Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 119
Phần 119

“Đối thủ của ngươi là ta!”

Bách Đạo Tộc Trưởng vừa mới tuyên bố xong, thân ảnh của Đế Vi đã xuất hiện trước mặt Lạc Nam.

Hiển nhiên nữ nhân này đã nóng lòng muốn đem hắn đánh bại để lấy lại cả vốn lẫn lãi.

“Ngũ Hành Sát Trận!”

“Vạn Quân Sát Trận!”

Bất quá Lạc Nam còn chưa phản ứng, hai tiếng quát nghiêm nghị cùng lúc vang lên.

Chỉ thấy Khương Liêu trưởng lão của Đạo Hành Điện và họa Tuân trưởng lão của Tam Đạo Môn lập tức xông lên.

Hai người bọn hắn là Thiên Đạo Chiến Trận Sư đến từ hai thế lực hàng đầu Đạo Địa, thế công cực kỳ cường đại.

Khương Liêu hai tay kết ấn, năm loại thuộc tính Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả và Thổ ứng với ngũ hành xoay tròn trong lòng bàn tay, ngưng kết thành năm toà Tiểu Trận ẩn chứa sát cơ chí mạng.

Kim Đao Trận hiển hóa hàng vạn thanh đao hoàng kim sắc bén, Nộ Mộc Trận hóa thành sâm lâm hùng vĩ tiến hành phong tỏa, Hồng Thuỷ Trận là sóng thần cuồn cuộn, Hoả Thạch Trận gồm vô số thiên thạch rực cháy rơi xuống, Thổ Phệ Trận biến bên dưới thành vực sâu có thể cắn nuốt tất cả.

Năm toà Tiểu Trận kết hợp thành Ngũ Hành Sát Trận đem Đế Vi bao phủ vào trung tâm, các loại sát khí, thiên tai hướng hàng tập kích liên tục.

Trong khi đó, họa Tuân của họa Thần Đạo Thống cũng không hề tầm thường, trên tay hắn là một chiếc cọ vẽ.

Họa Tuân cầm cọ vẽ giữa hư không, mỗi một nét cọ đều tạo ra tầng tầng lớp lớp Trận Văn…

Chưa đầy ba hơi thở, họa Tuân đã vẽ ra một toà Vạn Quân Sát Trận với số lượng quân đội lên đến một vạn, tay cầm vũ khí điên cuồng lao thẳng về phía Lạc Nam.

Rõ ràng Khương Liêu và họa Tuân đã thương lượng từ trước, sẽ bất ngờ tấn công hai nhân vật khó chơi một cách đột ngột với mong muốn loại bỏ bọn họ.

Khương Liêu nhắm vào Đế Vi, họa Tuân lại nhắm đến Lạc Nam.

“Không biết tự lượng sức mình!”

Đế Vi hừ lạnh, ánh mắt băng lãnh khóa chặt lấy thân ảnh Khương Liêu.

Một tay thon dài của nàng nhẹ nhàng nâng lên, từ trong năm đầu ngón tay, năm luồng Trận Văn màu đen bí hiểm bay ra, tiến thẳng vào Ngũ Hành Sát Trận.

Sau đó cảnh tượng khó tin diễn ra, chỉ thấy năm luồng Trận Văn màu đen của Đế Vi vậy mà dễ dàng xâm nhập Ngũ Hành Sát Trận, biến toàn bộ Trận Văn ứng với Ngũ Hành của Khương Liêu thành một màu đen kịch, đem tất cả chúng nó đồng hóa.

“Làm sao có thể?”

Khương Liêu thần sắc kịch biến, bởi vì hắn phát hiện Ngũ Hành Sát Trận do mình đánh ra đã hoàn toàn bị Đế Vi làm chủ.

Nàng đã thay đổi tất cả Trận Văn của hắn thành của nàng, chiếm đoạt hoàn toàn Ngũ Hành Sát Trận.

“Cút!” Đế Vi một tay trấn xuống, Ngũ Hành Sát Trận úp thẳng vào đầu Khương Liêu.

