, trong đầu Ánh Dương tưởng tượng về những hình ảnh quá khứ…

Ánh Dương nằm sấp trên thảm cỏ, chân đong đưa, mắt chăm chú đọc một quyển sách, và Thiên Ảnh Dị Thú đang nằm ngửa phơi nắng bên cạnh.

Chợt có một bóng đen che lên cơ thể mình, Ánh Dương ngẩng đầu lên và thấy Dạ Vũ đang đứng trước mặt.

Dạ Vũ giận dữ mắng: “Đồ lười biếng! Hôm nay đến lượt ngươi nấu ăn, sao lại ra đây nằm đọc truyện?”

Ánh Dương nhe răng cười: “Hôm nay chúng ta ra ngoài ăn nhé?”

Dạ Vũ bực dọc mắng: “Ngươi đó! Đã biết ta không thích nơi đông người mà sao cứ gạ gẫm mãi…”

Ánh Dương bật cười: “Hi hi… Ngươi cứ không thích tiếp xúc người lạ thì đến bao giờ mới tìm được người trong mộng?”

Dạ Vũ đáp: “Ngươi lo cho ngươi đi! Lười biếng như ngươi thì ai dám cưới?”

“Sao lại không? Ta sẽ tìm người chồng biết nấu ăn, giặt giũ…”

Đang nói, Ánh Dương ngừng lại đột ngột, cả nàng và Dạ Vũ cùng quay đầu nhìn về một hướng.

“Ngươi cảm nhận được chứ?” Ánh Dương hỏi.

Dạ Vũ gật đầu: “Một kẻ mang Thần lực cực kỳ mạnh mẽ vừa lướt qua, cảm giác không giống bất cứ ai trong những vị Thần ta biết.”

Ánh Dương đáp: “Ta cũng cảm thấy vậy!”

Sau đó Ánh Dương đứng dậy, bay theo hướng mà kẻ lạ mặt đang bay đi với tốc độ cực nhanh.

Dạ Vũ cũng lập tức đuổi theo: “Ngươi định làm gì?”

Ánh Dương đáp: “Điều tra xem kẻ đó là ai…”

Dạ Vũ can ngăn: “Ta cảm thấy không an toàn, hay là thôi đi…”

“Ngươi sợ thì cứ ở đây, ta đi rồi về ngay…”

Dạ Vũ lưỡng lự, nhưng cuối cùng cũng đuổi theo Ánh Dương.

Hai người đuổi đến một khu rừng, chính là rừng Bạch Mã, nhưng hoang sơ hơn rất nhiều so với rừng Bạch Mã ở thời đại của Dương.

Ánh Dương và Dạ Vũ đáp xuống trong một khu vực rậm rạp.

“Phía trước có kết giới khá mạnh…” Dạ Vũ nói.

“Thử cùng nhau triệt tiêu nó xem!” Ánh Dương ra hiệu rồi giơ tay ra trước, Dạ Vũ cũng do dự làm theo…

Ánh Dương Thần Quang và Dạ Vũ Thần Ám kết hợp tạo thành một quả cầu dung hòa sáng tối, quả cầu bay đến va chạm vào bức tường kết giới. Không có âm thanh, không có dao động, ánh sáng và bóng tối kết hợp và tạo ra dị lực làm triệt tiêu một phần bước tường kết giới.

Ánh Dương đưa tay vào thử rồi tiến vào trong kết giới…

Trái ngược với không gian xanh mướt tràn trề sức sống bên ngoài, trong kết giới là một mảnh rừng khô cằn chết chóc, u ám và đáng sợ đến mức Ánh Dương nhận thấy Dạ Vũ đã phải rùng mình khi thấy cảnh tượng trước mắt…

Trước mắt, giữa vùng kết giới, là một chiếc kén màu đen khổng lồ với hàng trăm ngàn đường tơ kết nối chằng chịt như mạng nhện, trên mạng là hàng trăm chiếc kén nhỏ hơn với đủ loại hình dạng từ hình người, hình thú đến cả hình cây cỏ, có thể nhận ra những chiếc kén nhỏ này là thi thể của các sinh vật bị bắt giữ.

Vậy còn trong chiếc kén đen khổng lồ kia là sinh vật gì?

