Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 33
Phần 33

Lạc Nam tiến vào Loạn Kiếm Tinh Không…

“Tham kiến thiếu chủ.” Ba nữ nhân khéo léo thi lễ.

“Ừm, với tình hình hiện tại… chỉ cần làm hết các nhiệm vụ còn lại, liền đủ Điểm Cống Hiến đổi kiếm cho các nàng sử dụng.” Lạc Nam gật đầu nói.

“Bọn thiếp làm phiền thiếu chủ quá…” Loạn Thuỳ Trân cắn cắn cánh môi anh đào.

“Haha xưa có câu nói bảo kiếm trao anh hùng, hồng phấn tặng giai nhân… các nàng là giai nhân nhưng lại được ta tặng kiếm, đừng chê là được.” Lạc Nam trêu.

“Thiếu chủ cứ nói đùa, bọn thiếp không cần hồng phấn.” Loạn Thuỳ Ảnh liếc mắt.

“Nói cũng phải, các nàng vốn đã là đại mỹ nhân không cần tô son điểm phấn, tặng hồng phấn quả thật có phần dư thừa.” Lạc Nam cười tủm tỉm.

“Thiếu chủ…”

Ba nữ chịu không nổi lời ong bướm của hắn, từng người khuôn mặt đỏ bừng.

Lúc trước các nàng làm Kiếm Thị của Loạn Phàm, y là một kẻ cuồng si với kiếm, là một kẻ trong mắt chỉ biết đến kiếm thuật, vô cùng nghiêm chỉnh, thu các nàng làm Kiếm Thị cũng chỉ để chuẩn bị trước và giao phó trách nhiệm sau khi y ngã xuống mà thôi, nào biết nói ra những lời như Lạc Nam vậy?

Có thể nói các nàng đối với Loạn Phàm chỉ có lòng tôn kính với chủ nhân của thị nữ, nhưng Lạc Nam lại chưa bao giờ mang đến khoảng cách chênh lệch như vậy, mặc dù gọi hắn là Thiếu Chủ… nhưng cách hắn lo lắng và đối xử với các nàng lại khiến các nàng sinh ra cảm giác dễ gần gũi hơn.

“À có một việc ta vẫn luôn thắc mắc.” Lạc Nam hiếu kỳ hỏi:

“Cái hộp đựng kiếm này của Loạn Phàm tiền bối được cao nhân nào chế tạo ra? Vì sao thần kỳ đến như thế?”

Mặc dù hắn đã tu luyện Toàn Chức Đạo Kinh của Toàn Chức Đạo Thống, có được những kiến thức cao cấp về Luyện Khí, nhưng hắn lại không nhận ra nguyên liệu để chế nên hộp đựng kiếm, cũng không biết rốt cuộc là Luyện Khí Sư nào lại có thể chế tạo ra thứ thần kỳ như vậy.

Hộp đựng kiếm không phải Thần Bảo, càng không phải Thần Binh… nhưng lại có thể ẩn chứa Loạn Kiếm Tinh Không, thăng cấp tự động cho những thanh kiếm.

Công năng như vậy vượt xa phạm trù hiểu biết của Lạc Nam.

Chẳng lẽ ở thượng cổ xa xưa kia tồn tại một phương pháp luyện khí vượt qua thời đại bây giờ, đến nay đã lâm vào tuyệt tích?

Nghe câu hỏi của hắn, Loạn Ninh Lam ba nàng đưa mắt nhìn nhau, trong mắt không giấu được hồi ức…

“Thiếu chủ có điều không biết, thật ra ngay cả chủ nhân năm xưa cũng không biết lai lịch thật sự của hộp đựng kiếm.” Loạn Thuỳ Trân khẽ đáp.

“Cái gì?” Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, làm sao có thể như vậy?

“Không sai, thậm chí có thể nói cái hộp đựng kiếm này là đại cơ duyên của chủ nhân, chính nó đã tạo nên Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần.” Loạn Ninh Lam gật đầu xác nhận:

“Theo như chủ nhân kể lại, khi hắn còn là một thiếu niên nhiệt huyết say mê kiếm đạo đã vô tình nhặt được hộp đựng kiếm khi rơi xuống vách núi, nhờ vào công năng của hộp đựng kiếm đạp lên con đường cường giả, cuối cùng được công nhận là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần.”

“Moá.” Lạc Nam thật sự sốc.

Vốn hắn tưởng rằng hộp đựng kiếm là do Loạn Phàm chế tạo ra, hoặc một vị cao nhân nào đó được hắn uỷ thác luyện chế, không ngờ lại là thứ mà Loạn Phàm nhặt được?

“Thế còn Loạn Đạo Kiếm Quyết, Kiếm Độ Càn Khôn rồi Thần Tị các thứ?” Lạc Nam nhịn không được hỏi:

“Chẳng lẽ chúng nó đến từ cái hộp này?”