Khoảnh khắc đó, hai chân Khương Liêu bị vực sâu hút chặt, xung quanh hắn là sâm lâm phong tỏa, mà thiên thạch, vạn đao và sóng thần đều đánh thẳng vào người một cách trực diện.

“PHỐC!”

Máu tươi cuồng phún, cơ thể như sắp nổ tung, Khương Liêu thê thảm không gì tả nổi, toàn bộ khí lực bị rút cạn.

“Ta chịu thua…”

Cảm giác tử vong sắp ập đến, hắn hoảng sợ thì thào.

Thoại âm vừa rơi xuống, thân thể của hắn đã bị trục xuất khỏi hư không, như một khối thịt nát rơi rụng xuống mặt đất.

Toàn trường nhìn thấy cảnh này còn chưa kịp định thần, thì ở phía đối diện… Lạc Nam ung dung thì thào:

“Diễn Quy hóa Trận Quyết!”

Một tia Thiên Đạo Quy Tắc được hắn đánh ra, xuyên qua không gian, rơi thẳng vào trận tâm của Vạn Quân Sát Trận.

Hàng vạn quân đội do Trận Văn kết thành còn chưa kịp tiếp cận Lạc Nam đã chậm rãi hóa thành hư ảo.

Toàn bộ Vạn Quân Sát Trận khổng lồ sụp đổ chỉ trong một nốt nhạc.

“Ngươi… ngươi làm sao tìm thấy Trận Tâm? Làm sao có thể dễ dàng phá giải Trận Pháp của ta?” Họa Tuân không dám tin vào mắt mình quát lên.

Lạc Nam lười trả lời, hắn được truyền thừa của Càn Khôn Trận Thần, lĩnh ngộ vô số Trận Pháp cấp cao nên đương nhiên thừa khả năng liếc một cái là biết họa Tuân giấu Trận Tâm ở chỗ nào.

Về phần tại sao dễ dàng hóa giải Trận Pháp, đó là do công pháp của Càn Khôn Trận Thần là Diễn Quy hóa Trận Quyết mang đến hiệu quả.

Diễn Quy hóa Trận Quyết có thể diễn hóa Quy Tắc Chi Lực lập trận, phá trận trong một ý niệm, chỉ cần Quy Tắc của ngươi mạnh hơn đối thủ, ngươi sẽ dễ dàng phá giải trận pháp của đối thủ.

Lạc Nam không cần dùng đến Bá Đạo Quy Tắc thì cũng là kẻ nhập đạo siêu thoát thiên địa, trong khi đó họa Tuân chỉ là một kẻ đối nghịch thiên địa mà thôi, Quy Tắc của hai người chênh lệch khá lớn.

“Ngươi nhận thua đi!” Lạc Nam nhàn nhạt nhìn họa Tuân.

Hắn biết con hàng này là người cùng Đạo Thống với họa Thuỷ, cho nên cũng không muốn ra tay quá nặng, muốn lưu lại mặt mũi cho đối phương.

“Khinh người quá đáng.” Họa Tuân cho rằng đối thủ xem nhẹ mình, hắn cắn chặt răng… điên cuồng dùng cọ vẽ giữa không trung để kết thành Sát Trận.

“Phiền quá, mau biến đi!”

Đế Vi lúc này lại chấp chưởng Ngũ Hành Sát Trận ở phía sau tập kích, cũng chẳng quan tâm họa Tuân đang nhắm vào Lạc Nam, nàng dùng chính Trận Pháp của Khương Liêu đè xuống đầu tên cản đường này.

“AAAAA…”

Họa Tuân không kịp đề phòng, gào thét thảm thiết trước khi bất tỉnh nhân sự, lại bị hư không trục xuất ra ngoài như chó chết.

“Hít!”

Cả đám nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, bất kể là các thí sinh khác hay khán giả bên ngoài đều nhìn Lạc Nam và Đế Vi như nhìn hai con quái vật.

Trình độ Trận Pháp của hai kẻ này rốt cuộc vượt qua người cùng thế hệ bao nhiêu lần?

Đế Vi dễ dàng chiếm đoạt Ngũ Hành Sát Trận, còn Lạc Nam lại đơn giản phá giải toàn bộ Vạn Quân Sát Trận.

