Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 79
Phần 79

Trong cung điện, Lạc Nam thoải mái nằm ở trung tâm, các lão bà bị hắn dùng côn đánh cho toàn thân mềm nhũn, bờ môi lại treo nụ cười mãn nguyện ở xung quanh, phơi bày ra từng cổ ngọc thể ửng đỏ mê người…

Hiển nhiên trước khi quyết định trở về Đạo Địa, hắn cũng phải làm tròn bổn phận của một phu quân, cày cấy vun vén tình cảm với tất cả thê tử.

“Nhiều năm như vậy, ngoài trừ Thiên Ý và Kỳ Nam cũng không lồi ra thêm cục nào… mẫu thân có nhắc nhở bọn thiếp đấy.” Liễu Ngọc Thanh bỗng nhiên mở miệng u oán.

“Đúng vậy phu quân, mẫu thân nói bọn thiếp tranh thủ ép khô chàng.” Tô Mị liếm môi quyến rũ.

Lạc Nam giật mình, sau đó lại lắc đầu cười khổ…

Hắn xem như hiểu tâm trạng của Ninh Vô Song, tuy rằng Kỳ Nam và Thiên Ý cũng là nữ nhi của hắn… nhưng là do hắn của kiếp trước sinh ra, còn kiếp này làm nhi tử của Ninh Vô Song lại chưa sinh ra được đứa cháu chính thức nào cho Lạc Gia ở Nguyên Giới, mẫu thân nóng ruột, mong muốn có cháu là điều dễ hiểu.

Dù sao thì Lạc Gia cũng phải có thế hệ tiếp theo kế thừa, như thế mẫu thân mới có cái bàn giao với phụ thân đã khuất…

“Việc này sao có thể cưỡng cầu? Mặc dù ta cũng rất muốn a.” Lạc Nam bất đắc dĩ.

Việc con cái hắn không thích dùng các biện pháp thứ ba can thiệp vào, mọi thứ vẫn nên thuận theo tự nhiên, tùy vào số phận.

Giống như Cửu Huân Dao năm xưa, chỉ một lần đã dính Tiểu Thiên Ý rồi, đâu cần phải miệt mài phấn đấu?

“Thiên phú và thực lực càng cao sẽ càng khó hạ sinh dòng dõi, mà với sự phát triển không ngừng ngày càng yêu nghiệt của phu quân, sợ rằng mấy tỷ muội chúng ta chỉ có thể nằm mộng rồi…” Thập Khánh Huyên bĩu môi nói.

“Khi chúng ta đều đột phá đến Thần Đạo Cảnh e rằng sẽ càng khó hoài thai hơn.” Nam Thiên Tố cũng có chút suy tư.

Nàng cảm thấy Nam Thiên Môn nên có người thừa kế, giao cho mẫu thân của mình quán xuyến mãi cũng thật vất vả cho bà.

“Gấp cái gì mà gấp đây?” Hi Vũ kiêu hãnh lên tiếng:

“Chờ Đạo Giới được phu quân thống nhất, thiên hạ thái bình, lúc đó chúng ta ngày đêm cùng hắn lăn lộn ở trên giường, không tin không thể cho ra thành quả.”

“Lời này rất đúng, đến lúc đó mỗi người đều có thể to bụng, trăm năm không được thì vạn năm, ta không tin phu quân sẽ tịt ngòi vĩnh viễn.” Huyết Yêu Cơ tán thành.

“Ừm, kích hoạt thêm Gia Tốc Trận để tăng hiệu suất.” Tuế Nguyệt nói thêm.

“Các vị tỷ tỷ thôi đi, bà cả và chúng ta theo chàng từ tận tiểu hành tinh còn chưa có đây, các ngươi cũng đừng nóng vội.” Bạch Tố Mai tròn mắt.

“Đến trước đến sau không quan trọng, tất cả tùy duyên vậy.” Âu Dương Thương Lan nở nụ cười.

“Hay là phải giống như Huân Dao, cần phải lên cơn động tình không thể kiềm chế, cưỡng ép nam nhân mới cho ra thành quả?” Thường Nga có chút suy tư.

“Nói bậy, ta cũng đâu có cưỡng ép hắn?” Diễm Nguyệt Kỳ phản bác ý kiến.

Cửu Huân Dao gò má đỏ ửng, nhớ lại chuyện xưa mà nhịp tim đập lên thình thịch.

“Không muốn sinh con đâu, ta vẫn còn thích tự do chơi đùa.” Đình Manh Manh kháng nghị:

“Làm mẫu thân sớm có gì tốt?”

Lạc Nam khóe môi giật giật, mấy bà nương này sau khi gả cho hắn đều trở thành phụ nhân bưu hãn, phong thái cao quý lãnh ngạo ngày trước biến đi đâu mất, nói chuyện không kiêng nể vấn đề gì cả.

“Hừ, đã các nàng chờ mong như vậy, phu quân chỉ đành cúc cung tận tụy, thề chết mới dừng.”

