Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 169
Phần 169

“Thân thể này thật quá yếu…”

Đi xuyên rừng một đêm, Lạc Nam mệt nhọc thở hổn hển ngồi ở ven đường, trên người lấm lem bùn đất, y phục còn rách rưới vì bị cây rừng quẹt vào, lưu lại không ít vết thương.

Với thể chất của một thiếu niên 16 tuổi, việc lội rừng suốt đêm không ngủ quả thật có phần hơi quá sức.

Bất quá nhìn lại giỏ trúc đầy ắp các loại thực vật, Lạc Nam nhếch miệng cười hài lòng, cũng tạm ổn rồi.

Hắn ngồi nghỉ bên góc đại thụ ven đường, từ trong giỏ trúc lấy ra một vài quả dại ăn lót dạ, trong lòng thầm nghĩ:

“Nên nghĩ cách tìm một con ngựa.”

Không có ngựa đi đường, với diện tích mênh mông của thế giới tu chân, phàm nhân như hắn sợ rằng tốn vài chục năm mới cuốc bộ đến được đô thành Kinh Quốc, chưa kể trên đường có khả năng bị cường giả tiện tay làm thịt.

Lúc này nhìn thấy một đoàn người từ xa đi đến, có nam có nữ, có già có trẻ, số lượng khá đông đúc, trong đó còn có cả vài con ngựa.

Lạc Nam vội vàng tiến đến hỏi thăm:

“Đại thúc, các vị đang đi đâu thế?”

“Vị tiểu ca này, ngươi cũng nên nhanh chóng rời đi.” Đại thúc lập tức nói:

“Chúng ta đến từ Lưu Giang Trấn nằm dọc dòng sông Lưu, nhưng gần đây yêu thú dưới sông trở nên bạo loạn, không ngừng lên bờ tập kích, toàn trấn đã hoàn toàn thất thủ.”

“Trấn trưởng đang cố gắng di dời chúng ta đến thành trì lân cận xin nương nhờ đây.”

“Triều đình Kinh Quốc không viện trợ gì sao?” Lạc Nam thắc mắc hỏi.

“Trời ạ, tiểu ca này ngây thơ quá… trời cao hoàng đế xa, lại thêm phải đối phó với Vệ Quốc và các tông phái tu luyện gây náo loạn, thời gian đâu để ý đến dân thường như chúng ta?” Đại thúc cười khổ không thôi:

“Thậm chí dù có cử đến cường giả chi viện, sợ rằng cũng không thể đến kịp a, phàm nhân không có khả năng tu luyện như chúng ta chỉ có thể tự sinh tự diệt mà thôi, bệ hạ ban cho một phần đất để nương thân đã là ân đức tái sinh rồi.”

Lạc Nam trong lòng thầm than một tiếng, quả thật đối với tu sĩ thì phàm nhân cũng như con kiến… ai quyền cao chức trọng sẽ để ý đến những con kiến này?

Lưu Giang Trấn này còn nhỏ yếu hơn cả Tiểu Ly Thành, toàn trấn đều là phàm nhân, ngay cả trấn trưởng cũng không ngoại lệ.

Tiểu Ly Thành gặp nạn không ai ứng cứu, Lưu Giang Trấn được quan tâm mới là chuyện lạ.

Nên biết rằng ở Kinh Quốc, chỉ có Thành Thị trở lên mới có được tu sĩ tiếp quản, về phần trấn, thôn, làng… phần lớn đều tự sinh tự diệt mà thôi.

Mà thành cũng chia ra nhiều loại thành, giống như Tiểu Ly Thành đa số dân chúng đều là phàm nhân thì thuộc tầng dưới chót rồi.

“Ngựa này của các vị có bán không?” Lạc Nam hỏi thăm.

“Ngựa này là của trưởng trấn, chờ ta một chút.” Đại thúc nhanh chóng chạy đến một nam tử trung niên đang cưỡi ngựa phía trước.

Rất nhanh, vị trưởng trấn đã cưỡi ngựa đến trước mặt Lạc Nam, nhìn thấy giỏ trúc đeo sau lưng hắn, ánh mắt lóe lên:

“Ngươi là thầy thuốc sao?”

“Ta là đại phu, hiểu biết chút y thuật.” Lạc Nam mỉm cười hồi đáp.

“Tốt lắm, ngươi theo ta.” Trưởng trấn phất tay.

Hai người đến một chiếc kiệu, vừa rồi trưởng trấn chính là cưỡi ngựa đi bên cạnh kiệu này.

Mở rèm kiệu, bên trong nằm một phụ nhân sắc mặt trắng nhợt, hơi thở yếu ớt.

