Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 50
Phần 50

“Tham kiến nguyên soái.”

Thấy Lạc Nam đến gần cửa đại điện, hai tên tướng lãnh canh gác chắp tay hành lễ.

“Ừm.” Lạc Nam cao ngạo gật đầu, ung dung bước vào bên trong.

Lệnh bài Nguyên Soái thu được từ chỗ Loạn Long khiến hắn dễ dàng bước qua tầng Trận Pháp phòng hộ.

Đây là lần thứ hai Lạc Nam tiến vào Loạn Đạo Đế Cung, lần trước là lén lén lút lút, lần này là ngang nhiên như chốn không người.

Đi ngang quảng trường rộng lớn, nhìn thấy Tứ Đại Quân Đội tinh nhuệ nhất của Loạn Đạo Thần Quốc đang đóng quân ở đây.

Chính là Chu Tước Quân, Thanh Long Quân, Bạch Hổ Quân và Huyền Vũ Quân.

Mỗi một nhánh quân chỉ có nghìn người, tính luôn tướng lĩnh thì có tổng cộng 4004 người, số lượng ít hơn đại quân vừa thu được bên ngoài rất nhiều lần.

Nhưng đây lại là quân đội tinh nhuệ nhất, tất cả đều có tu vi Thiên Đạo Cảnh, đồng thời sở hữu huyết mạch Thần Thú.

Lạc Nam tạm thời không thu bọn chúng tránh kinh động đến hai vị Thần Đạo Cảnh còn ở bên trong.

Hắn nhếch mép cười tà, một đường đi thẳng đến chỗ Loạn Đạo Quốc Khố…

Đã có kinh nghiệm đột nhập lần trước, Lạc Nam còn nhớ rất rõ kiến trúc bên trong Loạn Đạo Đế Cung.

“Loạn Long, ngươi cần gì à?”

Vừa bước vào quốc khố, có thanh âm già nua vang lên, một bà lão thấp lùn, lưng còng với đôi mắt đục ngầu xuất hiện.

Chính là Loạn Tổ Mẫu, người phụ trách canh giữ quốc khố của Loạn Đạo Thần Quốc.

“Bổn soái có chút việc thương lượng với Tổ Mẫu.” Lạc Nam cười hì hì nói.

“Chuyện gì?” Loạn Tổ Mẫu cũng không nghi ngờ gì, ngược lại còn chủ động bước đến gần.

“Thử một kiếm của Ninh Lam ta.” Lạc Nam nói.

“Là sao?” Loạn Tổ Mẫu đồng tử co rút lại.

Lạc Nam nâng lên óng tay áo…

XOẸT.

Một kiếm chí mạng vô thanh vô tức từ trong óng tay áo của hắn phóng ra.

PHỐC!

Loạn Tổ Mẫu ngay cả phản ứng cũng không kịp, hai mắt trắng dã, đầu lâu sắp tách làm đôi.

Thần Đạo Sơ Kỳ gặp Thần Đạo Hậu Kỳ đánh lén, quá khó cho Loạn Tổ Mẫu rồi.

Thần Đạo Quy Tắc Hậu Kỳ từ trong kiếm khí đã nhanh chóng xâm nhập cơ thể bà ấy, phong tỏa linh trí, trấn áp linh hồn…

Đương nhiên Loạn Ninh Lam vẫn khéo léo không để bà già này chết đi.

Lạc Nam hài lòng cười tà, hắn thi triển Tụ Lý Càn Khôn lưu Loạn Ninh Lam trong óng tay áo của mình…

Xuất kỳ bất ý như vậy, đừng nói là Loạn Tổ Mẫu… sợ rằng ngay cả Thần Đạo Viên Mãn nếu bất cẩn cũng sẽ bị thương.

“Giúp ta vơ vét nào!” Lạc Nam gọi Ngân Trinh ra ngoài.

Hai người hưng phấn đem toàn bộ Loạn Đạo Quốc Khố điên cuồng vơ vét…

Cũng chẳng rảnh kiểm tra xem có những thứ gì, chỉ biết thu và thu một cách trắng trợn.

Dọn dẹp xong Loạn Đạo Quốc Khố, Lạc Nam lại thuận tiện ghé qua Y Đan Thánh Viện một chuyến.

Vẫn là dọn dẹp không còn sót lại chút gì.

Nhốt luôn Loạn Tổ Mẫu vào cùng một chỗ với Loạn Long, hắn lại tiếp tục hướng đến cung điện của lão quốc chủ.

Nếu đã cất công đến đây, vậy cũng nên chơi tới bến một lần…

“Phụ thân, nhi tử có chuyện cần cầu kiến.” Lạc Nam đứng bên ngoài cửa cung điện cao giọng nói.

“Vào đi!” Thanh âm của lão quốc chủ trầm thấp chuyền ra.