Nói xong, lập tức đem Yên Nhược Tuyết và Tần Mộng Ảnh ôm vào lòng ngực hai bên trái phải đè xuống thảm cỏ, Tổ Long Văn gia cố hung khí, bá đạo xâm nhập từng cổ kiều thể nhu mềm.

“Ưm… đáng ghét, chàng chậm một chút đi.”

Trong lúc nhất thời, đại điện lại ngập tràn xuân sắc.

Sát Chiến Điện giao lại cho Loạn Ninh Lam và Loạn Thuỳ Ảnh tọa trấn.

Có Càn Khôn Vạn Trận phong tỏa bên ngoài, hai con Khôi Lỗi, hai vị Nữ Thần Đạo và một đám Vong Linh trung thành canh gác, Lạc Nam cũng an tâm để các thê tử lưu lại, tận dụng lượng tài nguyên khổng lồ thu được trong thời gian qua để phát triển.

Lạc Nam quyết định trở về Đạo Địa.

Đồng hành cùng với hắn chỉ có Minh Hà, Loạn Thuỳ Trân và Hỗn Độn Thú, ngay cả Dị Nữ và Bá Kỵ Long Mã vẫn được lưu lại Sát Chiến Điện an tâm tu luyện.

Bởi vì Dị Nữ, Bích Tiêu, Đông Hoa, Lạc Long Nhi, Ngân Trinh, Loạn Thanh Quân, Phương Du tu vi đều sắp đạt đến mức độ có thể hóa phàm bất cứ lúc nào, tùy thời tiến vào Nhập Phàm Hồ.

Nếu là thời gian trước, Bích Tiêu cần phải đồng hành cùng hắn để còn đưa ra những quyết định liên quan đến đại sự của Phá Đạo Hội.

Nhưng hiện tại đại tỷ đã xuất quan chủ trì đại cục, nếu Lạc Nam gặp chuyện cần thiết cứ trực tiếp liên lạc với nàng hỏi ý kiến là được, Bích Tiêu cũng không muốn chậm trễ trong việc gia tăng tu vi.

Trước khi Lạc Nam rời đi, Thi Mộ Tuyền lại đến tìm hắn u oán liếc xéo mắt:

“Xú đệ đệ, những nữ nhân nơi này không phải thê tử thì là hồng nhan của ngươi, tỷ tỷ lấy tư cách gì ở đây?”

“Ai nói chỉ có nữ nhân của ta vậy? Còn có mẫu thân và nữ nhi ở đây mà.” Lạc Nam trêu chọc.

“Hừ, nhưng đó cũng là người nhà của ngươi.” Thi Mộ Tuyền vểnh lên bờ môi đỏ mọng.

Lạc Nam nhịn không được kéo nàng vào lòng, cúi đầu hôn lấy hai cánh hoa mềm mại ướt át đó…

Ở bên cạnh hắn, Thi Mộ Tuyền không có sử dụng đến Thi Thân, nàng hiện tại chính là một mỹ nhân phong tình vạn chủng, không phải là cương thi trắng bệch như tượng.

“Ưm…” Thi Mộ Tuyền nhẹ nỉ non, vòng tay ôm lấy cổ hắn:

“Tỷ cũng muốn làm nữ nhân của ngươi.”

Nàng đã thổ lộ đến mức như thế, hắn làm sao có thể chối từ?

Nhẹ gầm lên một tiếng, ôm theo Thi Mộ Tuyền tiến vào mật thất…

Ba ngày sau đó, Lạc Nam mới tiến vào màn nước do Minh Hà tạo ra, trực tiếp xuất hiện tại Đạo Địa.

“Khả năng thật thần kỳ, dù đã chứng kiến bao nhiêu lần ta cũng cảm thấy kinh ngạc…” Lạc Nam cảm thán một tiếng, vuốt nhẹ mái tóc óng mượt của Minh Hà chân thành nói:

“Thiệt thòi cho nàng rồi.”

Tu vi của Minh Hà hiện tại là Thiên Đạo Viên Mãn, lẽ ra nàng cũng có thể lưu lại Sát Chiến Điện, cùng với các nàng Đông Hoa tu luyện để nhanh chóng bước vào con đường hóa phàm…

Đến lúc đó, Minh Hà có khả năng trở thành một Đạo Thuộc Tính có tu vi Thần Đạo, hiếm có trong trời đất.

Nhưng vì khả năng của nàng quá diệu dụng, giúp được Lạc Nam rất nhiều lần hóa nguy thành an cho nên hắn không thể không mang theo nàng bên cạnh.

Không vì bản thân hắn cũng vì những đại sự của Phá Đạo Hội cần phải làm.

“Ta quen rồi.” Minh Hà nhoẻn miệng như trăm hoa đua nở:

“Từ khi đồng hành cùng nhau, cuộc sống những năm qua đặc sắc hơn cả đời cộng lại, ta có gì chưa hài lòng?”

