Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 47
Phần 47

Lạc Nam khoác áo choàng, đeo mặt nạ… cùng Ngân Trinh cưỡi U Hồn Yên Lang lên đường đến Đạo Quốc.

Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn đã sớm đem tình hình về bộ da rắn của Vạn Xà Cốc Chủ thu vào đáy mắt, hắn đem những hình ảnh này truyền tải vào trong hàng chục khối Lưu Ảnh Ngọc…

U Hồn Yên Lang có tu vi Yêu Bán Thần, như một làn sương mù mờ ảo bao trùm cả người ngồi trên lưng nó, phiêu tán trên không trung che đậy mọi khí tức, dù là Thần Đạo Cảnh nếu không cẩn thận cảm ứng cũng khó mà phát hiện hành tung của nó.

Lạc Nam cảm thấy Yên Vụ Huyền Đạo Công của Yên Vụ Đạo Thống khá phù hợp với con sói này, vì vậy đề nghị Ngân Trinh đưa công pháp cho nó tu luyện.

U Hồn Yên Lan ban đầu có địch ý với hắn, nhưng theo thời gian dài ở cùng… thấy hắn đối xử với Ngân Trinh không tệ, mà Ngân Trinh cũng ngày càng sùng bái hắn… vì vậy con sói này cũng trở nên ngoan ngoãn, không còn dám tỏ vẻ bất mãn hay không phục.

Yểm Ma Điện là tổ chức sát thủ hoạt động quy mô toàn bộ Đạo Giới, ở bất cứ khu vực nào bọn hắn cũng có các phân đà tồn tại.

Phân đà của Yểm Ma Điện ở Đạo Quốc chỉ là một cái Hắc Hồn Thiên Quốc, quốc chủ là một vị sát thủ tu vi Thiên Đạo Viên Mãn…

Đối với những quốc gia như thế này, Đạo Quốc không có hàng nghìn thì cũng có tám trăm, không hề đáng chú ý.

Nhưng với khả năng nhìn thấu thiên cơ của Huyễn Tượng Thần Quốc, với sự thống trị của Loạn Đạo Thần Quốc… bọn hắn thừa hiểu Hắc Hồn Thiên Quốc là phân đà của Yểm Ma Điện, chẳng qua cũng vì nước sông không phạm nước giếng nên không hề vạch trần mà thôi.

Dù ngươi có đem Hắc Hồn Thiên Quốc tiêu diệt, Yểm Ma Điện cũng có trăm phương nghìn kế để biến một Thiên Quốc khác thành phân đà, dẹp mãi cũng không tài nào dẹp hết… trừ khi đủ khả năng nhổ tận gốc tổng bộ Yểm Ma Điện.

Những phân đà này không phải ai cũng có tu cách biết đến… nhưng những cường giả có thể nhận biết thì lại nể mặt Yểm Ma Điện mà mắt nhắm mắt mở, giả vờ cái gì cũng không biết.

Bởi nếu ngươi có gan diệt đi phân đà của Yểm Ma Điện, ngươi nên chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị tổ chức sát thủ mạnh nhất thiên địa này điên cuồng trả thù.

Nên biết rằng Yểm Ma Điện Chủ là Thần Đạo Viên Mãn, ngay cả những cường giả cao cấp nhất cũng không muốn phải đắc tội với một nhân vật như thế.

Thử tưởng tượng nếu một vị sát thủ khủng bố như vậy rình rập trong bóng tối muốn lấy mạng của ngươi, ngươi sẽ vĩnh viễn ăn ngủ không yên.

Thế nên cách tốt nhất là giả ngu, nói không chừng một ngày nào đó cần đến Yểm Ma Điện thay mình giết người… vậy thì có thể bí mật đến Hắc Hồn Thiên Quốc treo nhiệm vụ a.

Lúc này Lạc Nam và Ngân Trinh đã ở trong hoàng cung của Hắc Hồn Thiên Quốc.

Lạc Nam ngồi trên ngai vua, Ngân Trinh đứng ở sau lưng hắn.

Cung kính quỳ một chân phía trước thình lình chính là một nam tử trung niên, cũng là Hắc Hồn Quốc Chủ, biệt danh tại Yểm Ma Điện là Số 123.

