Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 165
Phần 165

Lạc Nam đã chuẩn bị tâm lý…

Đến ngày diễn ra nghi lễ kiểm tra linh căn, nếu như phụ thân tiện nghi Lạc Chiêu này lộ ra sát ý, cùng lắm mình sẽ mở miệng nói chuyện, kéo dài thời gian được sống.

Dù sao thì một đời hóa phàm, không thể cứ kết thúc lãng xẹt như vậy.

Thời gian sau đó, hắn phải cần sữa mẹ mà sống…

Tuy rằng hắn có trí tuệ mấy đời nhưng vẫn đang trong hình hài sơ sinh của phàm nhân, đương nhiên không thể thiếu chất dinh dưỡng như những đứa trẻ bình thường.

Khi Lạc Nam được 3 tháng tuổi, mẫu thân hắn rốt cuộc mang theo hắn rời phòng nghỉ dưỡng, lần đầu tiên được ngắm quang cảnh nhân gian…

Trong 3 tháng vừa qua nghe phụ mẫu trò chuyện, hắn cũng biết được thân phận tạm thời của mình ở kiếp này.

Phụ thân Lạc Chiêu, tu sĩ Kim Đan Kỳ Sơ Kỳ… là thành chủ của Tiểu Ly Thành, một toà thành phụ thuộc lãnh thổ Kinh Quốc.

Mẫu thân Hiền Nhu, tu sĩ Trúc Cơ Hậu Kỳ, thành chủ phu nhân.

Phu thê hai người quản lý Tiểu Ly Thành ngay ngắn rõ ràng, rất được lòng dân chúng, ở vạn dặm xung quanh cũng là hai vị “cường giả” có danh tiếng.

Mà Lạc Nam ở kiếp này được đặt tên Lạc Hùng, chính là thiếu thành chủ của Tiểu Ly Thành.

Bất quá không biết sau khi thân phận phế vật bại lộ, liệu có thể giữ được cái danh thiếu thành chủ này hay không…

Một ngày này, Hiền Nhu bế theo Lạc Nam ngồi trên xe ngựa, được kẻ hầu người hạ của phủ thành chủ hộ tống đi dạo trong thành.

Sau nhiều tháng sinh nở, Hiền Nhu cũng muốn được ngắm nhìn thành thị phồn hoa, hít thở bầu không khí.

Lạc Nam nằm trong lòng nàng, đôi mắt lanh lợi ngó nghiêng quang cảnh hai bên.

Trên đường cái lớn có không ít phàm nhân đi lại, buôn bán… số ít tu sĩ thì tu vi cũng chỉ ở mức Luyện Khí cấp thấp, rõ ràng Tiểu Ly Thành này thuộc kiểu tầng lớp thấp trong giới tu chân mà thôi.

Nhìn thấy xe ngựa của phủ thành chủ, dân chúng trong thành đều đón chào, chủ động tách sang hai bên, cung kính nhường đường.

“Đó là tiểu thiếu thành chủ sao? Nhìn thật là tuấn tú.”

“Còn phải nói? Thành chủ đã tuyên bố ba tháng kế tổ chức nghi lễ kiểm tra linh căn, mời rất nhiều khách quý đến tham dự, các gia tộc trong thành đều được mời.”

“Tiểu thiếu thành chủ nhất định sẽ là một thiên tài.”

Hiền Nhu ôm nhi tử trong lòng nghe thanh âm bàn tán, tâm trạng vui vẻ không ngừng ra lệnh cho thuộc hạ phân phát vàng, bạc cho hạ dân… tiếng hoan hô, mừng rỡ ồn ào náo nhiệt.

Bất quá đến cuối đường cái lớn, Hiền Nhu bất chợt nhíu mày, mà Lạc Nam cũng liếc mắt chú ý.

Chỉ thấy tại một bãi đất trống trong thành, vài chục cổ quan tài chồng chất từ thấp đến cao, xung quanh còn vài chục bộ thi thể tái mét, không còn chút hơi thở nào, y phục rách nát cực kỳ thê thảm.

“Chuyện gì xảy ra? Vì sao có nhiều người chết đến như vậy?” Hiền Nhu nghiêm nghị hỏi.

“Bẩm phu nhân, những thi thể này được mấy đội thám hiểm đưa về từ mỏ Linh Thạch cách thành chúng ta không đến ngàn dặm, có lẽ là gặp phải động đất, sạt lở trong lúc đào mỏ nên bị đè chết.” Một vị hộ vệ cung kính bẩm báo:

“Thành chủ sau khi biết chuyện cảm thấy thương xót, hạ lệnh cho người dân trong thành lập quan tài, chuẩn bị chôn cất bọn hắn.”

“Phu quân vẫn luôn nhân từ như vậy.” Hiền Nhu dịu dàng gật đầu nói:

“Chôn cất cho cẩn thận, không thể thiếu hoa, nhang, trái cây cúng điếu các loại… có cần gì thêm cứ việc báo với ta!”

“Đội ơn phu nhân.” Hộ vệ nể phục chắp tay, lập tức đi thông báo cho những người dân đang phụ trách an táng.

Bất quá lúc này, Lạc Nam lại kéo óng tay áo của Hiền Nhu.

“Tiểu bảo bối, con đói rồi sao?” Hiền Nhu nở nụ cười đóng rèm xe ngựa, dự định vén áo lên.

Cái đầu nhỏ của Lạc Nam lắc lư liên tục, miệng nhỏ phát ra thanh âm:

“Thi… hiểm… giết…”

Chợt hắn biến sắc, miệng và cổ họng của hắn còn quá yếu ớt, không thể nói năng lưu loát rõ ràng, thậm chí phát âm còn bập bẹ, nghe không rõ ngôn ngữ.

“Khanh khách, dù con có là tiểu thiên tài cũng không thể biết nói sớm như vậy.” Hiền Nhu cảm thấy thú vị:

“Ít nhất cũng phải 10 tháng tuổi a.”

Lạc Nam giãy giụa kịch liệt, cố gắng với người ra ngoài rèm.

Đáng tiếc hắn đang là trẻ nhỏ, thân thể quá yếu, dễ dàng đã bị Hiền Nhu kéo trở về ôm chặt.

“Nơi này người chết nhiều, âm khí dày đặc, quả thật không nên để trẻ nhỏ đến gần.”

Nghĩ đến đây, Hiền Nhu ra lệnh hồi phủ thành chủ.

Trở về phủ thành chủ, Lạc Nam cố gắng xê dịch đến bên cạnh bàn, nơi có giấy và bút…

Đáng tiếc xương cốt của một đứa bé ba tháng tuổi quá mềm yếu, cơ thể không có chút sức lực nào, hắn dịch thân nửa ngày cũng chỉ lăn được hai vòng, lại bị Hiền Nhi yêu thương kéo trở lại.

Lạc Nam nội tâm thở dài, hắn đã cố gắng hết sức, với trạng thái hiện tại… dù có giấy bút trong tay cũng không thể viết ra nổi a…

Hắn đã cố gắng hết sức, đành mặc cho số phận vậy.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240