Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 98
Phần 98

Trong khi đó Lạc Nam chỉ là một Thiên Đạo Cảnh, tửu lượng chẳng lẽ vượt qua các vị Đạo Chủ cấp Thần Đạo sao?

Chưa kể trong thử thách còn kèm theo 9999 bậc thang…

Thế nên trong suy nghĩ của toàn bộ Chân Võ Thần Cung, thử thách này là vô pháp vượt qua, hắn chắc chắn sẽ thất bại.

Muốn chiếm lấy đoá hoa mỹ lệ nhất của Chân Võ Thần Cung, ngươi phải nếm trải quả đắng.

Lạc Nam không biết những kẻ khác nghĩ gì, lúc này hắn đã nhận ra sự khó khăn của cuộc chơi này khi leo đến bậc thang thứ một nghìn.

Man Thần Tửu tiến vào cơ thể, từng giọt từng giọt thẩm thấu sâu vào mọi ngõ ngách trong người hắn, ngay cả một tế bào nhỏ cũng không thể thoát khỏi sự xâm lấn của nó.

Men say dần dần xuất hiện xâm chiếm đầu óc…

Nhưng đó chưa phải là cái đáng gờm nhất, thử thách này nguy hiểm nhất ở chỗ ép một người say rượu phải leo thang, hơn nữa trọng lực và uy áp ở mỗi một bậc thang đều gia tăng so với bậc thang trước đó.

Leo đến bậc thang thứ một nghìn, trọng lực và uy áp đè nặng lên hắn đã tăng đến một nghìn lần.

Trên lưng hắn lúc này như đang cõng cả một tiểu vũ trụ, dưới chân cố vô số bàn tay vô hình đang bấu chặt lôi kéo hắn ngã xuống…

Cơn say và áp lực cùng lúc tác động, hai chân của Lạc Nam đã hơi lảo đảo.

“Hừ…”

Hắn hít sâu một hơi, vận chuyển Cực Hồn Cảnh, gia tăng cường độ Linh Hồn…

Lập tức tinh thần của hắn trở nên tỉnh táo hơn không ít.

Ba vạn hành tinh trong đan điền âm thầm vận chuyển cung cấp lực lượng…

Cả người dồi dào sức sống, tiếp tục bước lên bậc thang tiếp theo, nâng lên vò rượu uống cạn…

Thời gian dần trôi, tốc độ uống rượu và leo thang của Lạc Nam cũng ngày càng chậm dần…

Từ bình minh đến hoàng hôn, đây đã là bậc thang thứ 3000…

Hai chân của hắn sắp mỏi nhừ, xương cốt của hắn muốn rệu rã, Cực Hồn Cảnh cũng sắp không chống trụ nổi trước vô tận men say đang kéo đến như thác lũ.

Cực Hồn Cảnh giúp cường độ linh hồn của hắn có thể sánh ngang Hồn Thần Đạo, nhưng ngay cả Thần Đạo chân chính uống nhiều Man Thần Tửu cũng sẽ say…

“Hàn Chi giúp ta.” Lạc Nam khẽ quát một tiếng trong lòng.

“Thiếp hiểu!” Hàn Chi nghiêm túc lên tiếng, Băng Hồn Thần Lực được nàng đánh ra, lan tỏa khắp thể nội và linh hồn của Lạc Nam.

Một cổ khí lạnh buốt giá từ đầu đến chân bao trùm toàn bộ cơ thể khiến hắn trở nên thanh tỉnh…

Lạc Nam có thể sử dụng những thủ đoạn chống lại cơn say, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không chơi trò sử dụng Bá Đỉnh luyện hóa Man Thần Tửu.

Làm như thế khác nào thất bại ngay từ khi bắt đầu, dùng mưu hèn kế bẩn để thông qua thử thách?

Hơn nữa một khi để nhạc phụ đại nhân phát hiện, chẳng phải sẽ khiến ông ta khinh bỉ mình?

Nam nhân đấu tửu, quyết không gian lận…

Được băng giá lạnh lẽo áp chế phần nào cơn say mèm, dưới bắp chân của Lạc Nam nở rộ hai đoá Bỉ Ngạn Hoa, mang theo lực lượng cường đại giúp hắn tiếp tục leo thang…

Lại ba ngày trôi qua, sắc mặt Lạc Nam đỏ bừng, đầu tóc như muốn dựng đứng, cái bụng phình to lên một vòng tròn…

Hắn mất một ngày đầu tiên để leo 3000 bậc thang, nhưng phải tốn thêm ba ngày sau đó để đặt chân đến bậc thang thứ 6000.