“Đem tin tức này lan truyền khắp Đạo Quốc, càng nhanh càng tốt.” Lạc Nam đem mười khối Lưu Ảnh Ngọc giao cho Hắc Hồn Quốc Chủ ra lệnh.

“Thuộc hạ tuân lệnh.” Hắc Hồn Quốc Chủ trịnh trọng chắp tay:

“Cam đoan với Yểm Thiếu trong vòng ba ngày, khắp mọi ngõ ngách ở Đạo Quốc đều xem được những hình ảnh này.”

Cơ nghiệp bên dưới của Hắc Hồn Thiên Quốc phần lớn là các tửu lâu, khách điếm, lầu xanh… ở những nơi tu sĩ qua lại đông đúc, nhằm bố trí tai mắt nghe ngóng cũng như phát tán các loại tin tức.

Lưu Ảnh Ngọc đã thu lại cảnh tượng cực kỳ rõ ràng và xác thực, hơn nữa còn là chuyện lớn động trời, nếu còn không lan truyền rộng rãi được, Hắc Hồn Thiên Quốc cũng quá vô dụng, đâu xứng được làm việc cho Yểm Ma Điện…

“Làm đi!” Lạc Nam hài lòng gật đầu.

Hắc Hồn Quốc Chủ cung kính gật đầu, hóa thành tàn ảnh biến mất.

“Haha, đám lão quái vật của Đạo Quốc sẽ không bỏ qua một trận náo nhiệt như vậy.” Lạc Nam nở nụ cười hài hước.

Không sai, đây chính là kế sách mà hắn nghĩ ra…

Hiện tại bộ da rắn đã được sáu loại Quy Tắc cường đại phong tỏa… bất kỳ ai động vào đều ngay lập tức sẽ bị Lục Đại Đạo Chủ cảm ứng được.

Dù hắn có khả năng phá huỷ mấy loại quy tắc đó, thì khi sáu vị Đạo Chủ hợp lực vây công… e rằng ngay cả Ninh Lam và Thuỳ Trân phối hợp với hai con Khôi Lỗi cũng đành nhượng bộ lui binh mà thôi, làm không cẩn thận còn có khả năng bại lộ thân phận, bại lộ việc giết đám trưởng lão… thấy thế nào cũng không có lợi.

Thay vào đó, đem tin tức về bộ da rắn truyền khắp Đạo Quốc, hấp dẫn một đám Quốc Chủ tu vi cao thâm tìm đến tranh giành.

Đến lúc đó cường giả Đạo Vực và Đạo Quốc đại chiến, chó cắn chó… hắn sẽ âm thầm quan sát tình hình, chờ đợi thời cơ thích hợp ra tay.

Đương nhiên mọi thứ có diễn biến theo suy tính của hắn hay không thì chưa biết được, nhưng đây là kế hoạch duy nhất hắn nghĩ ra lúc này.

Khiến kẻ thù trai cò tranh nhau, mình ở giữa ngư ông đắc lợi… hà cớ sao lại không thử làm một phen?

Lạc Nam tin rằng với sức hấp dẫn của tài nguyên cao cấp như bộ da sẽ đủ sức hấp dẫn một đám Quốc Chủ.

Bởi nếu như bộ da không có giá trị, ngay từ đầu nó đã không thể khiến các Đạo Thống ở Đạo Vực phải dốc sức tranh đoạt.

“Bẩm đại nhân…” Đúng lúc này, bên ngoài vang lên thanh âm mềm mại trong trẻo.

“Có chuyện gì? Vào đi!” Lạc Nam tùy ý phất tay.

Cửa nhẹ mở ra, hai thiếu nữ xinh đẹp rạng rỡ, thanh thuần như nước, ôn nhu nhã nhặn tiến vào cung kính quỳ gối.

“Ai đây?” Lạc Nam hỏi Ngân Trinh.

Ngân Trinh lắc đầu, nàng cũng không biết a.

“Bẩm đại nhân, hai nô tì là công chúa của Hắc Hồn Thiên Quốc, được phụ hoàng ra lệnh hầu hạ đại nhân mấy ngày.” Một thiếu nữ run rẩy mở miệng.

Hai nàng lén lút nhìn, thấy hắn và Ngân Trinh đều khoác áo choàng, không thấy rõ diện mạo, không biết già hay trẻ, trong mắt không che giấu được sự bất an và lo lắng.