“Nàng cứ yên tâm, ta sẽ tìm thật nhiều Đạo Thuỷ để giúp nàng tăng tu vi, sẽ không để nàng chịu thiệt thòi.” Lạc Nam nói.

“Biết rồi, đi gặp những tiểu tình nhân kia của ngươi đi.” Minh Hà chớp chớp mắt trêu tức.

“Haha, nàng càng ngày càng hiểu ta.” Lạc Nam sảng khoái cười to.

Minh Hà yêu kiều hừ một tiếng, trở vào Phá Đạo Lệnh cùng Loạn Thuỳ Trân.

Lạc Nam nở nụ cười, trở về Đạo Địa đương nhiên không thể không đi gặp các ý trung nhân của mình.

Hắn đã hứa với Yên Nhược Tuyết và Ninh Vô Song, sẽ mang các nàng ấy đến Sát Chiến Điện giới thiệu.

Bất quá đúng lúc này, Phá Đạo Lệnh của hắn rung lên… bên trong truyền ra thanh âm uy hiếp của họa Thuỷ:

“Chàng còn không trở lại, gần trăm năm nữa cũng đừng mong thấy thiếp.”

“Có chuyện gì thế?” Lạc Nam nhất thời lo lắng.

“Hừ, người ta thiên phú siêu quần, đã đạt đến Bán Thần Cảnh… sắp tới phải đi hóa phàm, ít thì cũng phải trải qua vài chục năm.” Họa Thuỷ hừ nói:

“Thiếp chờ chàng ở sơn cốc lần trước.”

Nói xong đã cắt đứt liên lạc…

“Chuyện nhỏ.” Lạc Nam thoải mái nhún vai, cần gì đi nơi nào hóa phàm cho xa xôi… cứ đến Sát Chiến Điện dùng Nhập Phàm Hồ là được rồi.

Nghĩ đến đây, hắn dự định đến sơn cốc gặp họa Thuỷ, thời gian xa cách lâu như thế hắn cũng rất nhớ nàng.

Nào ngờ còn chưa kịp di chuyển, Cầm Dao Nhã lại liên hệ đến:

“Nghe Đan Phỉ nói chàng sắp trở về?”

“Ừm, ta vừa về đến…” Lạc Nam ôn nhu nói: “Đang rất nhớ nàng.”

“Thiếp chuẩn bị hóa phàm, chàng đến Ngân Thiên Thần Quốc chúng ta nói chuyện.” Cầm Dao Nhã mở miệng, lại cắt đứt liên lạc.

Lạc Nam chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Phá Đạo Lệnh phía Khương Lê cũng xảy ra cảm ứng.

“Thiếp đã xuất quan trở thành Bán Thần, dự định sẽ hóa phàm trong vài chục năm tới, chàng có kịp trở về nhìn thiếp không?” Khương Lê giọng điệu có chút u sầu, sau đó cũng cắt đứt truyền âm.

“Nam nhân thối, chàng không đến Chân Võ Thần Cung gặp ta, ta đi hóa phàm tìm một phàm nhân kết hôn cho chàng tức chết.” Đến lượt Chân Minh trực tiếp buông lời uy hiếp.

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, trong lúc nhất thời không hiểu cái mô tê gì…

Tại sao họa Thuỷ, Cầm Dao Nhã, Chân Mật và Khương Lê lại cùng lúc đến như thế? Liên lạc cho hắn cùng một thời điểm, hóa phàm cùng một thời điểm…

Rất nhanh hắn phản ứng kịp, bờ môi liền treo lấy nụ cười tà…

Có mùi vị bất thường…

Thân là một kẻ tình trường lão luyện, thê thiếp thành đàn, Lạc Nam sao có thể không ngửi ra mùi vị mưu kế?

Bốn nữ nhân này khả năng rất cao là thông đồng với nhau gây sự, tranh đua lẫn nhau, nếu hắn tìm đến người nào trong bốn người đầu tiên… ba người còn lại chắc chắn sẽ không hài lòng.

Nhưng ở bản thể hắn cũng không có thủ đoạn phân thân như túi da Tiểu Ma, làm sao tách thành bốn người đi gặp các nàng cùng một thời điểm?

Đây rõ ràng là muốn chơi hắn đây mà…

Cũng không biết vì sao một người tính cách điềm đạm, tĩnh lặng như tuyết liên giống Cầm Dao Nhã cũng tham gia náo nhiệt với ba nàng kia.

“Hừ, để xem ta trị các nàng.”

Nghĩ đến đây hắn tiến vào rừng rậm, thông qua Yểm Thiếu Chi Liên ra lệnh:

“Tứ Trưởng Lão, ngươi cho mạng lưới tình báo Yểm Ma Điện loan tin đến Tứ Đại Thế Lực Đạo Địa, Lạc Nam của Phá Đạo Hội bị địch nhân đánh trọng thương tại Tứ Đạo Cổ Lâm.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240