“Nàng là phu nhân của ta, trong lúc di dân không biết vì nguyên nhân gì sức khỏe ngày một yếu.” Trưởng trấn nói:

“Nếu ngươi trị được bệnh của phu nhân, tặng cho ngươi một con ngựa thì đã làm sao?”

Lạc Nam nở nụ cười, từ trong giỏ trúc lấy ra vài vị thuốc, ung dung nói:

“Đại nhân cho người chia phần thuốc này ra làm ba phần, nấu lên cho phu nhân uống trong ngày là được.”

“Ngươi không xem bệnh?” Trưởng trấn trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi, nghiêm nghị nói:

“Người trẻ tuổi đừng lừa gạt, nếu không…”

“Đại nhân yên tâm, ta sẽ đi theo đoàn của các vị đến khi phu nhân bình phục.” Lạc Nam gật đầu nói.

Thật ra vị phu nhân này an nhàn thành quen, lần này toàn thân mỏi mệt, cộng thêm say sóng vì phải liên tục di chuyển mà thôi, uống vài vị thuốc an thần bồi bổ là không thành vấn đề.

Quả nhiên một ngày sau đó, trưởng trấn dắt theo một con ngựa ô đến trước mặt vỗ vai Lạc Nam cười nói:

“Y thuật của đại phu quả nhiên bất phàm, phu nhân có gửi lời cảm tạ đến ngươi.”

“Đa tạ.” Lạc Nam tiếp nhận dây cương.

Ngựa ô dường như không phục tùng tên nhóc này, biểu hiện có phần hung hăng, ngửa đầu hí lên một tiếng.

“Hừ.” Lạc Nam chợt lên tiếng hừ lạnh.

Bỗng nhiên ngựa ô toàn thân run rẩy, chủ động cúi đầu xuống trước mặt hắn.

“Bá Kỵ Long Mã còn ngoan ngoãn trước mặt ta, con ngựa như ngươi tính là thứ gì?” Lạc Nam trong lòng thầm nghĩ.

Động vật có linh, con ngựa cảm giác được hắn không dễ chọc, vô cùng sợ hãi.

Tình cảnh này khiến trưởng trấn kinh dị không thôi, muốn ngỏ ý mời chào:

“Đại phu quả nhiên là kỳ nhân, có muốn gia nhập trấn chúng ta? Ta cam đoan chờ mọi chuyện ổn định sẽ giúp ngươi thành lập một y quán.”

“Đa tạ hảo ý, bất quá ta có việc phải đến đô thành Kinh Quốc.” Lạc Nam lắc đầu từ chối.

Trưởng trấn nghe vậy sắc mặt trở nên quái dị, hỏi:

“Đại phu là tu sĩ sao?”

“Không, ta chỉ là phàm nhân.” Lạc Nam thoải mái nói.

“Trời ạ, đô thành Kinh Quốc cách nơi này bao xa ngươi có biết?” Trưởng trấn lắc lắc đầu:

“Đó chính là Đế Đô của Kinh Quốc, trừ vương công quý tộc, chỉ có tu sĩ đạt đến hóa Thần Cảnh trở lên mới đủ tư cách đi vào.”

“Ngươi có biết hóa Thần Cảnh là tồn tại gì không? Đó chính là bá chủ một phương, ở Kinh Quốc hay Vệ Quốc cũng đảm nhiệm chức đại quan, là thần trong lòng phàm phu tục tử chúng ta.”

“Chưa kể xuyên suốt chặn đường còn có vô số nơi hiểm trở, các toà thành không chào đón phàm nhân sẽ đuổi ngươi đi…”

“Chúng ta đang ở nơi biên quan xa xôi hẻo lánh nhất của Kinh Quốc, đô thành chính là tồn tại trong truyền thuyết chỉ từng nghe nói qua.”

“Đại phu ngươi dù có mọc cánh cũng không thể đến đô thành được.”

“Haha, đi một bước lại tính một bước vậy.” Lạc Nam nở nụ cười, hắn đã sớm biết rằng hành trình sẽ không dễ dàng, cũng không muốn giải thích nhiều với vị trưởng trấn này.

“Thôi được rồi, mỗi người có chí hướng riêng… đại phu bảo trọng vậy.”

Thấy không khuyên được hắn, trưởng trấn thở dài, lại dẫn theo đoàn người rời đi.

Lạc Nam leo lên lưng ngựa ô, lấy ra một nhánh thảo dược trong giỏ trúc nhét vào miệng nó.

Con ngựa ban đầu còn chưa hiểu đây là thứ gì, bất quá sau khi vô thức nuốt xuống, tinh thần và thể lực của nó lập tức đại chấn, phi nước đại như bay.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240