“Haha.” Lạc Nam nhịn không được bật cười một tiếng, thì ra đây chính là cảm giác của quyền lực? Tùy tiện ghé qua cũng khiến người khác phải dâng lên nữ nhi mỹ mạo để lấy lòng…

“Đi thôi, bổn thiếu không có tâm trạng.” Lạc Nam phất tay:

“Nếu với phụ thân của các ngươi hãy bớt ra vẻ thông minh, bằng không bổn thiếu sẽ tìm người khác thay thế hắn.”

“Tuân lệnh.” Hai thiếu nữ như được đại xá, vội vàng cúi đầu cáo lui.

Các nàng là hoàng hoa khuê nữ, được tên sát thủ số 123 sinh ra ở Hắc Hồn Thiên Quốc, cũng không hề biết thân phận thật sự của phụ thân mình.

Lần này bị hắn ép buộc phải hầu hạ khách quý của hắn, nội tâm đã sớm sợ hãi muốn chết rồi.

May mắn là vị khách này không có hứng… hoặc chướng mắt các nàng.

“Hừ, cái tên này xem ra làm hoàng đế quá lâu nên thích chơi trò tâm cơ xu nịnh.” Ngân Trinh bất mãn nói:

“Thiếu chủ muốn thiếp tìm người khác lên thay không?”

“Mặc kệ hắn, đừng hỏng việc của chúng ta là được.” Lạc Nam tùy ý nhún vai.

Hắn vốn luôn là người rất dễ tính a…

Không đến ba ngày… cũng không biết là ai đem thông tin là truyền, nhưng tất cả các quốc gia lớn ở Đạo Quốc đều biết được tại Tứ Đạo Cổ Lâm đang có một nguyên liệu đủ để luyện chế Thần Bảo Cực Phẩm.

Thần Bảo Cực Phẩm là nội tình cao cấp nhất trong trời đất này, nhìn khắp toàn bộ Nguyên Giới… số lượng Thần Bảo Cực Phẩm chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Cho nên dù bộ da rắn chỉ là một loại nguyên liệu, vẫn có thể khiến tất cả các thế lực lớn phải thèm thuồng…

Nếu như đạt được nguyên liệu này, dù ngươi không đủ khả năng luyện chế… đem bán cũng có thể bán với giá trên trời, thu hoạch vô cùng phong phú.

Ngay lập tức, Hiên Viên Quốc Chủ, Thiên Hoàng Quốc Chủ, Đại Tượng Quốc Chủ, Trấn Linh Quốc Chủ, Ma Thi Quốc Chủ, Độc Ách Quốc Chủ… sáu vị Quốc Chủ có thực lực Thần Đạo Hậu Kỳ đích thân xuất động, xé rách không gian tiến vào Tứ Đạo Cổ Lâm.

Việc đột nhiên thu được tin tức này, các vị Quốc Chủ đương nhiên đủ trí tuệ để đoán ra có kẻ nào đó muốn khích mình phải tranh đoạt với Đạo Vực.

Nhưng dù biết đây là mưu kế, bọn hắn cũng nguyện ý lao vào… đây là cái gọi là dương mưu.

Cơ duyên như vậy xứng đáng để bọn hắn hiện thân và ra sức tranh đoạt, dù không tự tin bản thân có thể độc chiếm… nhưng ít nhất cũng phải thu về một chén canh.

Trái với sự vội vàng của sáu vị Quốc Chủ, Loạn Hoàng Vũ lúc này lại đang ngồi uống trà với Huyễn Tượng Quốc Chủ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, ung dung mở miệng:

“Tin tức lần này là của phương nào truyền ra?”

“Từ phân đà của Yểm Ma Điện.” Huyễn Tượng Quốc Chủ nhàn nhạt đáp, mấy chuyện đơn giản như thế căn bản không thể qua mắt được thiên cơ thần đạo của hắn.

Chỉ cần bấm ngón tay tính toán, dễ dàng nhận ra nguồn gốc tin tức xuất phát từ các tửu lâu, lầu xanh của Hắc Hồn Thiên Quốc, sau đó được các tu sĩ lấy tốc độ chóng mặt lan truyền khắp Đạo Quốc.

