Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 167
Phần 167

Tiểu Tuệ mang theo Lạc Nam một đường chạy thục mạng bên trong địa đạo.

Tu vi của nàng chỉ là Luyện Khí Trung Kỳ, tốc độ không cao, dù đã thi triển thân pháp cũng mệt đến mức thở hổn hển.

Không lâu sau, ánh mắt Lạc Nam hướng về phía sau.

Quả nhiên tiếng bước chân lập tức truyền đến, kèm theo đó là thanh âm hung ác:

“Phải nhổ cỏ tận góc, Địa Thi Tông phí công chiếm đoạt Tiểu Ly Thành một cách bí mật, không thể để cao tầng Kinh Quốc nhận được tin tức.”

Mùi vị hôi thối truyền tới, mấy con Thi Cẩu dưới sự chỉ huy của một tên Trúc Cơ của Địa Thi Tông điên cuồng sủa inh ỏi, tăng tốc đuổi theo.

“Không xong rồi…” Tiểu Tệ toàn thân run rẩy, trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng.

Nàng thiêu đốt tinh huyết của bản thân, đẩy nhanh tốc độ lao đi như gió…

Nhưng tốc độ của một Luyện Khí Trung Kỳ thật sự quá chậm, tiếng bước chân tiếp cận từ địa đạo vang lên ngày càng gần, ngày càng dồn dập như đang đè nặng vào trái tim của Tiểu Tuệ.

“Chỉ còn một cách duy nhất thôi…” Tiểu Tệ hít sâu một hơi, nhẹ cúi đầu hôn lên trán Lạc Nam thì thào run lẩy bẩy:

“Tiểu thiếu chủ, ta tin tưởng ngươi cát nhân ắt có thiên tướng, nhất định ngươi sẽ có thể sống tiếp…”

“Tiểu Tuệ xin lỗi vì không thể chăm sóc ngươi được nữa rồi.”

Sau đó nàng đem hắn thả xuống bên trong địa đạo, bản thân thì quay trở về phương hướng của đám chó săn Địa Thi Tông phóng đi.

Đồng thời, cơ thể của Tiểu Tuệ nhanh chóng phình to, toàn bộ lực lượng bên trong đan điền kích nổ.

Nàng kịp thời nhìn thấy đám Thi Cẩu và tên tu sĩ Địa Thi Tông, quyết đoán lao thẳng vào bọn chúng.

GÂU GÂU GÂU…

“Ngươi điên à? Mau dừng!”

Trong tiếng sủa loạn inh ỏi của bầy chó và tiếng mắng chửi vừa sợ vừa nộ…

BÙM!

Máu thịt nổ tung, Tiểu Tệ tự bạo toàn thân, dùng chính cái chết của mình ngăn chặn sự truy đuổi của kẻ thù, vùi lắp lối đi của địa đạo…

Lạc Nam ngơ ngác nhìn theo tất cả những chuyện này, một đứa trẻ ba tháng tuổi căn bản vô lực để thay đổi.

ẦM ẦM ẦM…

Địa đạo theo vụ nổ sụp đổ, đất đá bay tán loạn, Lạc Nam bị lực phản chấn dữ dội, da thịt non nớt tràn đầy vết máu, cả người bị vùi lắp trong một bãi bùn đất.

“Sẽ chết như thế sao?”

Ý thức của hắn trở nên mơ hồ, chỉ kịp lờ mờ nhìn thấy địa đạo sụp xuống lộ ra một khung cảnh u ám phía trên, cây cối um tùm… có vẽ là một khu rừng rậm.

Nếu không may bị dã thú đánh hơi được, kết cục chỉ có một.

