Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 200
Phần 200

“Haha, ỷ vào số lượng… thật nhục nhã.”

Đại Nguyên Soái nhìn thấy Khổng Nhân Tộc Trưởng xen vào cứu mạng Đại Tướng Quân của Vệ Quốc, khinh bỉ cất tiếng cười to.

Toàn trường im ắng đến cực điểm, Vệ Quốc chưa gì đã bị diệt một đội Kỵ Binh, Đại Tướng Quân thì thất bại trong tay Đại Nguyên Soái của đối thủ, sĩ khí nhất thời bị hạ thấp xuống.

Nên biết rằng Kinh Đại Nguyên Soái và Vệ Đại Tướng Quân là hai vị Thể Tu cường giả đứng đầu Cầu Tiên Đại Lục, nhiều năm vẫn tranh đấu bất phân thắng bại.

Nhưng lần này sau khi giao thủ ngắn ngũi, Kinh Đại Nguyên Soái đã dễ dàng ép Vệ Đại Tướng Quân trọng thương, buộc Khổng Nhân Tộc Trưởng phải ra tay cứu viện.

Điều này chẳng phải nói Vệ Quốc đã kém Kinh Quốc một bậc?

“Hừ, trong một trận chiến sống còn… kết quả mới là quan trọng, quá trình ai thèm bận tâm?” Khổng Nhân Tộc Trưởng cười lạnh:

“Chỉ cần giết chết ngươi là được.”

Nói xong, cơ thể khổng lồ như một ngọn núi lao vọt đến.

Khổng Nhân Tộc ở Cầu Tiên Đại Lục cũng là thế lực thể tu hùng mạnh, chiến lực của Khổng Nhân Tộc Trưởng không thua hai Thể Tu mạnh nhất của hai đại quốc chút nào.

“Bí Thuật – Bất Hoại Kim Thân!”

Khổng Nhân Tộc Trưởng kích hoạt bí thuật, toàn thân biến thành một pho tượng vàng khổng lồ như thái sơn áp đỉnh hung hăng trấn áp.

Thấy tình cảnh này, Vệ Đại Tướng Quân cũng nhanh chóng làm lành cánh tay sụp đổ, một lần nữa hung tàn lao đến tấn công.

Lấy hai đánh một.

“Ai sợ các ngươi?” Kinh Đại Nguyên Soái không hề e ngại, ngược lại biểu hiện đầy hưng phấn và điên cuồng.

Chỉ thấy đường gân trên cơ thể hắn nổi cộm lên thật nhiều, số lượng đường gân lên đến 300 đường gân guốt như long mạch sống động đang luân chuyển trong cơ thể.

Sức mạnh bạo tăng, Kinh Đại Nguyên Soái hung tợn đấm ra hai quyền.

ĐÙNG ĐÙNG.

Trong ánh mắt khó tin của tất cả, quyền kình khủng bố thét gào, trực tiếp đem cả Khổng Nhân Tộc Trưởng và Vệ Đại Tướng Quân đánh bay, thổ huyết văng thẳng trở về trận doanh Vệ Quốc.

Bất kể là Kim Thân hay Vệ Thuẫn đều bị quyền kình nghiền nát…

“Làm sao có thể?” Vệ Chấn hít sâu một ngụm khí lạnh.

Mà cao tầng của các thế lực cũng không dám tin vào mắt mình.

“Các đường gân kia rốt cuộc là gì? Vì sao bá đạo đến thế?” Vệ Quốc Sư đồng tử co lại, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

“Hahaha, hai thằng cháu trai… có ngon tiếp tục đến chiến!” Kinh Đại Nguyên Soái cất tiếng cười to, trong lòng lại sùng bái Lạc tiền bối đến cực điểm, không uổng công mình dốc sức xây dựng Lạc Phàm Thành a.

Khai mở đường gân chính là do Lạc tiền bối chỉ dạy cho hắn, quá mức đáng sợ, ngay cả hắn cũng không ngờ mình lại mạnh đến vậy.

Điều này cũng dễ hiểu mà thôi, nên biết rằng đây chính là thủ đoạn của Cự Chiến Cổ Tộc tại Thập Vạn Đại Sơn, một trong những chủng tộc thiện chiến nhất dưới trướng Nghịch Long tại Tiên Giới.