Là hai vị Nữ Thần nhưng Dạ Vũ và Ánh Dương cũng không biết…

Khều áo Ánh Dương, Dạ Vũ nói: “Hay là đi về đi… Ta thấy lo lo…”

Ánh Dương gật đầu: “Về tìm Bích Diệp hỏi xem đây là kén của loài gì…”

Chợt có tiếng nói từ xa vọng đến: “Nên quên đi thì hơn…”

Thở dài, Ánh Dương kể tiếp: “Một quái nhân xuất hiện và định bắt giữ chúng ta, dường như sợ làm ảnh hưởng chiếc kén nên kẻ đó không dùng toàn lực, dù vậy, hai chúng ta liên thủ cũng chỉ đánh ngang ngửa với kẻ đó, nhưng sau một hồi chiến đấu, chúng ta bại…”

“Sau đó ta định liều chết cản đường, nhưng bị Dạ Vũ đánh bay khỏi kết giới…”

“Kết giới sau đó tự đóng lại và biến mất, không còn hỗ trợ từ Dạ Vũ nên ta không thể mở kết giới lần nữa…”

Nói đến đây, Dương thấy Ánh Dương siết chặt ngực trái nàng để ngăn trái tim thổn thức…

Ánh Dương tiếp tục kể: “Sau đó ta tìm kiếm rất lâu nhưng không còn thấy dấu vết của kết giới kia nữa… Rồi đến một ngày, Dạ Vũ trở về… Lỗi là do ta…”

Dạ Vũ ngồi trong góc lúc này chợt lên tiếng: “Đừng tự trách mình nữa… Nếu ta không nhanh tay hơn thì người bị đánh văng ra đã là ta và người ở lại cản đường là ngươi rồi…”

Dạ Vũ kể tiếp: “Sau khi đẩy Ánh Dương thoát khỏi kết giới, ta ở lại cản đường kẻ kia, nhưng cuối cùng bị bắt giữ…”

Kể đến đây, Dạ Vũ ngập ngừng như che giấu gì đó rồi kể tiếp: “Ta bị khống chế, bị đặt một phong ấn vào linh hồn, và từ đó phải chấp hành mọi mệnh lệnh của kẻ kia…”

“Ta lập ra Âm Đạo hội ngay tại rừng Bạch Mã để nhận lệnh săn lùng các chủng tộc và nghiên cứu di truyền học…”

“Để làm gì?” Dương tò mò hỏi.

Bích Diệp đoán: “Có liên quan đến chiếc kén đen kia?”

Dạ Vũ lắc đầu: “Ta không rõ, nhưng có lẽ là kết hợp chiếc kén với công nghệ di truyền để tạo ra một kẻ mang sức mạnh đa chủng tộc…”

“Nếu vậy thì trong chiếc kén kia là một sinh vật vô cùng đáng sợ…” Ánh Dương, Bích Diệp và Vô Địch đồng thanh nói rồi cùng đưa mắt nhìn Dương.

“Sao lại nhìn ta?” Dương rất nhột và cũng rất rõ ràng, rằng những người này đang so sánh hắn với thứ quái thai trong kén kia…

Dạ Vũ đặt thứ mà nàng đang khâu vá xuống giường, ngồi co ro ôm gối và kể tiếp: “Rồi Ánh Dương tìm đến và nhận ra sự bất thường ở ta, nhưng không có cách nào cứu giúp vì sức khống chế trong linh hồn ta quá mạnh mẽ…”

Ánh Dương kể tiếp: “Lúc đó Dạ Vũ vẫn là Thần cấp, lại phạm điều cấm kỵ là xen vào chuyện phàm… Vậy nên ta đã tìm cách phong ấn Thần lực của Dạ Vũ để kéo dài thời gian giải quyến vấn đề…”

Dạ Vũ nói: “Kẻ kia cũng không muốn ta bị Ánh Dương gây phiền toái nên đã nảy ra ý gài bẫy Ánh Dương, lợi dụng cuộc chiến tranh Lê – Mạc để làm một ván cược. Nếu ta thua, ta chấp nhận để Ánh Dương phong ấn thực lực, còn nếu Ánh Dương thua…”

“Thì để Dạ Vũ toàn quyền định đoạt.” Ánh Dương tiếp lời: “Nhưng lỗi là do ta, mạng cũng do Dạ Vũ cứu, nên ta chấp nhận.”