Lạc Nam hài hước mỉm cười, hắn bước đi đến đâu, Hắc Ám dưới chân khuếch tán ra đến đó…

Chỉ trong thoáng chốc, toàn bộ cung điện của lão quốc chủ đã nằm gọn trong Tử Giới.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Lão quốc chủ nghiêm nghị quát lạnh, khí thế Thần Đạo Hậu Kỳ bùng nổ mạnh mẽ, triệu hoán một kiện Đại Ấn hướng Tử Giới đập đến.

KENG!

Nhưng Loạn Ninh Lam lúc này đã xuất kiếm, Kiếm Thế như sóng thần cuồng bạo đem Đại Ấn bắn ngược trở về.

Để tránh đêm dài lắm mộng, Lạc Nam triệu hoán Ngân Khôi, Kim Khôi và cả Loạn Thuỳ Trân cùng lúc hiện thân, đi ở bên cạnh hắn.

“Lão già, nể mặt ngươi là phụ thân của Thanh Quân… ta tha cho ngươi một con đường sống.” Lạc Nam khôi phục dung mạo, bước đến trước mặt Lão Quốc Chủ, ánh mắt híp lại:

“Nhưng phục tùng là điều ngươi phải làm.”

“Công tử…” Bên trong Phá Đạo Lệnh, Loạn Thanh Quân ánh mắt ửng đỏ lên.

Phụ thân nàng, đại ca nàng, nhị ca của nàng sẵn sàng hy sinh nàng vì lợi ích.

Nhưng người nam nhân này lại vì cảm xúc của nàng mà cho những người từng muốn dồn hắn vào chỗ chết một con đường sống, bởi vì những người này có quan hệ máu mủ với nàng.

Trước đó không lâu, lão quốc chủ còn mai phục bên ngoài khách điếm ở Đạo Yêu Thần Cung muốn chặn giết, cướp đoạt tài sản của hắn… hắn đến báo thù là thiên kinh địa nghĩa, nàng cũng không tiện nói gì.

Rõ ràng nàng chưa từng mở miệng cầu xin hắn làm như thế, bởi vì nàng hiểu thù hận giữa hắn và Loạn Đạo Thần Quốc sâu đến mức nào, mà thân là một Kiếm Thị của hắn… nàng cũng nguyện tuân theo mọi quyết định của chủ nhân.

Ấy vậy mà hắn không hỏi nàng, hắn tự hành động không để nàng cảm thấy khó xử dù chỉ một chút.

“Muốn lão phu phục tùng? Tiểu súc sinh ngươi nằm mơ đi!” Lão quốc chủ không phục, bùng phát Loạn Đạo Lĩnh Vực.

“Ta lệnh cho ngươi phải phục!” Lạc Nam cười lạnh.

Nhị nữ hiểu ý, bạo phát kiếm thế ngất trời, lao vào vây công.

Hai con Khôi Lỗi cũng không khách khí, vung đao chém loạn xạ.

Mà nhiệm vụ của Lạc Nam rất đơn giản, chính là ở một bên xem kịch…

Lão quốc chủ là Thần Đạo Hậu Kỳ, thực lực rất mạnh… nhưng bị vây công bởi hai nữ Kiếm Thần đã là quá sức, huống hồ còn có hai con Khôi Lỗi tham gia?

Đại chiến chưa đến nửa ngày thời gian, lão quốc chủ đã sớm chèo chống không nổi, trên người đã chằn chịt các vết thương do đao và kiếm gây ra.

“Lão phu cùng các ngươi liều!”

Nhưng vào thời khắc mấu chốt, ông ta chợt dùng lực nghiền nát một khối ngọc giấu ở trong đan điền.

OÀNH.

Khí thế bùng nổ, luồng Thần Lực Viên Mãn từ cơ thể lão quốc chủ quét ngang bốn phương.

“Hự…” Nhị nữ bị chấn đến lùi bước, hai con Khôi Lỗi cũng bị hất bay.

Ánh mắt Lạc Nam ngưng lại…

Tu vi của lão quốc chủ bắt đầu điên cuồng gia tăng, đạt đến Thần Đạo Viên Mãn ngay lập tức.

“Đây là lực lượng của Loạn Hoàng Vũ?” Lạc Nam sắc mặt ngưng lại.

Không sai, lão quốc chủ vẫn còn át chủ bài giữ mạng.

Loạn Hoàng Vũ cho hắn khối ngọc bội chứa đựng một phần lực lượng của bản thân mình, khi cần có thể kích hoạt, đạt đến chiến lực của Thần Đạo Viên Mãn trong thời gian ngắn.

“Khặc khặc…” Lão quốc chủ cảm nhận được nguồn sức mạnh vô biên như sóng thần lan tỏa khắp toàn thân, nở nụ cười khát máu:

“Nếu các ngươi đã dám đến rồi, vậy không cần phải rời đi!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240