Đáng tiếc Đại Nguyên Soái chỉ khai mở được những đường gân bình thường, nếu hắn có thể khai mở được Hắc Kim Đường Gân như Cự A Man, hai quyền vừa rồi đã có thể đấm đối thủ thành thịt vụn.

Dù là như thế, dùng để đối phó đám Thể Tu ở hạ giới như thế này cũng dư sài.

“Bệ hạ, thần cảm thấy đại sự không ổn.” Vệ Quốc Sư cẩn thận nói:

“Kinh Quốc dường như không đơn giản như vẻ bề ngoài chúng thể hiện.”

“Sợ cái gì?” Vệ Chấn lạnh lùng nói:

“Mới thua một trận mà thôi, nếu bây giờ rút quân thì mặt mũi trẫm để ở đâu?”

“Nói không sai.” Yêu Đế của Thần Thú Sâm Lâm ngạo nghễ nói:

“Đại chiến chỉ mới bắt đầu, chúng ta áp đảo hoàn toàn về mặt số lượng, hai đánh một không được thì ba, ba không nổi thì bốn, sợ cái gì?”

“Để Vạn Yêu Quân của ta toàn diện xuất kích, lật đổ toà thành này.”

“Hảo!” Vệ Chấn sảng khoái đáp ứng:

“Trẫm sẽ viện trợ.”

Yêu Đế đằng không mà lên, trực tiếp hóa thành bản thể là một tôn Kim Vũ Đại Bằng, lại hướng về đại quân yêu thú phía sau gầm thét:

“Tấn công toàn lực!”

RỐNG, NGAO, RÚ, GÀO, HỐNG…

Phô thiên cái địa, hàng trăm vạn yêu thú cùng lúc hóa thành bản thể, trong đó có yêu thú bình thường, bán Thần Thú và một số Thần Thú không quá mạnh…

Hiển nhiên chất lượng Yêu Tộc ở Cầu Tiên Đại Lục không thể đa dạng và sánh bằng Việt Long Tinh, ngay cả Thần Thú cũng chỉ có một số loại bình thường như Kim Bằng, Ngũ Đầu Sư mà thôi… không hề có các chủng loại hàng đầu như Tứ Linh hay Viễn Cổ Ma Thú kinh khủng.

Nhưng dù là thế, trăm vạn đại yêu hóa thành bản thể che phủ bầu trời, tung hoành mặt đất, một số thậm chí còn độn thổ điên cuồng lao về phía Lạc Phàm Thành cũng là khung cảnh vô cùng dữ dội mang đến áp lực to lớn.

Trước tình huống như vậy, Lạc Phàm Thành không hề nao núng chút nào, ngược lại Kinh Long thản nhiên phất tay, cung kính cúi đầu nói:

“Thỉnh tượng!”

KẼO KẸT…

Thanh âm vừa dứt, bốn cánh cửa bí mật nằm trên mặt đất bên ngoài Lạc Phàm Thành bỗng nhiên mở ra.

Từ trong bốn cánh cửa, có tu sĩ của Kinh Quốc hợp sức lôi kéo bốn pho tượng bằng đá như bốn ngọn núi sừng sững hiện lên.

“HỰ…”

Khoảnh khắc đó, Vạn Yêu Quân của Thần Thú Sâm Lâm như gặp phải trọng kích, một cảm giác sợ hãi đến tột đỉnh từ trong linh hồn xông thẳng lên đỉnh đầu, huyết mạch run rẩy như gặp phải tổ tông…

“PHỐC!”

Yêu Đế xông đến đầu tiên gánh áp lực nặng nhất, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, xém chút bất tỉnh yêu sự.

Bốn pho tượng hung thần ác sát như xông thẳng vào tâm linh của tất cả yêu tộc đang có mặt ở hiện trường, khiến sự sợ hãi lên đến tột đỉnh.

Cùng Kỳ, Hỗn Độn, Đào Ngột và Thao Thiết.

Tất cả đều là Ma Thú, hơn nữa còn là Ma Thú cấp cao do chính Lạc Nam điêu khắc mà thành.

Tuy chỉ là pho tượng vô tri vô giác ẩn chứa một phần vạn khí thế của Ma Thú cấp Chí Tôn… vẫn đủ khiến hàng vạn yêu tộc đến từ Thần Thú Sâm Lâm tại Cầu Tiên Đại Lục sụp đổ.

“Chuyện gì xảy ra?” Vệ Chấn nhìn cảnh tượng này thật sự không thể nào hiểu nổi.