Lúc này thân thể của hắn lảo đảo như có thể ngã bất cứ lúc nào, trong cơ thể toàn bộ đều là rượu mạnh, hắn thậm chí không cảm giác được sự tồn tại của Bá Lực hay những lực lượng khác của mình, tất cả đều đã bị Man Thần Tửu chiếm cứ.

Lạc Nam đứng lặng người ở bậc thang thứ 6000, dưới chân là vò rượu đã uống cạn.

Hắn rất muốn đặt mông ngồi xuống nghỉ ngơi một thoáng sau đó mới tiếp tục cuộc thử thách…

Nhưng Lạc Nam thừa hiểu rằng, lúc này dừng lại chính là cám dỗ lớn nhất, sợ rằng chỉ cần vừa đặt mông ngồi xuống, cơn say và cảm giác buồn ngủ mãnh liệt sẽ kéo đến nhấn chìm hắn bất cứ lúc nào.

Lạc Nam không cho phép mình dừng lại, phải tiếp tục…

“Thiên Lệ… đến lượt nàng.” Lạc Nam quát lên.

“Tốt!” Thiên Lệ hiểu ý, lập tức thay đổi trạng thái sang Hồn Lôi…

ẦM ẦM ẦM…

Nàng như một vị nữ lôi thần liên tục giáng sét bên trong cơ thể hắn.

Lôi đình chạy dọc sống lưng Lạc Nam, vô số luồng điện oanh tạc mọi ngõ ngách khiến hắn giật giật liên hồi như lên cơn động kinh.

Nhưng nhờ lôi giật, lý trí của hắn một lần nữa được kích thích trở nên tỉnh táo, đặt chân bước…

Bậc thang 6001…

“Làm sao có thể?”

Chứng kiến hắn vậy mà còn có thể tiếp tục leo thang, vô số đệ tử Chân Võ Thần Cung trợn mắt há hốc mồm.

Đã từng uống qua Man Thần Tửu, bọn hắn hiểu rõ sự lợi hại của loại rượu này… vốn cho rằng Lạc Nam dù yêu nghiệt đến đâu thì bậc thang thứ 5000 có lẽ là giới hạn của hắn, không ngờ hắn đã bước đến bậc thang thứ 6001.

Nên biết rằng vượt qua bậc thang thứ 5000, dù không ở trạng thái say sỉn… thì ngay cả Thể Thần Đạo cũng rất khó leo tiếp.

Bởi vì 9999 bậc thang này là một kiện Thần Bảo Thượng Phẩm dùng để khảo nghiệm thể tu, càng lên cao uy lực tác động sẽ càng mạnh mẽ.

Lạc Nam bước đến bậc thang thứ 6001, chứng tỏ thân thể của hắn, lực lượng của hắn đã vượt qua một số Thể Thần Đạo Sơ Kỳ bình thường… chưa kể hắn còn phải gánh vác Man Thần Tửu.

Hàn Chi và Thiên Lệ đang cố gắng hết sức, một người dùng băng làm thanh tỉnh linh trí của hắn, một người dùng điện kích thích đầu não của hắn.

Cứ như thế, Lạc Nam bước lên từng bậc thang… dù tốc độ ngày càng chậm.

Nhưng mà thứ gì áp dụng nhiều quá cũng sẽ dần mất đi công hiệu.

Đến bậc thang thứ 7000, hai mắt của hắn đã dần híp lại mặc cho băng giá và lôi đình liên tục tác động…

Linh hồn của hắn đã dần trở nên chai sạn, chỉ muốn say mèm ngủ một giấc cho thỏa thích.

“Hahaha, ta liền nói hắn sẽ không thể thông qua.”

Thấy Lạc Nam bước đi loạng choạng, một chân hướng đông một chân hướng tây, không ít người lên tiếng cười to.

Có thể nhìn thấy nhân vật hô phong hoán vũ như hắn lâm vào chật vật như vậy cũng là cảnh tượng rất thú vị.

Các nữ đệ tử của Chân Võ Thần Cung mắt đẹp lóe sáng, nghĩ đến đường đường là Bá Chủ của Ngũ Châu Tứ Vực, đệ nhất yêu nghiệt đương thời lại có thể vì Thiếu Thần Nữ nhà mình mà kiên trì đến như vậy, nội tâm các nàng hâm mộ Chân Mật vô cùng… ước gì cũng có nam nhân địa vị cao cả, chấp nhận vì các nàng tham gia thử thách gian nan như thế.

Đúng lúc này, quanh thân Lạc Nam bỗng nhiên hiện ra vô số Độc Lực mạnh mẽ…

Chúng nó ngưng tụ thành vô số mũi kim, cắm thẳng vào làn da của hắn…

“Hự…”

Lạc Nam đau đớn rên lên một tiếng, máu tươi rỉ ra, cơn đau và ngứa ngáy dữ dội do độc tố mang lại một lần nữa kích thích được hắn trở nên tỉnh táo.