“Xem ra Yểm Ma Điện muốn Đạo Vực và Đạo Quốc chúng ta xung đột.” Loạn Hoàng Vũ cười lạnh một tiếng, ánh mắt lăng lệ:

“Bọn chúng chắc cũng thèm bộ da rắn kia, vừa muốn xem kịch, vừa muốn nhảy ra vơ vét sạch sẽ vào phút cuối đây mà, thế gian nào có chuyện dễ dàng như vậy?”

“Hoàng Vũ huynh không cần phải vội.” Huyễn Tượng Quốc Chủ cười khẽ hiến kế:

“Ngược lại huynh có thể chờ đợi thời cơ như Yểm Ma Điện, chờ những Đạo Thống và Đạo Quốc khác đánh đến đầu rơi máu chảy, sau đó hiện thân đoạt lấy chiến lợi phẩm cũng không muộn.”

“Nếu các Đạo Quốc vì trận chiến này mà suy yếu, huynh có thể nhân cơ hội thống nhất Đạo Quốc, đem thiên hạ nắm vào trong tay… đường nào cũng có lợi.”

“Để xem giữa huynh và Yểm Ma Điện, ai sẽ là người cười cuối cùng.”

“Haha, trẫm cũng nguyện chơi với bọn chúng một lần… chúng ta cùng đi thôi.” Loạn Hoàng Vũ sảng khoái cười nói.

“Tốt, cứ đến đó ngấm ngầm quan sát xem bọn chúng chó cắn chó… tiểu đệ sẽ giúp huynh che đậy thiên cơ, thu liễm khí tức.” Huyễn Tượng Quốc Chủ nở nụ cười thần bí.

Đạt thành ăn ý, Loạn Hoàng Vũ cùng Huyễn Tượng Quốc Chủ cũng hướng Tứ Đạo Cổ Lâm xuất phát.

Trước khi rời đi, Loạn Hoàng Vũ không quên truyền âm:

“Phụ thân, Loạn Long… trẫm đích thân đi đoạt cơ duyên một chuyến, Loạn Đạo Thần Quốc tạm thời giao cho hai người trấn thủ.”

“Cứ giao cho chúng ta, chút việc nhỏ.” Loạn Long và Lão Quốc Chủ hài lòng cười đáp.

Với chiến lực của Loạn Hoàng Vũ, một khi đích thân ra tay, bộ da rắn chẳng phải đã định trước sẽ thuộc về bọn hắn hay sao?

Tốc độ của các vị Thần Đạo là cực nhanh, huống hồ còn là Thần Đạo Hậu Kỳ…

Chỉ với nửa ngày thời gian, lục đại Quốc Chủ thực lực hùng mạnh đã giáng lâm xuống vị trí của bộ da rắn.

Nhìn thấy sáu loại Thần Đạo Quy Tắc hình thành kết giới che đậy, bọn hắn nhếch mép cười khinh thường.

Đổi lại là người khác sẽ kiêng kỵ, nhưng bọn hắn thực lực bất phàm, tài cao gan lớn… sao lại e ngại tranh đoạt một phen?

Có thể tu đến cảnh giới này, ai không từ trong núi thây biển máu bước ra? Từng đạp lên vô số kẻ thù, từng nhiều lần cửu tử nhất sinh, quân lâm thiên hạ, ngồi lên ngôi vị Quốc Chủ.

“Tính phân chia thế nào đây?” Hiên Viên Quốc Chủ đi vào thẳng vấn đề.

“Trước tiên mang nó về Đạo Quốc, sau đó nghĩ đến chuyện phân chia cũng không muộn.” Ma Thi Quốc Chủ đề xuất ý kiến.

“Tốt thôi, đồ quý giá như vậy Đạo Vực không xứng được hưởng.” Thiên Hoàng Quốc Chủ cười tà.

Thương lượng thành công, sáu vị Quốc Chủ không nói hai lời, trực tiếp điên cuồng phát động công kích vào kết giới.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Trước sức mạnh đồng cấp, sáu loại Quy Tắc do Lục Đại Đạo Chủ lưu lại trực tiếp bị đánh tan.

Ngay khoảnh khắc quy tắc vỡ nát, ở sáu phương hướng khác nhau, Diệm Tuyền Cơ, Bách Tà Quân, Ngự Phách Sơn, Thánh Linh Như, Cửu Thánh Vương, Cao Tuyệt cùng lúc ngửa đầu rống giận:

“Kẻ nào dám làm càn?!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240