Chỉ bốn pho tượng mà thôi, tại sao lại khiến toàn bộ Thần Thú Sâm Lâm mất đi khả năng chiến đấu?

“Yêu Đế, đây rốt cuộc là sao?” Linh Kiếm Các Chủ lớn tiếng quát hỏi.

Yêu Đế trong bản thể Kim Vũ Đại Bằng run rẩy nằm bẹp dí trên mặt đất, giọng điệu hãi hùng hồi đáp:

“Không biết, ta không biết vì sao mình lại sợ như vậy… ở trước khí thế của bốn pho tượng này, huyết mạch của ta trở nên hèn mọn như con kiến hôi.”

“Mau lui quân!” Vệ Quốc Sư lo lắng nói.

Đáng tiếc đã muộn…

“Ngự Yêu Quân xuất kích!” Kinh Đại Nguyên Soái hưng phấn thét dài.

ẦM ẦM ẦM…

Từ trong Lạc Phàm Thành, một đội quân hàng vạn người hùng hổ xông ra ngoài.

Mỗi một vị quân lính đều thi triển thủ đoạn đặc biệt, hình thành Khế Ước cưỡng chế Linh Hồn đánh thẳng vào bản thể của đám Yêu Tộc đang bất lực của Thần Thú Sâm Lâm.

Chỉ trong nháy mắt, Khế Ước đã được kích hoạt, hàng vạn, hàng chục vạn, hàng trăm vạn yêu tộc đều bị thu phục, bất chấp đẳng cấp…

“Làm sao có thể? Hoang đường, quá hoang đường.” Vệ Chấn và một đám cao tầng ngơ ngác.

Bên trong lượng tri thức siêu việt khổng lồ mà Lạc Nam truyền thụ cho Kinh Quốc có ghi rõ phương pháp Ngự Yêu cấp cao.

Phương pháp Ngự Yêu này từng được chúng nữ của Bồng Lai Tiên Đảo sử dụng để thu phục Tinh Không Thú hung tàn.

Ngay cả Tinh Không Thú còn phải ngoan ngoãn, huống gì là đám Yêu Tộc ở đại lục này?

Kinh Long đám người hưng phấn cuồng nhiệt, không ngờ chẳng mất một binh một tốt lại thu phục gần sạch sẽ thế lực hàng đầu như Thần Thú Sâm Lâm.

“Thủ đoạn của ngài ấy quả thật như thần minh vậy.” Cao tầng Kinh Quốc vô cùng thán phục.

“Không xong! Trúng kế rồi!” Vệ Quốc Sư nhạy bén nhận ra vấn đề, biến sắc quát lớn:

“Tin tức nhận được quân đội của Kinh Quốc mệt mỏi và suy yếu vì phải dẹp loạn Đại Hoàng Giang, nhưng với thủ đoạn như thế này… dẹp Đại Hoàng Giang đâu cần tốn quá nhiều sức?”

Đúng là như vậy, bởi vì biết Kinh Quốc có lòng muốn bình định Đại Hoàng Giang để đồng nhất biên quan và cảnh nội, Lạc Nam đã sẵn lòng đúc cho bọn hắn bốn pho tượng Ma Thú.

Đặt bốn pho tượng Ma Thú ở thượng nguồn và hạ nguồn của Đại Hoàng Giang, trực tiếp trấn áp vạn yêu, quân đội dễ dàng sử dụng Khế Ước thu phục, nào đâu tốn chút sức lực nào?

Tất cả chỉ là màn kịch để dẫn dụ địch nhân vào bẫy mà thôi.

“Khốn nạn!”

Kim Vũ Đại Bằng trơ mắt nhìn yêu chúng dưới tay mình bị quân đội Kinh Quốc cường thế thu phục, lòng như tro nguội, cố gắng bạo phát khí thế Bát Giai Thần Thú quay đầu bỏ chạy.

“Đứng lại cho trẫm!” Kinh Long hào húng quát lên:

“Trẫm còn thiếu một tọa kỵ, ngươi rất phù hợp.”

NGAO!

Nói xong, một tiếng Long Ngâm kinh thiên động địa từ thể nội Kinh Long vang lên.

Hắn thành công có được huyết mạch Chân Long khi được ngâm trong dung dịch theo công thức mà Kinh Kha xin phép từ chỗ Lạc Nam.

Lúc này Chân Long Hồn gào thét mà ra, giương nanh múa vuốt vồ thẳng đến Yêu Đế.

