Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 25
Phần 25

“Tham kiến sư huynh, sư tỷ.”

Cưỡi “Tử Dực Sư Vương” đến Đạo Yêu Thần Cung, một đám đệ tử canh gác bên ngoài hiển nhiên không chút nghi ngờ, thái độ cực kỳ cung kính.

“Sư muội, làm phiền ngươi mang tài nguyên đến Y Đan Viện cứu đám khách nhân, sư huynh có việc đi trước một bước.” Lạc Nam nói.

“Không thành vấn đề.” Yêu Nhi bình thản đáp.

Hai người tách nhau ra, Lạc Nam dựa vào trí nhớ đoạt được từ linh hồn của Yêu Dương, ở thể nội mênh mông vô ngần của Đạo Yêu Thần Cung tìm đến một vùng trang viên thanh nhã.

Tại cửa trang viên có hai thị nữ xinh đẹp canh chừng, hắn nở nụ cười nói: “Ta muốn gặp Nhị Trưởng Lão.”

“Làm phiền Thiếu Thần Tử chờ một lát, ta sẽ đi bẩm báo với trưởng lão.” Một thị nữ như tiên tử lướt đi vào bên trong.

Rất nhanh, thị nữ đã trở lại bẩm báo: “Trưởng lão cho mời!”

“Đa tạ.” Lạc Nam chắp tay.

Thị nữ đi trước dẫn đường, hắn đi theo phía sau.

Trang viên thanh nhã với cỏ xanh hoa thơm, các kiến trúc, phòng ốc đều làm bằng gỗ thơm thoang thoảng vô cùng dễ chịu…

Giữa hồ nước có một tòa đình viện như hoa sen trắng, trong đình có bóng hình mỹ phụ nhân họa quốc ương dân, có thể khiến quân vương vì đó mà trầm mê không tảo triều, họa loạn thiên hạ.

“Yêu Dương, ngươi tìm bổn trưởng lão có việc?” Yêu Mị Uyển nhẹ chuyển ánh mắt.

Đối với hai vị đồ đệ của sư tỷ, nàng ưa thích Yêu Nhi hơn, về phần tên Yêu Dương này tính cách quá mức nông cạn, còn chưa ra dáng của một nam nhân trưởng thành, không đủ tư cách để lọt mắt nàng.

Bất quá dù sao hắn cũng là đồ đệ của sư tỷ, xem như hậu bối… nên cũng muốn nghe thử hắn tìm mình có việc gì.

Lạc Nam thần thần bí bí truyền âm: “Mị Uyển hội lão, là ta.”

Yêu Mị Uyển thoáng rùng mình, lập tức hướng thị nữ phất tay: “Ngươi ra ngoài canh gác, không có lệnh của bổn tọa bất cứ ai cũng không được phép vào, dù là cung chủ.”

“Tuân lệnh.” Thị nữ kính cẩn cáo lui.

Lạc Nam cởi bỏ mặt nạ, cười tủm tỉm tiến vào đình viện ngồi đối diện với nàng, chỉ cảm thấy hương thơm như mật đào chín mọng từ cơ thể nàng thoáng qua cánh mũi, dụ hoặc vô cùng.

“Xem ra ngươi đã ra tay với Yêu Dương?” Yêu Mị Uyển khẽ nhếch cánh môi, tay ngọc chủ động pha cho hắn một ấm trà, rót vào trong cốc.

“Ừm, tìm cơ hội đến gặp nàng.” Lạc Nam nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh thấm đẫm ruột gan.

“Khanh khách.” Yêu Mị Uyển cười đến run rẩy bầu sữa, trêu tức nhìn hắn:

“Thiếp thân cũng không phải thiếu nữ thích nghe lời đường mật, Nhị Lang Quân ngài chắc hẳn là có ý đồ với bảo khố của Đạo Yêu Thần Cung đúng chứ?”

Lạc Nam xấu hổ vuốt vuốt mũi, cảm giác như làm tặc bị chủ nhà phát hiện.

“Nói đến Đạo Yêu Thần Cung dù sao cũng là thế lực của ta, tuy rằng ta cùng sư tỷ không hợp, nhưng cũng sẽ không tán thành ngươi vơ vét sạch sẽ.” Yêu Mị Uyển nói thẳng.

Lạc Nam hiểu ý gật đầu: “Vậy nên ta mới đến hỏi thăm ý kiến của nàng thay vì tự ý hành động.”

Trong mắt Yêu Mị Uyển hiện lên ý cười, quả thật hắn có thể không cần tìm nàng mà tiến vào bảo khố tiến hành ăn trộm, với khả năng của Minh Hà, trộm xong hoàn toàn có thể rời đi thong dong.

Nhưng hắn đến báo với nàng trước một tiếng, cho thấy hắn cũng nể mặt nàng, giành cho nàng sự tôn trọng, đồng thời cũng muốn nghe ý kiến của nàng.