Phải biết rằng ở trong hàng ngũ Thiên Đạo Trận Sư, Khương Liêu và họa Tuân cũng là nhân vật khá nổi danh.

Tự tin vào thực lực của mình, hai người mới có can đảm tập kích Lạc Nam và Đế Vi như vậy.

Chỉ tiếc trình độ chênh lệch quá xa, thảm bại ngay cả khi đối thủ còn chưa bố trí Trận Pháp.

“Đế Vi kia rốt cuộc là ai? Loại Trận Văn màu đen của nàng ta thật kỳ lạ.” Huyễn Tượng Thái Tử ánh mắt trở nên cuồng nhiệt.

Huyễn Tượng Quốc Chủ nhìn nhi tử của mình, có chút giật mình hỏi:

“Ngươi động lòng với nàng?”

Huyễn Tượng Thái Tử hít sâu một hơi gật mạnh đầu.

Hắn là kẻ duy nhất biết phụ thân của mình đã đột phá Thần Đạo Viên Mãn, vì thế ngoài mặt tuy rằng ôn hòa nhưng nội tâm luôn cực kỳ cao ngạo, ngay cả những mỹ nhân tuyệt sắc của Đạo Quốc hắn cũng chẳng thèm để ý.

Nhưng khi gặp được Đế Vi, hắn bị bản lĩnh cao cường và phong thái mê người của nàng hấp dẫn, nhịp tim đập lên thình thịch, lần đầu biết cảm giác ái mộ cuồng nhiệt một nữ nhân.

“Haha, vậy thì chờ Bách Đạo Đại Hội kết thúc… trẫm giúp ngươi có được nàng.” Huyễn Tượng Quốc Chủ nở nụ cười.

Hiện tại cường giả xung quanh đông đảo không tiện dò xét lai lịch của Đế Vi, nhưng sau đó thì có thể…

“Phụ thân đừng cưỡng ép nàng, ta chỉ muốn biết lai lịch của nàng, sau đó sẽ theo đuổi nàng toàn tâm toàn ý.” Huyễn Tượng Thái Tử nở nụ cười đầy chân thành.

“Sao cũng được.” Huyễn Tượng Quốc Chủ ung dung nói.

Mà lúc này, Đường Chủ của Chiến Trận Đường thuộc Bách Đạo Thần Tộc như nhớ ra điều gì, kinh ngạc lên tiếng:

“Tiểu Ma sử dụng Diễn Quy hóa Trận Quyết của Càn Khôn Trận Thần đã thất truyền từ lâu.”

“Càn Khôn Trận Thần!”

Ánh mắt đám đông co lại.

Chỉ cần là nhân vật có kiến thức, không khó để biết rằng Càn Khôn Trận Thần là một trong những Thần Đạo Trận Sư hàng đầu thượng cổ, từng tham gia trận chiến phân tách thiên hạ sau đó mất đi tung tích.

Mà theo đó, môn công pháp Diễn Quy hóa Trận Quyết lợi hại của y cũng chỉ còn là lịch sử.

Lạc Nam dễ dàng phá giải Vạn Quân Sát Trận như vừa rồi, rõ ràng chỉ có Diễn Quy hóa Trận Quyết làm được.

Bên trong chiến trường, Chiến Luân nghe được lời nói của sư phụ mình, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, không nghĩ đến lần này lại gặp phải hai đối thủ khủng bố như vậy.

“Các vị, nếu chúng ta không liên thủ với nhau… sợ rằng quán quân sẽ lại thuộc về một trong hai người này.” Chiến Luân hướng mắt nhìn tất cả thí sinh còn lại, cao giọng đề nghị:

“Liên thủ đối phó bọn hắn trước, cảm thấy thế nào?”

“Đê tiện vô liêm sỉ!” Chiến Duệ của Độ Đạo Môn không đồng ý, lạnh lùng quát lên:

“Hãy chiến đấu một cách công bằng.”

“Không hợp lực thì cút!” Hàng loạt vị Chiến Trận Sư lao vọt lên, hình thành vòng tròn bao phủ Chiến Duệ vào trung tâm.

