Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 16
Phần 16

Sát Chiến Điện.

Thân ảnh Cam Đại Miêu từ Phá Đạo Lệnh hiện ra, đã thấy Lạc Nam, Bích Tiêu mấy người đang chờ mình.

“Tiểu Cam, lần này vây giết thành công một tên trùm, công lớn thuộc về ngươi.” Bích Tiêu tán thưởng mở miệng.

Cam Đại Miêu làm nũng nhào vào trong lòng của nàng, hai mắt híp lại lim dim, hoàn toàn không có dáng vẻ uy nghi trước đó của Bách Thú Tộc Trưởng.

Lạc Nam nhìn mà líu lưỡi, thật sự khó tin đây lại là Thiên Quy Linh Miêu, còn là một vị Yêu Thần Hậu Kỳ cấp bậc cường giả.

“Bổn miêu đâu có góp công gì? Việc vây giết hắn đều là do các ngươi lợi hại.” Cam Đại Miêu liếm mép nói:

“Nếu không phải trước đây sư phụ phó thác bổn miêu làm tộc trưởng, ta mới lười làm a meo, ở bên cạnh chủ nhân chẳng phải tốt hơn sao?”

“Vì đại sự vất vả cho ngươi rồi.” Bích Tiêu xoa xoa đầu nó, cười nhạt một tiếng:

“Cái chết của Yêu Phách không công khai thủ phạm, ngược lại chỉ nói đó là thế lực ở Đạo Vực gây ra… điều này sẽ gây nên sự nghi kỵ, đề phòng lẫn nhau giữa bọn chúng, ngày sau dù chúng có đối phó Phá Đạo Hội cũng rất khó liên minh vững bền.”

“Đúng là cao kiến.” Lạc Nam khâm phục nâng ngón tay cái, Bích Tiêu không hổ là Tam Đương Gia, mưu trí của nàng có thể xưng tụng là nữ gia cát.

Lúc này hắn lấy ra Vạn Yêu Thuẫn, Vạn Yêu Phủ và Nhẫn Trữ Vật của Yêu Phách đưa cho Cam Đại Miêu nói:

“Đây đều là tài sản của Bách Thú Tộc, ngươi có thể thu hồi.”

“Thu hồi bổn miêu cũng dùng không được.” Cam Đại Miêu trợn tròn mắt:

“Mấy thứ này mang danh nghĩa đã bị địch nhân cướp đi, làm sao bổn miêu công khai lấy chúng ra?”

“Thế ngươi cần hậu tạ gì không?” Lạc Nam cười hỏi.

“Yên tâm đi, đại tỷ đã hứa cho nó một quả Hoàng Trung Lý cao cấp nhất.” Bích Tiêu mỉm cười:

“Đó là thứ có thể giúp Tiểu Cam đột phá Yêu Thần Viên Mãn.”

“Hoan hô, chủ nhân vạn tuế, chủ nhân yêu thương ta nhất a meo…” Cam Đại Miêu nhảy cẫng lên vì sung sướng, nó đã sớm thèm nhỏ dãi quả Hoàng Trung Lý như thế đã lâu.

“Có việc này ta muốn hỏi.” Lạc Nam mở miệng:

“Những thứ liên quan đến nội tình của Bách Thú Tộc như công pháp, vũ kỹ, thần thông… ta có thể truyền cho người khác hay không? Cụ thể là thân bằng hảo hữu, thê tử hồng nhan, thuộc hạ của ta.”

“Không thành vấn đề, chỉ cần các ngươi đừng để lộ việc bổn miêu giúp các ngươi làm thịt Yêu Phách là được.” Cam Đại Miêu lúc lắc cái đầu.

Bản thân của nó vốn là tồn tại do thiên địa sinh ra, thủ đoạn chiến đấu khác biệt hoàn toàn so với các đời tộc trưởng của Bách Thú Tộc, vì vậy cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Những thứ mà Lạc Nam thu được đều chỉ có Tộc Trưởng mới đủ tư cách tu luyện, nhưng Cam Đại Miêu chẳng hề hứng thú, để hắn thích mang cho ai thì cho.

So với luyện hóa hàng trăm loại huyết mạch như Yêu Phách, nó cảm thấy Thiên Quy Linh Miêu như mình mới là vô địch.

“Tốt, đa tạ.” Lạc Nam chắp tay.

“Được rồi, nếu không có chuyện gì thì bổn miêu trở về đây, vừa mới lên chức rất nhiều việc bận rộn đó meo…” Cam Đại Miêu không nỡ dụi đầu vào bầu sữa của Bích Tiêu khiến Lạc Nam nhìn mà chẹp chẹp.

“Đi thôi, ta sẽ tán thưởng ngươi trước mặt đại tỷ.” Bích Tiêu nói.

“Chỉ có Tam Đương Gia là hiểu bổn miêu.”

Cam Đại Miêu đắc ý cười híp mắt, lập tức dịch chuyển mất dạng.

Lạc Nam nhìn Bích Tiêu nhún nhún vai, lấy ra tài sản thu được lần này bắt đầu kiểm kê.