Bất quá trời cao không phụ lòng người, có lẽ cảm động trước tấm lòng của phu phụ Lạc Chiêu và Hiền Nhu, hoặc có lẽ là cảm động trước tinh thần liều chết thủ hộ tiểu chủ nhân của Tiểu Tuệ…

Trước khi Lạc Nam hôn mê, hắn kịp thời nghe thấy tiếng đào đất gấp gáp và một thanh âm già nua của nhân loại vang lên:

“Bà nó xem, nơi này có đứa bé…”

“Phàm Nhi, sắc thuốc đến đâu rồi?”

Một thanh âm hiền hòa từ nhà trước vọng đến.

Lạc Nam đang đun mấy ấm thuốc vội vàng ngoái đầu, chùi đi vài giọt mồ hôi trên khuôn mặt non nớt nói vọng ra:

“Sắp rồi phụ thân.”

Hắn dùng quạt nan tre điều khiển nhiệt độ lửa cho phù hợp, ngửi hương thơm cây thuốc tự nhiên lan tỏa ra xung quanh…

Đã chín năm từ cái đêm định mệnh ấy, Lạc Nam nay đã hơn 9 tuổi.

Nghĩa phụ, nghĩa mẫu của hắn là một đôi lão phu phụ hơn gần 70 tuổi mở y quán, cả đời sống bằng nghề y, bốc thuốc trị bệnh, đổi lấy lương thực.

Y quán nhỏ trong một thôn nhỏ, vốn không hề có tên…

Nhưng từ khi hai lão nhân vô tình nhặt được Lạc Nam trong lúc lên rừng hái thuốc vào chín năm trước, y quán vô danh đã đổi thành Phàm Y Quán, vừa ám chỉ đây là y quán cho người phàm, vừa có ý nghĩa trùng khớp với cái tên của Lạc Nam hiện tại.

Lạc Phàm… đây chính là tên nghĩa phụ, nghĩa mẫu đã đặt cho hắn.

Bởi khối ngọc bội có điêu khắc chữ “Lạc” trên cổ, hai vị lão nhân quyết định giữ nguyên họ cho hắn, lại dùng một chữ “Phàm” làm tên.

Phàm trong bình phàm, nghĩa phụ và nghĩa mẫu hy vọng hắn có thể sống một đời bình phàm, lấy vợ sinh con, vô lo vô nghĩ, kế thừa Phàm Y Quán cho đến cuối đời.

So với cái tên Lạc Hùng trong hùng tâm tráng chí, anh hùng đỉnh thiên lập địa mà phụ mẫu ruột thịt đặt xuống, Lạc Nam lại càng thích cái tên Lạc Phàm này hơn.

Đối với một vị Đan Đạo Quán Quân tại Bách Đạo Đại Hội, công việc của một y quán của phàm nhân thật sự dễ hơn ăn cháo.

Mọi việc phụ mẫu giao phó hắn đều vượt mức hoàn thành, kiến thức y học nói qua là hiểu… mà vốn dĩ hắn cũng chẳng cần truyền thụ gì, liếc mắt là nhận ra tất cả mọi thứ trong lĩnh vực này, cứ giả vờ gật gù lĩnh hội vậy thôi.

Hai vị lão nhân nhận ra nghĩa tử của mình là thiên tài y học, vô cùng vui mừng và tự hào, cưng chiều hắn như bảo bối, luôn dành tất cả những gì tốt nhất cho hắn.

Đưa mắt nhìn ra bên ngoài, bệnh nhân vẫn còn đông đúc, phụ mẫu bận rộn bắt mạnh, chuẩn bệnh, kê đơn…

Lạc Nam gia tăng tốc độ đun nấu, nhanh chóng bê thuốc ra.

“Phàm nhi nhà hai vị đại phu thật giỏi, diện mạo lại còn tuấn tú.” Một bà mối đến khám bệnh cười híp mắt:

“Không đến mấy năm là có thể hỏi cưới tiểu cô nương trong thôn, vừa mắt đối tượng nào chưa? Để bà mối ta lo liệu.”