Hiển nhiên bọn hắn cảm thấy đề nghị của Chiến Luân rất hợp lý, nếu như Chiến Duệ không đồng tình, vậy thì đem kẻ này loại bỏ đầu tiên.

Lạc Nam thấy cảnh này nhíu mày, dự định bay lên chi viện cho Chiến Duệ.

Nào ngờ Đế Vi lại ngăn cản trước mặt của hắn, ánh mắt màu tím lấp lóe như sao tử vi, nhếch miệng trong trẻo:

“Hãy để cá nhỏ tự giải quyết lẫn nhau, trận này ngươi chỉ được phép đấu với ta!”

“Buồn cười!” Lạc Nam hừ một tiếng, Bá Đạo Quy Tắc âm thầm vận chuyển.

Hắn là người hiểu rõ loại Trận Văn đen kịch do Đế Vi sử dụng khủng bố đến mức nào.

Bởi đó là Trận Văn dung hợp cùng với Quy Tắc Chi Lực mà Thiên Hạ Đế Nhất từng thi triển, nếu không dùng đến Bá Đạo Quy Tắc, hắn sẽ không thể chống lại.

Đây là lý do mà Thái Diễm nói rằng hắn buộc phải công khai thân phận nếu muốn giành chiến thắng tất cả…

“Tiểu Ma sư đệ không cần lo cho ta!”

Chiến Duệ ngạo nghễ cười lớn: “Ta muốn được sảng khoái chiến đấu đúng sở trường của mình, kết quả thế nào cũng không tiếc nuối, đệ ra tay giúp đỡ chính là xem thường ta.”

“Được!” Lạc Nam nghiêm nghị gật đầu tán thành, lần này hắn phải nhìn Chiến Duệ bằng ánh mắt khác.

Cứ tưởng con hàng này cả đời chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu Trận Pháp và Phù Chú mà mặc kệ sự đời, không ngờ nội tâm vẫn là một kẻ có ngạo khí.

Bước vào trận chiến, Chiến Duệ muốn tự lực gánh vác tất cả mà không nhờ vào bất kỳ ai.

“Vậy ngươi có thể thảm bại!”

Chiến Luân lạnh lùng lên tiếng: “Lưu Tinh Trận!”

Hai tay hắn nâng lên bầu trời, Quy Tắc Chi Lực cộng hưởng cùng hư không, một toà đại trận sáng chói ẩn chứa vô số ngôi sao hiện ra trên đỉnh đầu Chiến Duệ, chuẩn bị giáng xuống bất cứ lúc nào.

“Nguỵ Kiếp Trận!” Thiếu Thần Tử của Lôi Trận Đạo Thống quát lên, một toà Trận Pháp khổng lồ hiện ra, từ bên trong đó thình lình nguỵ tạo thành hư ảnh của hai vị Chấp Pháp Đạo Giả, uy thế khủng khiếp.

“Vạn Xà Độc Trận!” Trận Sư của Vạn Xà Cốc nở nụ cười yêu diễm, mái tóc của nàng hóa thành vô số con rắn bò khắp xung quanh, chúng nó bò đến đâu là Trận Văn hiện ra đến đó, ngưng kết thành một Đại Trận mịt mù khói độc.

“Long Uyên Trận!” Trận Sư đến từ Tổ Long Tộc dung hợp Long Ngữ vào Trận Pháp tạo thành vực sâu, dưới đáy vực là quần long gào thét sẵn sàng xé tan mọi thứ.

“Tru Đạo Trận!”

“Luyện Hồn Trận!”

“Yêu Bằng Trận!”

“Nộ Viêm Trận!”

Trong lúc nhất thời, tất cả những Chiến Trận Sư đều ngầm chấp nhận đề nghị của Chiến Luân, muốn liên thủ loại bỏ Lạc Nam và Đế Vi rồi mới phân ra thắng bại.

Nhưng trước hết, bọn hắn sẽ khiến kẻ bất tuân Chiến Duệ phải trả giá đắt.

“Các ngươi tới hết đi cho ta!”

Chiến Duệ ngửa đầu cười to: “Hôm nay được chính diện đối kháng đông đảo Chiến Trận Sư như vậy, dù bại cũng xứng đáng.”