Vốn đã bị bốn pho tượng trấn áp, hiện tại lại gặp phải Chân Long hàng thật giá thật… Kim Vũ Đại Bằng như một con chim sẽ vô hại.

Chân Long Hồn của Kinh Long bá đạo xâm nhập cơ thể hắn, thông qua Khế Ước cường ngạnh khống chế Linh Hồn.

“AAAAA…”

Một tiếng hét thảm thiết vang lên, Bát Giai Thần Thú sánh ngang Độ Kiếp Kỳ, là Yêu Đế của Thần Thú Sâm Lâm đã bị Kinh Long hoàn toàn thu phục.

“Mau về đây!” Kinh Long hừ một tiếng hạ lệnh.

Kim Vũ Đại Bằng không thể không tuân, ngoan ngoãn bay đến bên tường thành Lạc Phàm.

“Bệ hạ thần thông cái thế, vạn tuế hahaha.” Cao tầng Kinh Quốc nhao nhao cười to chúc mừng.

“Nói sai rồi, trẫm là nhờ hồng phúc của Lạc tiền bối mà thôi.” Kinh Long hướng về Kinh Đô xa xa chắp tay.

“Điên rồi, điên hết rồi!”

Tận mắt nhìn thấy một trong Thất Đại Thế Lực là Thần Thú Sâm Lâm bị Kinh Quốc không mất một binh một tốt nào thu phục, da đầu Vệ Chấn tê dại.

“Bệ hạ, mau rút quân!” Vệ Quốc Sư sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nói:

“Kinh Quốc ẩn giấu quá sâu, quá đáng sợ… trận này chúng ta đã mất đại thế.”

“Trẫm không cam tâm.” Vệ Chấn nghiến răng:

“Bốn pho tượng kia chỉ áp chế được Yêu Tộc mà thôi, nhân loại chúng ta không ảnh hưởng chút nào.”

“Nói rất đúng, số lượng Độ Kiếp bên chúng ta vẫn đông hơn.” Hoả Diệm Tông Chủ chiến ý hừng hực nói:

“Trận chiến như thế mới thú vị, quá nghiêng về một phía sẽ không còn hứng thú nữa.”

“Vạn Yêu Quân tấn công cho trẫm!”

Kinh Long cực kỳ quyết đoán, ra lệnh cho Vạn Yêu Quân vừa mới thu phục được quay ngược sang cắn lại địch nhân.

“Lên!” Kim Vũ Đại Bằng chỉ có thể nhận lệnh rống to, một lần nữa mang theo Vạn Yêu Quân xông ngược về phía Vệ Quốc.

“Hừ, để Khổng Nhân Tộc và Bất Chu Sơn ngăn chặn bọn chúng.”

Khổng Nhân Tộc Trưởng và Bất Chu Sơn Chủ ươn ngạnh xông về phía trước.

Sau lưng bọn hắn là vô số Cự Nhân Tộc và tu sĩ của Bất Chu Sơn.

Trong đó Cự Nhân Tộc là thể tu hình thể khổng lồ, còn Bất Chu Sơn là thế lực chủ tu Thổ Thuộc Tính với khả năng ngưng kết Thổ Linh Lực hóa thành Thạch Giáp bao phủ toàn thân, cực kỳ thích hợp đấu với Yêu Thú.

“Triệu hoán Thuỷ Yêu Quân.” Kinh Đại Nguyên Soái không thua kém rít gào.

ÀO ÀO ÀO ÀO…

Đại Hoàng Giang khổng lồ dậy sóng, từng con sóng lớn nghìn trùng bùng lên…

Từ dưới lòng sông, Thuỷ Quái đã tập hợp đầy đủ…

Tất cả Tứ Giai Thuỷ Yêu trở lên đều xông trận, trong đó có cả một vài Thất Giai Yêu Thú, thanh thế ngất trời, dung nhập vào Vạn Yêu Quân.

Khói bụi mịt mù, thiên địa rung chuyển, song phương xông thẳng vào nhau chiến đấu kịch liệt, dùng mạng đổi mạng… tạm thời khó phân thắng bại.

“Phụ hoàng, hãy để nhi tử gia tăng sĩ khí quân ta.” Vệ Thái Tử – Vệ Kiên chắp tay nói.

“Duyệt!” Vệ Chấn gật đầu hài lòng.