Cơn say lắng xuống ba phần, Lạc Nam hưng phấn bừng bừng tiếp tục leo thang, nốc rượu ừng ực.

“Hít… kẻ này quá ác, hắn thậm chí dùng độc công kích bản thân để giữ được thanh tỉnh.”

Không ít người hít một ngụm khí lạnh, làm đau chính bản thân để đạt được mục đích… quả là nhân vật kiêu hùng.

“Huyễn Mộng, dùng Hồn Độc kết hợp Nguyền Rủa.” Lạc Nam lại đề nghị.

Huyễn Mộng tuy rằng đau lòng… nhưng nàng không thể không cố gắng hỗ trợ nam nhân.

Hồn Độc thẩm thấu tàn phá khắp nơi, linh hồn và cơ thể Lạc Nam vừa ngứa ngáy, vừa đau nhức, áp chế cơn say…

Lại thêm bảy ngày trôi qua… hắn đặt chân đến bậc thang thứ 8000.

“Mẹ kiếp, lão tử muốn được ngủ.” Lạc Nam trong lòng lúc này chỉ còn lại duy nhất một suy nghĩ như thế.

Cơn đau đã không thể ức chế được cơn say nữa rồi…

Hai mí mắt của hắn nặng trĩu, từ đầu đến chân như có vô số vòng tay âu yếm bao vây muốn đem hắn kéo xuống, nhìn đâu cũng thấy chăn ấm nệm êm, chỉ hận không thể đánh một giấc.

Cái cảm giác vừa say, vừa mệt mỏi khắp toàn thân, gánh chịu áp lực cực đại thật sự rất dễ khiến những người dù có tâm cảnh vững vàng nhất cũng không thể vượt qua…

“Mở mắt ra, chàng không muốn lấy thiếp phải không?”

Một giọng nói đột ngột như hồi chuông cảnh tỉnh vang lên trong đầu.

Lạc Nam mơ mơ hồ hồ cảm giác như hình bóng của Chân Mật sắp tan biến…

Nếu hắn ngủ say ở chỗ này, hắn sẽ mất đi nàng…

“Không được!” Lạc Nam nội tâm rống lớn, dùng tay kéo căng mi mắt của mình.

Hắn cố gắng duy trì một tia lý trí…

Đưa mắt nhìn lên, vẫn còn 1999 bậc thang đang chờ đợi…

“Phải chơi độc chiêu thôi, bằng không ta thật sự sẽ bại.” Lạc Nam nghiến răng nghiến lợi, trong đầu lóe lên một tia sáng trí tuệ.

NGAO!

Trong từng đôi mắt như muốn lồi ra ngoài của toàn trường, một cổ long uy khủng khiếp lấy Lạc Nam làm trung tâm gầm thét mà ra, chấn động thiên địa…

Cơ thể của hắn hóa thành Tổ Long kích thước khổng lồ, thân dài vạn trượng…

Long trảo vồ trên bậc thang, thân rồng vạn trượng chỉ chuyển mình một cái đã trực tiếp vượt qua 1999 bậc còn sót lại…

“Tổ Long leo thang?”

Cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử khiến từng cái miệng há hốc như có thể nhét vừa một quả trứng gà.

Lạc Nam cũng không quên luật chơi, miệng rồng hé mở tuôn ra hấp lực…

Đây chính là long hấp thuỷ theo đúng nghĩa đen, 1999 vò rượu cuồng bắn lên không, hóa thành một cột nước to lớn bị hắn nuốt vào trong bụng.

Chỉ trong vòng ba giây, tất cả bậc thang còn sót lại đã bị leo qua, tất cả vò rượu đều đã bị uống cạn…

“Ực…”

Tiếng rồng ợ như trống trận nổ tung thiên địa, vô số đệ tử đầu óc choáng váng.

Đưa mắt nhìn lại 9999 bậc thang ở dưới chân mình, đưa mắt nhìn 9999 vò rượu trống rỗng.

“Ta thắng.”

Lạc Nam thì thào, thân rồng nặng nề ngã lăn trên đỉnh Chân Võ Thần Cung.

Lúc này không gì có thể ngăn cản cơn say vô tận kéo đến nữa rồi.

Mí mắt của hắn sụp xuống, ánh sáng bao trùm toàn thân, trạng thái Tổ Long chậm rãi biến mất.

Trong ánh mắt vừa kinh hãi, vừa thán phục của mọi người.

Nam nhân ngạo nghễ ngủ một giấc.

Đây sẽ lại là một đoạn truyền kỳ bất hủ…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240