Lạc Nam âm thầm buồn cười, ở những thôn xóm nghèo thời cổ đại như thế này, việc nam nữ lập gia đình là rất sớm, tiểu cô nương mười sáu tuổi chưa gả đi đã bị trêu là ở giá đến nơi rồi.

“Cưới con dâu cũng cần sính lễ, phu phụ chúng ta nghèo như thế, tìm đâu ra sính lễ đây?” Nghĩa mẫu của Lạc Nam hùa theo cười đùa.

“Ôi xời tưởng chuyện gì, Phàm Y Quán chữa bệnh cứu người, hành thiện mấy chục năm, thôn này ai mà không nể trọng?” Lão già trưởng thôn nghiêm mặt nói:

“Vừa ý cô nương nhà nào cứ nói lão phu một tiếng, lão phu lo hết… khụ khụ khụ.”

Nói xong liền ho khan kịch liệt đến mức mặt mũi tái xanh, thở hổn hển.

“Câm miệng.” Nghĩa phụ của Lạc Nam vội vàng chạy đến vuốt nhẹ ngực ông ta, giận dữ nói:

“Đã sớm nói phổi của ngươi rất yếu, ngậm miệng đừng để gió lùa vào, Phàm Nhi của chúng ta còn rất nhỏ, chuyện cưới dâu vài năm nữa lại tính.”

“Thuốc của trưởng thôn bá bá xong rồi.” Lạc Nam nâng chén thuốc đến.

Trưởng lão vội vội vàng vàng được mọi người nâng đỡ uống vào, nhẹ nhõm thở ra một hơi, cả người dễ chịu.

Bận rộn cả ngày đến khi hoàng hôn buông xuống, bệnh nhân mới lục tục rời đi.

Phàm nhân nghèo khó cơ hàn, lao động tay chân nhiều, bệnh vặt cũng nhiều… mỗi ngày Phàm Y Quán đều đông nghẹt khách chờ chuẩn bệnh.

Lạc Nam không vội vào nhà, hắn ra sau vườn ôm một bó cỏ khô bổ sung thức ăn cho bò cái trong chuồng, đưa tay vuốt ve lưng bò, khóe miệng mỉm cười nhàn nhạt.

Trẻ nhỏ cần uống sữa để lớn, nghĩa phụ nghĩa mẫu từng mang hắn đi bú dạo các mẹ bỉm trong thôn, tiếc là phần lớn người hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn dinh dưỡng, không thừa được bao nhiêu sữa mẹ để cho hắn.

Trong tình huống đó, nghĩa phụ và nghĩa mẫu phải cho hắn uống sữa bò là chính.

Có thể nói Lạc Nam là được nuôi lớn bởi con bò cái trong chuồng này… thế nên hắn cũng rất quý con bò, chăm sóc nó vô cùng chu đáo.

Đã chín năm, Lạc Nam đã dần dần thích ứng với thân phận phàm nhân của mình, cũng tạm gác lại những chuyện phiền não tại Nguyên Giới ra sau ót.

Tuy nhiên mối thù với Địa Thi Tông vẫn luôn là cái gai trong lòng hắn.

Dù mang một thân phàm nhân, thù diệt môn là bắt buộc phải trả, thù giết cha mẹ không đội trời chung…

Hắn cũng vĩnh viễn không quên hình bóng Tiểu Tuệ tỷ tỷ đã vì mình tự bạo…

Lạc Nam đã quyết định lấy thân người phàm diệt đi thế lực tu chân Địa Thi Tông và tất cả những dây mơ rể má có liên quan đến âm mưu ra tay với Tiểu Ly Thành của chúng.

Điều này nghe qua thì bất khả thi, nhưng không thử làm sao biết rằng không thể làm được?

“Khuya rồi Phàm Nhi, mau vào ngủ, nương đã giúp ngươi giăng mùng, bên ngoài muỗi lắm.” Thanh âm từ ái của nghĩa mẫu truyền ra.

“Vâng!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240