Giống với Trưởng Công Chúa – Kinh Kha của Kinh Quốc, Vệ Kiên là Thái Tử và cũng là đệ nhất thiên tài của Vệ Quốc.

Nhận thấy cục diện bất lợi, Vệ Kiên bước ra tuyên bố:

“Kinh Kha, có dám cùng bổn Thái Tử chiến một trận?”

Hắn muốn đánh bại, thậm chí là giết chết Kinh Kha… mượn cơ hội này đề thăng sĩ khí của Vệ Quốc.

Nếu Kinh Kha từ chối trong chiến trường, Kinh Quốc chắc chắn cũng sẽ mất mặt.

“Ha hả, đánh với ngươi vốn đâu cần đại tỷ của ta ra mặt?”

Nào ngờ Kinh Thương đã chủ động xông lên, trong tay cầm một thanh Ngọc Thương như tuyết trắng.

“Kinh Thương, ngươi chưa đủ tư cách đánh với ta, hãy gọi Kinh Kha ra đi!” Vệ Kiên ngạo nghễ nói, hoàn toàn không xem Kinh Thương là đối thủ xứng tầm.

“Đánh rồi mới biết!”

Kinh Thương lười nói nhảm, trực tiếp vung thương đập đến.

“Ngu xuẩn mất khôn!” Vệ Kiên khinh bỉ cười, tu vi Hợp Thể Sơ Kỳ bạo phát.

Tuổi còn trẻ đã là Hợp Thể, có thể thấy vị Vệ Quốc Thái Tử này thật sự có thiên phú phi thường.

Nhưng mà ngay khoảnh khắc sau đó, sắc mặt Vệ Kiên đột biến.

Bởi vì Kinh Thương bỗng nhiên bùng lên tu vi của một Hợp Thể Hậu Kỳ, cao hơn hẳn hai tiểu cảnh giới.

Ngọc Thương trong tay hắn gào thét, sau lưng hiện ra hư ảnh Ngọc Long trắng muốt cao quý, Long Uy nghiền ép theo tiếng thương ngân.

PHỐC!

Vệ Kiên thậm chí ngay cả phản ứng cũng không kịp, Ngọc Thương của Kinh Thương đã đâm thủng đầu hắn.

Long Hồn tàn nhẫn tàn phá bên trong cơ thể Vệ Kiên, long trảo đem Nguyên Anh của hắn bóp nát không chút lưu tình.

“Sao… lại… như… vậy…”

Sinh cơ đoạn tuyệt, Vệ Kiên chỉ kịp thốt lên bốn chữ đầy sợ hãi.

“Yếu như sên cũng muốn đánh với đại tỷ, không biết tự lượng sức mình.” Kinh Thương nhếch mép khinh thường.

“Hoang đường!” Vệ Chấn xém chút lảo đảo rơi xuống.

Mà các thiên tài, thiếu chủ, thánh nữ của Lục Đại Thế Lực còn lại cũng khiếp sợ không thôi.

Phải biết rằng Vệ Kiên luôn thuộc nhóm thiên tài hàng đầu trong thế hệ trẻ, nhìn khắp đại lục… chỉ số ít người như Kinh Kha có thể so sánh.

Trong mười năm qua, Vệ Kiên từ Luyện Hư đột phá một đại cảnh giới đạt đến Hợp Thể, thành tựu bất phàm.

Ấy thế mà Kinh Thương từ trước đến nay luôn bị hào quang của Kinh Kha bao phủ lại có tu vi đáng sợ như vậy, dễ dàng tiêu diệt Vệ Kiên.

Điều này quá mức khó tin.

Trong vòng mười năm đạt đến Hợp Thể Hậu Kỳ, tốc độ tu luyện của Kinh Thương đáng sợ như thế sao?

Đương nhiên là đáng sợ…

Bởi lẽ nền văn minh tu chân của Kinh Quốc đang thăng cấp điên cuồng, ngoại trừ Tiên Lực là thứ không thể cưỡng ép sở hữu ra, chất lượng của toàn bộ lĩnh vực khác đã không thua gì Tiên Giới.

Kinh Thương được sử dụng những loại thiên tài địa bảo, những loại Đan Dược viễn siêu mặt bằng chung, lại biến dị huyết mạch thành Ngọc Long… thử hỏi làm sao không tiến bộ kinh khủng?

Trong lúc nhất thời, một bầu không khí bất an bao trùm toàn bộ đại quân Vệ Quốc và Lục Đại Thế Lực…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240