Bách Đạo Tộc Trưởng nhẹ gật gù, ánh mắt có chút tán thưởng nhìn về phía Thái Diễm.

Nàng làm Toàn Chức Đạo Chủ thật sự rất khá, đệ tử dưới trướng đều rất đáng khen ngợi.

Không tính tên Tiểu Ma có phần vượt trội kia, bất kể là Đan Phỉ hay Chiến Duệ đều có bản lĩnh và lòng dạ hiếm người có được.

Thái Diễm ung dung nhấp một ngụm trà, bắt chéo hai chân… nàng đã quyết định sau khi trở về sẽ truyền thụ Toàn Chức Đạo Kinh hoàn chỉnh, kinh nghiệm về Trận Pháp và Phù Chú khi đột phá Thần Đạo của mình cho Chiến Duệ xem như khích lệ đệ tử.

Biểu hiện của tên này cũng khiến nàng khá hài lòng.

“Bát Thủ Thiên Trận Tướng hiện!”

Chiến Duệ triệu hoán Chí Tôn Pháp Tướng là một cự nhân khổng lồ với tám cánh tay.

“Nhân Tướng Hợp Nhất!”

Chiến Duệ dung hợp vào Bát Thủ Thiên Trận Tướng.

“Pháp Tướng Thần Thông – Bát Phương Thành Trận!”

Bát Thủ Thiên Trận Tướng ngửa đầu rít gào, tám cánh tay điên cuồng đấm ra tám hướng khác nhau.

Chiến Duệ vận chuyển Trận Văn, cơ thể của Bát Hủ Thiên Trận Tướng lóe sáng dữ dội, vô số Trận Văn ngưng tụ trong nắm tay.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Tám quyền đấm vào tám hướng, mỗi một quyền liền kết thành một toà Thiên Đạo Trận Pháp.

Chỉ với một mình Chiến Duệ và Bát Thủ Thiên Trận Tướng kết hợp, chỉ trong nháy mắt đã lập xuống tám toà Đại Trận.

“Có chí khí!” Lạc Nam sảng khoái cười to.

Bởi vì hắn nhìn thấy tám toà Đại Trận do Chiến Duệ lập ra đều là Trận Pháp công kích, không hề có một Trận Pháp phòng ngự nào.

Điều này nói rõ Chiến Duệ mới sòng phẳng với vài chục đối thủ, chẳng hề e ngại dù chỉ một chút.

“Đã cho ngươi đủ thời gian, bại đi!” Chiến Luân cười gằn phất tay.

“Sát!”

Vài chục vị Chiến Trận Sư đồng loạt xuất kích, điều động Trận Pháp của mình toàn lực tấn công.

Vài chục toà Trận Pháp cùng lúc phát động công kích là cảnh tượng hoành tráng như thế nào?

Ngay cả Hoài Khánh thực lực khủng bố, từ đầu đến cuối vẫn luôn lười biếng ngáp lên ngáp xuống cũng hứng thú liếc nhìn.

Tuy nói tám toà Chiến Trận không tồi, nhưng để đấu lại vài chục toà thì thật sự quá chênh lệch, kẻ bại là ai vừa nhìn là biết rồi…

Chiến Duệ sắc mặt kiên định, khi tất cả đều cho rằng hắn sẽ bại trận dễ dàng… hắn bỗng nhiên cắn chặt răng, cao giọng quát lên:

“Pháp Tướng Thần Thông – Phệ Hồn Thăng Lực Trận!”

Linh Hồn tinh khiết của Chiến Duệ bắn ra, hắn chấp nhận hiến tế tám phần Linh Hồn của mình phân thành tám tia Hồn Lực bắn thẳng vào tám toà Chiến Trận.

Ngay khi tám toà Chiến Trận thôn phệ linh hồn, uy lực của chúng nó bỗng nhiên đại tăng, ngay cả phạm vi cũng điên cuồng mở rộng, hung hăng nghiền thẳng vào vài chục toà Trận Pháp đang ập đến.

“Không xong!” Đám Chiến Trận Sư hoảng hốt gầm lên.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG.

Hư không rung chuyển, lực lượng bạo tạc che phủ mọi tầm mắt…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240