“Nhưng ván cược dù bí mật cũng cần một trọng tài, và chúng ta đã nhờ một người trung lập làm trọng tài, là Tử Linh…”

Nghe đến đây, Bích Diệp nhếch môi: “Con bé ngốc nghếch đó lúc nào cũng vậy, không biết suy nghĩ gì cả!”

Ánh Dương gật đầu: “Đúng vậy, Tử Linh đồng ý dù chúng ta không tiết lộ nguyên do thật sự.”

Ánh Dương kể tiếp: “Rồi cuộc chiến cũng kết thúc, phe Lê chiến thắng, đồng nghĩa với kết quả ván cược là Dạ Vũ bại và phải chịu phong ấn…”

“Trong chiến trường lúc đó chỉ còn ba người chúng ta và Thiên Ảnh, có Tử Linh chứng kiến, ta đã ra tay phong ấn thực lực Dạ Vũ xuống cấp Chúa Tể…”

“Ván cược kết thúc, Tử Linh hoàn thành nhiệm vụ nên rời đi…”

Ánh Dương kể tiếp: “Nhưng thật ra đó là một cái bẫy, tuy ta phong ấn được Thần lực của Dạ Vũ, nhưng trong Dạ Vũ còn có Thần lực của kẻ khác… Dù ít nhưng lại mạnh mẽ hơn, cùng với yếu tố bất ngờ, ta đã bị Dạ Vũ…”

“Moi tim!” Dạ Vũ tiếp lời…

Ánh Dương nói tiếp: “May mắn cho ta, dù rời đi nhưng Tử Linh vẫn để lại một phòng hộ, có lẽ để ngăn ta và Dạ Vũ giết nhau. Lúc đó có Tử Vong khí của Tử Linh bảo vệ, Dạ Vũ không hủy được trái tim ta nên đã dùng chút Thần lực còn lại để giam cầm trái tim ta trong bóng tối.”

“Không còn Thần lực, Dạ Vũ suy yếu và bị Thiên Ảnh liều mạng đánh trọng thương suýt chết, nhưng ta đã kịp dùng chút sức tàn phong ấn linh lực và ký ức của Thiên Ảnh…”

“Dạ Vũ trọng thương chạy khỏi chiến trường , bản thân ta cũng tim lìa khỏi xác và chìm vào giấc ngủ. Sau đó thì có người phe Lê dọn chiến trường và tìm thấy thi thể ta, nghe tiếng gọi của ta nên đã mang cơ thể ta về và phá hủy mọi lối ra vào chiến trường. Chỉ trừ một lối vào bí mật thuộc tàn dư phe Mạc và một vết nứt ta gây ra để giải thoát cho Thiên Ảnh…”

“Sau đó thì như mọi người đã biết, bí cảnh khai mở và Dạ Vũ tìm cách hủy diệt trái tim và cơ thể ta để phá hủy phong ấn, nhưng bị Phi Dương công tử ngăn cản…”

Vô Địch tò mò hỏi: “Nhưng suốt thời gian đó tại sao kẻ khống chế Dạ Vũ không hỗ trợ tìm giết Ánh Dương và giải phong ấn?”

“Tại vì chúng ta không quan tâm!”

Một giọng nói phát ra từ ngay sau lưng Dương khiến hắn giật bắn mình bật dậy, và càng giật mình hơn khi thấy kẻ xuất hiện là một nữa người phụ nữ, là một nữa người phụ nữ, giống như một cơ thể bị chẻ dọc từ trên xuống và chỉ còn lại một nữa bên trái, toàn thân kẻ này đầy hình vẽ quái dị như bùa chú cùng với hàng ngàn vết sẹo.

Những người khác cũng vào thế phòng bị, Ánh Dương cả giận nói: “Là kẻ này đã bắt Dạ Vũ!”

Kẻ nữa người mỉm cười bằng nữa cái miệng: “Đừng gọi là kẻ này kẻ nọ nữa… Ta là Thủy!”

Vừa nói xong, con mắt của Thủy mở lớn ra vẻ ngạc nhiên rồi nói: “Hô… Đông đủ nhỉ!”

Dương giật mình thêm một lần nữa vì phát hiện sau lưng xuất hiện thêm một người, vội quay đầu lại nhìn…

“Tử Linh!”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281