Vũ kỹ Thần Đạo Thượng Phẩm – Vạn Yêu Khiếu do Vạn Yêu Chi Chủ lưu lại, trước đó Yêu Phách mua từ buổi đấu giá nhưng còn chưa có cơ hội tu luyện.

Vạn Yêu Thuẫn, Vạn Yêu Phủ… một đôi bảo khí cao cấp.

Thi thể của Yêu Thần Đạo Hậu Kỳ – Yêu Phách, thi thể của Thượng Cổ Vu Thần đã bị ăn mất một phần thịt.

Công pháp Vô Hạn Yêu Quyết, một số vũ kỹ, thần thông, thân pháp của Yêu Phách.

Đạo Xu còn lại chưa đến mười vạn…

Lạc Nam nhìn bộ thi thể của Thượng Cổ Vu Thần, có ý định sử dụng Vong Linh trỗi dậy nhưng cuối cùng chấp nhận từ bỏ.

Bởi lẽ Thượng Cổ Vu Thần là Thể Tu, mạnh nhờ thân thể… còn Vong Linh lại triệu hoán ra vong hồn.

Như thế chắc chắn Vong Linh của Thượng Cổ Vu Thần sẽ yếu đến đáng thương, mà bởi vì đã chết quá lâu, tỷ lệ có thể trỗi dậy rất thấp, không đáng để thử.

Các thê tử của hắn cũng đều đã nhận truyền thừa từ Thâm Uyên Chư Thần, trong thời gian ngắn không cần tài nguyên hay gia tăng thủ đoạn, cái gì nhiều quá cũng không tốt.

Cân nhắc một hồi, Lạc Nam quyết định đem Vạn Yêu Thuẫn, Vạn Yêu Phủ làm đồ ăn.

Không sai, đồ ăn cho Lạc Hồng Kiếm, Xích Tà Kích và Lạc Thần Cung.

Các nàng dù là Bán Thần Binh khá mạnh mẽ, nhưng đối thủ của Lạc Nam ngày càng mạnh, chỉ có Thần Binh mới phát huy tác dụng to lớn.

“Khoan đã, Binh Nhân Tộc đột phá Thần Đạo có cần trải qua công đoạn hóa phàm không nhỉ?” Lạc Nam chợt nhớ hỏi.

“Binh Nhân Tộc là trường hợp đặc biệt, các nàng vừa giống nhân loại vừa giống vũ khí, một thanh vũ khí làm sao hóa thành phàm nhân?” Bích Tiêu lắc đầu:

“Tuy không cần hóa phàm, nhưng Thần Đạo Kiếp là thứ bắt buộc phải vượt qua.”

Lạc Nam gật đầu xem như hiểu, trước đó Ám Nhiên Chuỷ Thủ cũng từ Bán Thần Khí trở thành Thần Khí… nhưng đó là nó phục hồi lại trạng thái trước đây, khác với ba nữ Binh Nhân Tộc của hắn chuẩn bị lần đầu đột phá.

“Được rồi, trước hết cứ thăng cấp, độ kiếp tính sau.” Lạc Nam nở nụ cười, đem Vạn Yêu Thuẫn và Vạn Yêu Phủ đưa vào Linh Giới Châu cho ba nữ.

Vạn Yêu Thuẫn là Thần Bảo Trung Phẩm cho Tiểu Hồng Nhi ăn, Vạn Yêu Phủ là Thần Binh Thượng Phẩm… có thể phân chia cho Xích Tà và Tiểu Ngân Nhi.

Chờ các nàng xuất thế, tin chắc sẽ đột phá đến Thần Binh.

“Tiểu Tinh và Hỗn Độn Thú, các ngươi cũng ăn thịt con hàng Yêu Phách này, tranh thủ tiến bộ cho ta.” Lạc Nam đem thi thể Yêu Phách ném cho Tiểu Tinh và Hỗn Độn Thú trong đan điền.

“NGAO!”

Hai con thú mừng rỡ gầm lên, thịt của Yêu Thần Hậu Kỳ chúng nó cầu còn không được.

Tiểu Tinh cần đột phá, còn Hỗn Độn Thú cũng cần biến thành khổng lồ a…

“Vương Tùng, ngươi dùng thi thể, xương cốt của Thượng Cổ Vu Thần thăng cấp Ngân Khôi, ít nhất phải sánh ngang Kim Khôi cho ta.” Lạc Nam hạ lệnh.

“Tuân mệnh.” Vương Tùng cung kính đáp ứng, mang theo cái xác khổng lồ của Thượng Cổ Vu Thần và Ngân Khôi rời đi.

Giải quyết xong một đám chiến lợi phẩm, Lạc Nam lại đang nghĩ nên lấy thứ gì ban thưởng cho ba vị trưởng lão của Yểm Ma Điện.

Chức vị Yểm Thiếu này làm cũng không dễ dàng… hắn không thích thiếu nợ ân tình của người khác, đặc biệt là thuộc hạ…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240