Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 92
Phần 92

“Nhìn thấy chưa? Đó chính là nam nhân do ta lựa chọn.”

Bên trên đỉnh núi khói sương huyền ảo tựa tiên cảnh, họa Thuỷ vừa tự hào vừa kiêu hãnh ưỡn ngực nhìn sang mỹ nhân áo trắng bên cạnh.

Thi Hồng Nhan im lặng không nói tiếng nào, đôi mắt như làn thu thuỷ nhìn chăm chú thân ảnh nam nhân kia.

Từng ấy thời gian, các nàng và Lâm Thiên đều tiến bộ về tu vi và chiến lực… nhưng người nam nhân đó lại càng phát triển một cách kinh khủng hơn.

Hắn đã có thể bại Thần.

Họa Thuỷ không có tâm tình tiếp tục ở lại trò chuyện với Thi Hồng Nhan, nàng như yêu nữ họa quốc ươn dân đạp không bay xuống, muốn nghênh đón nam nhân mà mình ngày đêm mong nhớ.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói phẫn nộ vang lên khiến họa Thuỷ biến sắc.

“Họa Thần Đạo Thống của bổn tọa không chào đón ngươi, cút đi!”

Giữa bầu trời, thân ảnh một nam tử trung niên phong trần tuấn lãng hiện ra…

Chỉ là khuôn mặt anh tuấn lúc này lại cực kỳ giận dữ, hai mắt trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống Lạc Nam.

Họa Thần Đạo Chủ – họa Phong.

Không nói hai lời, trong tay họa Phong cầm một chiếc cọ lông…

Cọ lông quẹt lên không trung, hàng vạn tia Thần Đạo Quy Tắc nhảy múa, ngưng kết thành một đội quân dữ tợn…

“Giết!”

Đội quân gào thét vang trời, tay cầm vũ khí, Sát Thế và Chiến Thế bạo phát lao đến vây giết Lạc Nam.

“Phạt Viêm Trảm!”

Đứng trước công kích của một vị Thần Đạo Hậu Kỳ như họa Thần Đạo Chủ, Loạn Thuỳ Trân chắn trước mặt Lạc Nam, Diêm Ly Kiếm ngân vang mãnh liệt.

Nhất kiếm trảm ra, biển lửa đầy trời hòa cùng kiếm khí thô bạo quét ngang cửu thiên thập địa…

XOẸT XOẸT… XÈO XÈO…

Vạn quân đứng trước một kiếm này bị chém nát, bị thiêu đốt… hóa thành vô số vết mực tiêu tan.

“Kiếm Tu Thần Đạo Hậu Kỳ?” Họa Phong híp mắt nhìn Loạn Thuỳ Trân chất vấn:

“Ngươi là ai?”

“Loạn Thuỳ Trân, Kiếm Thị của Thiếu Chủ.” Loạn Thuỳ Trân cao giọng nói.

“Kiếm Thị?”

Toàn bộ Tam Đạo Môn đều kinh hãi, đường đường là Thần Đạo Hậu Kỳ lại chạy đi làm Kiếm Thị cho một Thiên Đạo Cảnh, thế gian này còn có chuyện gì hoang đường hơn?

“Xem ra ngươi chính là một trong hai vị đi theo Loạn Phàm tiền bối năm đó.” Họa Phong híp mắt lại.

“Không tệ.” Loạn Thuỳ Trân tay nâng Diêm Ly Kiếm, mái tóc rựa lửa, hoã diễm nhảy múa xung quanh nàng, thanh âm tràn đầy quyết liệt:

“Bất cứ ai cũng không thể tổn thương thiếu chủ của ta.”

“Hừ, dù ngươi có thực lực đi chăng nữa, Tam Đạo Môn không phải nơi ngươi có thể giương oai.” Họa Phong lạnh lùng lên tiếng.

“Nhạc phụ đại nhân, chúng ta không đến đây giương oai.” Lạc Nam cao giọng quát lên.

Nào ngờ lời của hắn vừa ra, cái trán họa Phong nổi cộm gân xanh, hai mắt như muốn phún hoả:

“Tiểu tử khốn kiếp, ai là nhạc phụ của ngươi hả?”

Sát khí bùng nổ dữ dội, họa Phong một tay nâng lên không trung, những tia Thần Đạo Quy Tắt bắn lên huyễn hóa thành một tiểu vũ trụ nặng nề đến cực hạn…

Họa Đạo tu đến trạng thái đăng phong tạo cực thật sự kinh khủng, vậy mà có thể vẽ ra cả một phiến vũ trụ trấn áp càn khôn.

“Chết!”

Họa Phong hạ tay xuống, vũ trụ đè thẳng xuống đầu Lạc Nam…

“Nằm mơ!” Loạn Thuỳ Trân dự định xuất kiếm.

Lạc Nam lại ra hiệu cho nàng lùi lại…

“Để ta thử chiến lực của nhạc phụ đại nhân!”