“Đương nhiên không phải… tất cả những thủ đoạn chiến đấu của chủ công là do hắn lĩnh ngộ và tự thân sáng tạo khi tu luyện kiếm thuật bên trong Loạn Kiếm Tinh Không này.” Loạn Ninh Lam giải thích thêm:

“Từ đầu Loạn Kiếm Tinh Không đã là một phần của hộp đựng kiếm, chủ nhân tu luyện tại đây nên đã sáng tạo ra một thân thủ đoạn vượt xa Kiếm Tu cùng thế hệ, bao gồm cả Loạn Đạo Kiếm Tướng cũng là như thế.”

Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, đi qua đi lại…

Nếu là như vậy, không thể nào phủ nhận thiên phú và ngộ tính nghịch thiên của Loạn Phàm đối với kiếm đạo.

Chỉ là nếu không có được cái hộp đựng kiếm này, chưa chắc y sẽ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần.

Cho nên mới nói, con đường cường giả chú trọng ngộ tính, thiên phú, ý chí và nghị lực nhưng đồng thời cũng không thể thiếu cơ duyên.

Một người dù viễn siêu đến đâu, nếu không có cơ duyên thích hợp, không có tài nguyên tu luyện, không được thiên tài địa bảo… thì cũng khó mà đặt chân đến cảnh giới đỉnh cao trong thiên địa.

Nếu Loạn Phàm có được hộp đựng kiếm, Lạc Nam cảm thấy cơ duyên của mình càng kinh khủng hơn, chính là Hệ Thống và Kim Nhi…

Bất quá cái hộp đựng kiếm này có lai lịch gì? Sợ rằng còn xa xưa hơn cả thời đại của Loạn Phàm, vì sao xuất hiện bên dưới vách núi?

“Vách núi đó ở đâu? Hôm nào các nàng mang ta đến một chuyến.” Lạc Nam đề nghị.

“Chúng ta chỉ nghe chủ nhân kể lại… vô số năm tháng trôi qua, Nguyên Giới không còn nguyên vẹn, thật sự không thể biết được đó là chỗ nào.” Loạn Thuỳ Trân cười khổ.

“Cũng thật làm khó cho các nàng.” Lạc Nam gật gù, quả thật yêu cầu của hắn hơi vô lý.

Loạn Phàm nhặt được hộp đựng kiếm khi còn là một thiếu niên mà thôi, trải qua từng ấy thời gian… thương hải tang điền, vật đổi sao dời, thời đại thay đổi, muốn tìm vách núi năm đó quả thật còn khó hơn mò kim đáy biển.

Sợ rằng ngoại trừ Loạn Phàm, không ai có thể tìm được…

“Thiếu chủ, ngươi dự định đúc Loạn Đạo Kiếm Tướng sao?” Loạn Thuỳ Ảnh hiếu kỳ hỏi.

“Ừm, các nàng có cần rời khỏi chỗ này không?” Lạc Nam hỏi.

“Không muốn, bọn thiếp muốn được nhìn thấy Loạn Đạo Kiếm Tướng tái hiện.” Ba nàng đồng thanh đáp.

Lạc Nam nhếch miệng cười, trong lúc đúc Chí Tôn Pháp Tướng cần phải khoả thân, các nàng không ngại thì được rồi.

Hắn thả người bay đến giữa trung tâm Loạn Kiếm Tinh Không, khoanh chân ngồi ở giữa vô vàn kiếm khí loạn lạc lướt đi như những ngôi sao tỏa sáng chói mắt, cảnh tượng xung quanh thật sự huyền diệu khó lường.

“Khoan đã.” Bất chợt Lạc Nam sững sờ, trong lòng hiện lên một suy nghĩ lớn mật.

Nếu như Loạn Phàm tiền bối có thể từ chỗ này lĩnh ngộ và sáng tạo ra Loạn Kiếm Pháp Tướng, vậy tại sao ta không thử lĩnh ngộ ra một Chí Tôn Pháp Tướng khác biệt cho riêng mình?

Nhưng mà nguyên liệu cũng đã gom đủ, Loạn Kiếm Pháp Tướng cũng rất mạnh và hợp khẩu vị của Lạc Nam.

Nếu như sáng tạo ra Pháp Tướng mới, vậy những nguyên liệu vất vả thu thập được chưa chắc đáp ứng được a.

Hắn đưa mắt nhìn sang tam nữ, thấy các nàng rất nóng lòng chờ mong nhìn thấy Loạn Kiếm Pháp Tướng tái hiện.

“Đơn giản thôi, công tử có thể nghĩ cách tận dụng tối đa sức mạnh của Loạn Kiếm Pháp Tướng, vượt qua cả bản gốc.” Kim Nhi đề nghị.

“Ý kiến không tồi.” Hai mắt Lạc Nam sáng lên.

Hắn bắt đầu lâm vào trầm tư, suy nghĩ cách để Loạn Kiếm Pháp Tướng trở nên cường đại và đặc biệt theo phong cách của mình.

“Thiếu chủ làm gì thế? Sao chưa bắt đầu?” Loạn Thuỳ Ảnh nhỏ giọng hỏi.

“Thiên phú và ngộ tính của thiếu chủ vượt xa tưởng tượng của chúng ta, có lẽ ngài đã ngộ ra điều gì đó…” Loạn Ninh Lam khẽ nói.

“Ta thật háo hức.” Loạn Thuỳ Trân tràn ngập chờ mong.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240