Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 164
Phần 164

“Công tử bình tĩnh.”

Nhận ra Lạc Nam có phần bất ổn, Kim Nhi vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

“Vì sao lại đau như vậy?” Lạc Nam nhíu chặt chân mày, bàn tay siết chặt lòng ngực mình.

Thì ra, hắn vẫn còn điểm yếu sâu thẳm bên trong tâm cảnh, một điểm yếu mà từ lâu hắn luôn cố gắng chôn sâu…

“May mắn là phát hiện kịp thời.” Kim Nhi ngưng trọng nói:

“Bằng không khi đột phá Thần Kiếp, Giới Linh hiển hóa thành Kiếm Vô Uyên khảo nghiệm tâm kiếp, công tử chắc chắn thất bại.”

“Ta phải hóa phàm… ta phải quên đi nàng.” Lạc Nam hít sâu một hơi, cố gắng khống chế nội tâm lặng xuống.

“Hy vọng là thế.” Kim Nhi thở dài:

“Mong rằng một kiếp phàm trần có thể khiến công tử quên đi.”

Lạc Nam gật mạnh đầu, hai mắt nhắm chặt, hướng về trời đất giang rộng đôi tay:

“Lạc Nam ta, muốn thành Thần!”

Hắn bùng nổ tu vi, một thân lực lượng đạt đến cực hạn của Bán Thần gào thét.

Như cảm nhận được khát cầu và quyết tâm của hắn, thanh âm huyền ảo đại diện cho thiên địa đại đạo phiêu miểu vang lên:

“Muốn thành thần… phải hiểu phàm…”

Không gian vặn vẹo, trước mặt Lạc Nam bỗng nhiên hiện ra một thông đạo hình xoắn ốc.

Gạt bỏ bóng dáng kia ra khỏi đầu, Lạc Nam không do dự bước chân vào.

VÙ VÙ VÙ…

Thời không vặn vẹo, Lạc Nam cảm giác được quy tắc của Nguyên Giới đang trực tiếp tác động lên thân thể mình.

Từng phần từng phần một, Quy Tắc của Nguyên Giới hóa thành xiềng xích phong tỏa Hồn Lực của hắn, phong tỏa đan điền của hắn, làm suy yếu cơ thể của hắn…

Mà diện mạo của hắn cũng đã trẻ lại như đảo ngược thời gian.

Hắn cảm giác như Nguyên Giới đang dùng sức mạnh của nó trục xuất mình đến một thế giới cấp thấp nào đó bên ngoài hỗn độn…

Không biết qua bao lâu cho đến khi ý thức của hắn chính thức chìm vào bóng tối.

“Thành chủ, thành chủ… phu nhân sinh rồi, là một quý tử, chúc mừng thiếu thành chủ ra đời.”

Thanh âm bà đỡ vui mừng như điên lọt vào trong tai Lạc Nam.

Hắn mở đôi mắt non nớt của mình ra đánh giá tình cảnh xung quanh.

Nơi này là một phòng gỗ, trên giường nằm một mỹ phụ nhân diện mạo không qua xinh đẹp nhưng lại vô cùng hiền từ, sắc mặt trắng nhợt, mồ hồ đầm đìa cho thấy vừa vất vả hạ sinh con ruột, đôi mắt của nàng nhìn về phía mình vô cùng hòa ái.

Ánh mắt này giống y như đúc ánh mắt Ninh Vô Song…

“Đây là mẫu thân ở kiếp phàm nhân của ta?” Lạc Nam giật mình, hắn nhìn ra mẫu thân này có tu vi Trúc Cơ.

Không sai, nàng có tu vi Trúc Cơ… cho thấy thế giới này có thể tu luyện.

Bà đỡ già nua ở bên cạnh mới là phàm nhân chân chính.

Kẽo kẹt.

Cửa lớn bị đẩy ra, một nam tử trung niên vội vàng tiến vào, hai mắt như hổ khóa chặt lấy Lạc Nam, chợt cười ha hả:

“Không hổ là nhi tử của Lạc Chiêu ta, vừa ra đời đã lanh lợi như vậy, không khóc không la, còn hiếu động nhìn ngó.”

Nói xong chạy đến bế lấy Lạc Nam vào trong lòng, không quên cuối người truyền Linh Khí vào cơ thể của thê tử.

Lạc Nam trong lòng thầm than, phụ thân tiện nghi Lạc Chiêu này lại có tu vi Kim Đan Cảnh Sơ Kỳ.

Mẫu thân là Trúc Cơ, phụ thân là Kim Đan…

Trong khi đời này hắn bắt buộc phải làm một phàm nhân.

Rõ ràng thử thách lần này đưa ra cho hắn thật sự không nhỏ, thậm chí nói là chơi hắn cũng không quá đáng.

Lúc này toàn bộ tu vi, thực lực cho đến thân thể của hắn đều đã bị Giới Linh phong ấn.

Muốn tu luyện phải giải trừ phong ấn, điều này đồng nghĩa với hóa phàm chính thức thất bại.

Vậy phải làm phàm nhân…

Làm phàm nhân ở thế giới phàm nhân không khó, nhưng làm phàm nhân ở thế giới có thể tu luyện sẽ khó khăn gấp trăm vạn lần…

Lạc Nam đã tưởng tượng đến viễn cảnh mình sẽ là một phế vật không thể tu luyện, lại bị Lạc Chiêu hắt hủi, từ đó lại tiếp tục sống với thân phận thấp hèn.

Thậm chí không loại trừ khả năng Lạc Chiêu trong cơn nóng giận một chưởng đập chết hắn…

Nếu chết quá nhanh ở kiếp phàm nhân, vậy là hóa phàm thành công hay thất bại?

“Chúc mừng thành chủ đại nhân.” Bà đỡ khom người bái tạ.

“Hảo, thưởng ngươi mười ngàn lượng vàng, mau đến kho tiếp nhận.” Lạc Chiêu hào phóng nói.

“Đa tạ thành chủ, đội ơn thành chủ.” Bà đỡ mừng rỡ quỳ lại, hưng phấn quay đầu liền đi.

Lạc Chiêu bế nhi tử sơ sinh ngồi bên giường, thê tử của y mỉm cười yếu ớt:

“Phu quân, chàng muốn đặt tên con chúng ta là gì?”

“Ta cả đời cố gắng nhưng tu vi vẫn luôn yếu kém, không thể hầu hạ Thiên Tử thống nhất giang sơn… phải ở nơi này đảm đương làm một phương tiểu thành chủ.” Lạc Chiêu hướng mắt nhìn lên không trung, giọng điệu đầy hào khí:

“Nhưng ta muốn nhi tử của ta phải trở thành nhân vật có thể phò tá Thiên Tử, lập nên bá nghiệp, trở thành một đại anh hùng vì dân vì nước… thế nên đặt tên cho hắn là Lạc Hùng.”

“Lạc Hùng, tất rất hay.” Thành chủ phu nhân mỉm cười tán thưởng.

“Nhi tử hiện tại vẫn còn quá nhỏ, nửa năm sau sẽ tổ chức nghi lễ kiểm tra linh căn của nó.” Lạc Chiêu hưng phấn nói:

“Để còn sớm chuẩn bị công pháp, vũ kỹ thích hợp cho nó tu luyện từ nhỏ.”

Lạc Nam âm thầm cười khổ…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240