Hắn ngửa đầu gầm lên, ba vạn hành tinh vận chuyển, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ khắp toàn thân, Bá Cốt kích hoạt lực lượng, Nghịch Thần Thủ bao trùm đôi tay.

Lạc Nam dốc hết khả năng nâng hai tay lên bầu trời, nghênh đón tiểu vũ trụ đè xuống…

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Khoảnh khắc đó hắn như con kiến hôi muốn chống cả thế giới, cơ thể bị ấn xuống lòng đất…

“Vạn Cổ Bất Hủ Thân!” Lạc Nam gầm lên, Bất Hủ Kinh Văn bao trùm toàn thân cố gắng chống lại.

Sắc mặt hắn vặn vẹo, Bá Cốt run rẩy như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, Bất Hủ Kinh Văn ngày càng trở nên ảm đạm…

Toàn bộ Tam Đạo Môn hàng tỷ tu sĩ chấn động nhìn lấy Lạc Nam dùng sức của mình nâng đỡ cả một vũ trụ, tuy rằng hắn bị ấn xuống đại địa… nhưng hai chân của hắn vẫn đứng, cơ thể của hắn vẫn thẳng tắp như trường thương…

“Phốc!”

Lạc Nam phun ra một ngụm máu tươi, Bất Hủ Kinh Văn trở nên ảm đạm.

Thực lực của họa Phong không phải Thần Đạo Hậu Kỳ bình thường có thể so sánh…

Hắn nghiến răng nghiến lợi, trong đan điền Vạn Cổ Bá Tướng cũng đang cố gắng giúp đỡ hắn.

XOẸT.

Đúng lúc này, một thân ảnh mỹ lệ quyến rũ hạ xuống bên cạnh Lạc Nam, đôi tay ngọc ngà trắng nõn dùng sức nâng lên, vô số sợi tóc được cường hóa chống xuống làm điểm tựa…

“Họa Thuỷ!” Lạc Nam gọi tên nàng.

“Thiếp cùng chàng chống đỡ lấy.” Họa Thuỷ quật cường trừng mắt nhìn họa Phong trên bầu trời:

“Phụ thân thối, hôm nay ta và nam nhân của ta đứng im cho ngươi trút giận…”

Nàng biết họa Phong rất yêu thương và sủng ái mình, việc nàng không hỏi ý phụ mẫu mà thất thân cho nam nhân chính là sai trái, vì thế nàng cam nguyện chịu phạt.

Nào ngờ họa Phong thấy cảnh này đột ngột nhảy dựng lên, vội vàng phất tay giải trừ tiểu vũ trụ, kích động nói:

“Ta làm sao nỡ để bảo bối của mình chịu khổ?”

Áp lực biến mất, Lạc Nam thở phào một hơi nhẹ nhõm, thân thể lảo đảo sắp ngã.

Cũng may có họa Thuỷ đỡ lấy hắn…

“Mau buông ra, còn thể thống gì?” Họa Phong quát lớn, cánh tay run rẩy chỉ đôi nam nữ.

“Ta chính là nữ nhân của chàng, ngay cả động phòng cũng làm rồi, còn sợ cái gì?” Họa Thuỷ dám yêu dám hận, ở trước mặt vô số người tuyên bố.

Lời vừa nói ra, vô số nam đệ tử của Tam Đạo Môn xém chút thổ huyết, cảm giác nữ thần trong mộng của mình đã triệt để cách xa.

Cả đám thở hổn hển, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Lạc Nam, ghen ghét như không thể lao đến ăn tươi nuốt sống hắn.

Nữ thần của bọn hắn, người mà bọn hắn ngay cả khinh nhờn cũng không dám lại trao mình cho một nam nhân rồi…

Nhưng nghĩ lại chiến lực khủng bố mà tên này vừa thể hiện, cả đám chỉ có thể nuốt hận vào lòng, ngay cả cái rắm cũng không dám đánh.

Nếu lúc này bọn hắn nhảy ra, không cần Lạc Nam ra tay, họa Thuỷ chắc chắn không tha cho bọn hắn.

Lạc Nam nắm chặt tay họa Thuỷ, hít sâu một hơi nói với họa Phong:

“Nhạc phụ đại nhân, hôm nay nếu ngài vẫn không chấp nhận… tiểu tử đành phải cướp họa Thuỷ rời đi!”

“Ngươi dám?” Họa Phong tức đến trợn mắt.

“Ta sẽ đi với chàng.” Họa Thuỷ kiên quyết nói:

“Nữ nhi lớn rồi, chẳng lẽ không thể quyết định bạn đời của mình sao?”

Loạn Thuỳ Trân bước lên, đã chuẩn bị quyết chiến một trận, Minh Hà ở bên cạnh tạo ra màn nước không gian, có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Họa Phong mí mắt co rúm… cuối cùng bất lực thở dài một tiếng:

“Vào đi rồi nói!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240