“Nếu Nhị Lang Quân đã cất công đến như vậy, cũng không thể để ngươi phí sức đi một chuyến.” Yêu Mị Uyển nở nụ cười:

“Thiếp thân có thể giúp ngươi dụ trưởng lão canh giữ bảo khố rời đi, đổi lại ngươi chỉ được lấy năm món vật phẩm bên trong bảo khố mà thôi.”

“Nhiều hơn chút không được sao?” Lạc Nam trả giá.

“Hừ, mặc dù Đạo Yêu Thần Cung nội tình hùng hậu… nhưng nếu ngươi lấy trắng hơn năm món sẽ ảnh hưởng đến căn cơ.” Yêu Mị Uyển nghiêm mặt nói:

“Thiếp thân không muốn vì lập trường của mình nghiêng về Phá Đạo Hội mà gây tổn hại nghiêm trọng đến thế lực của bản thân, mong Nhị Lang Quân thấu hiểu.”

“Được rồi, ta cam đoan không lấy nhiều hơn năm món.” Lạc Nam gật đầu hứa hẹn.

Yêu Mị Uyển đã giúp đỡ hắn quá nhiều, mình cũng nên biết điều, không thể quá mức tham lam…

Bảo khố của Đạo Yêu Thần Cung, thế lực kinh doanh đứng đầu Đạo Vực, mức độ giàu có không cần nói cũng biết.

Lạc Nam lấy tư cách Thiếu Thần Tử đi vào, danh chính ngôn thuận…

“Thiếu Thần Tử, ngươi định đổi thứ gì?” Một vị trưởng lão vuốt râu hạ xuống bên cạnh hắn.

Đây là Ngũ Trưởng Lão, phụ trách trông coi bảo khố này của Đạo Yêu Thần Cung, ở trong phạm vi bảo khố có thiết lập quy tắc để hắn nhận biết sự tồn tại của tất cả vật phẩm dù là thấp kém nhất, dù mất một hạt bụi hắn cũng cảm ứng được ngay tức thì.

Bất quá Ngũ Trưởng Lão có một nhược điểm, chính là hắn cuồng nhiệt si mê Yêu Mị Uyển…

“Haha, tích lũy được chút Điểm Cống Hiến, đang muốn quy đổi vật phẩm.” Lạc Nam cười nói.

Mà lúc này, một thị nữ của Yêu Mị Uyển bỗng nhiên tiến vào bảo khố, nhìn Ngũ Trưởng Lão kính cẩn nói:

“Nhị Trưởng Lão có chút việc muốn nhờ Ngũ Trưởng Lão đến gặp nàng một chút.”

“Nhị Trưởng Lão muốn gặp lão phu? Còn là tại đình viện?” Ngũ Trưởng Lão giật bắn người.

“Đúng vậy, nghe nói là đang cần một loại tài nguyên, muốn nhờ ngài tư vấn.” Thị nữ ngoan ngoãn đáp.

Ngũ Trưởng Lão cảm giác linh hồn lâng lâng, chẳng lẽ mình theo đuổi nhiều năm như vậy có hy vọng rồi sao? Đây là lần đầu tiên trong đời Yêu Mị Uyển chủ động muốn gặp mình a, những lần trước đều là mình tìm đến tận cửa vẫn bị đuổi về.

Không bỏ qua cơ hội, Ngũ Trưởng Lão liền quát lên:

“Yêu Nhật ở đâu?”

Một tên thanh niên tóc vàng lật đật chạy đến, chính là đệ tử của Ngũ Trưởng Lão, một trong các Thiên Tử của Đạo Yêu Thần Cung.

“Ngươi hộ tống Thiếu Thần Tử quy đổi vật phẩm, lão phu có việc đi một chuyến rồi trở lại.” Ngũ Trưởng Lão căn dặn.

“Tuân lệnh sư phụ.” Yêu Nhật nhún nhún vai.

Dù sao ở đây đều là người nhà, Thiếu Thần Tử Yêu Dương chẳng lẽ còn cướp đồ hay sao mà ta phải hộ tống?

Bất quá nguyên tắc vẫn theo nguyên tắc, bảo khố lúc này cũng phải có người trông coi.

“Chúng ta đi!” Ngũ Trưởng Lão mừng rỡ đi theo thị nữ.

Chờ khi lão già này hoàn toàn rời khỏi bảo khố, Lạc Nam mới chân thành nhìn sang Yêu Nhật:

“Sư đệ, ngươi và Ngũ Trưởng Lão quản lý bảo khố, chắc hẳn hiểu rõ tất cả vật phẩm ở nơi này?”

“Không sai, sư huynh thắc mắc gì cứ việc hỏi.” Yêu Nhật tự tin vỗ vỗ vai.

“Vậy gợi ý cho ta một số vật phẩm quý giá cấp Thần Đạo nào!”

Lạc Nam cười tủm tỉm.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240