Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 196
Phần 196

Ngự Thư Phòng.

Kinh Kha theo lời mà đến, nhìn thấy phụ hoàng, mẫu hậu và cả ba vị quan nhất phẩm đương triều đều có mặt.

“Nữ nhi bảo bối, mấy năm qua khổ cực cho con rồi.” Hoàng Hậu ôm lấy Kinh Kha an ủi.

Đường đường là Trưởng Công Chúa Kinh Quốc, vì lợi ích quốc gia mà phải uỷ thân ở chỗ người ta suốt tám năm trời, người làm mẫu thân như nàng đương nhiên vô cùng đau lòng.

“Mẫu hậu đừng lo, thời gian qua mới là những tháng ngày quý giá nhất trong cuộc đời ta.” Kinh Kha tiếc nuối cắn môi, vùi đầu vào trong lòng mẫu thân.

Chờ mẫu nữ các nàng ôm ôm ấp ấp hồi lâu, Kinh Long mới chen miệng vào nói:

“Xem ra vị tùy tùng kia mới chính là…”

“Vâng.” Kinh Kha nhẹ thở dài:

“Thứ cho nữ nhi bất tài, sợ rằng cả đời này cũng không thể nhìn thấu được hắn.”

Mọi người toàn thân chấn động, không ngờ đến Trưởng Công Chúa lại có lúc phải bất lực đến như vậy.

“Con đã ở đó làm gì?” Kinh Long hỏi.

“Giúp hắn làm ruộng, làm việc nhà suốt 5 năm đầu tiên, nhìn thấy hắn dạy một đứa bé…” Kinh Kha mỉm cười.

Hoàng Hậu chân mày nhướn lên, nhịn không được tức giận vì nữ nhân của mình chịu uỷ khuất.

Bất quá lời tiếp theo của Kinh Kha khiến sắc mặt nàng dịu lại:

“Như nhận ra sự cố chấp của nữ nhi, hắn cũng không muốn thiếu nợ công cán của ta… thế là cũng ra tay giúp ta cải biến huyết mạch Long Tộc trong cơ thể.”

“Hít.” Kinh Long đám người hít một ngụm lãnh khí.

Cải biến huyết mạch Long Tộc, đây là điều mà ngay cả Độ Kiếp Kỳ trên khắp Cầu Tiên Đại Lục cũng vô pháp làm được, bản lĩnh của vị kia viễn siêu nhận thức của bọn hắn.

“Cải biến thành cái gì?” Vẫn là Hoàng Hậu nôn nóng.

“Thánh Long Huyết.” Kinh Kha ung dung cười tự hào:

“Nghe hắn nói với huyết mạch này, ta có thể tu đến bậc Thánh… chỉ là ta cũng không hiểu Thánh rốt cuộc là đẳng cấp nào.”

“Thánh?” Quốc Sư, Thừa Tướng, Đại Nguyên Soái khiếp sợ nhìn nhau.

Lịch sử ghi nhận Cầu Tiên Đại Lục đã từng có người thành Tiên…

Theo như lý giải của bọn hắn, Tiên đã là tồn tại viễn siêu tất cả.

Vậy Thánh sẽ là khái niệm gì? Thật sự vô pháp tưởng tượng.

“Vậy ra uy áp mà con vừa sử dụng chính là đến từ Thánh Long Huyết?” Kinh Long hưng phấn nói.

“Không sai, ngoại trừ Thánh Long Huyết… còn có một số công pháp, vũ kỹ, thủ đoạn đặc trưng của Long Tộc.” Kinh Kha nói:

“Hóa Long Chiến Quyết, Thánh Long Cửu Chưởng, Long Đằng Thoát Xác, Quần Long Triều Bái.”

Mặc dù chưa rõ những thủ đoạn này lợi hại đến mức nào, nhưng nghe tên đã cảm thấy khủng bố rồi.

“Chiến lực của con hiện tại đạt đến mức nào?” Kinh Long nuốt một ngụm nước bọt, người làm phụ hoàng như hắn cũng có chút hâm mộ nữ nhi a.

“Chưa có thử chiến đấu nên không rõ ràng.” Kinh Kha vuốt nhẹ sợi tóc:

“Nhưng theo lời của hắn, ở trong cùng cấp ngay cả vị Long Tộc từng phi thăng kia cũng sẽ bị ta đè ra đánh.”

Lời vừa nói ra, sắc mặt cao tầng Kinh Quốc triệt để dại ra.

Vị kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?

“Chẳng lẽ y đến từ Tiên Giới sao?” Quốc Sư lớn mật suy đoán.

“Mặc kệ vị đó đến từ đâu.” Thừa Tướng trịnh trọng nói:

“Thái độ của hắn đối với Kinh Quốc mới là quan trọng, nếu Kinh Quốc chọc giận hắn… hậu quả khó mà lường được.”

“Việc này các vị không cần quá lo.” Hoàng Hậu hơi suy nghĩ, nói:

“Nếu hắn có địch ý, hắn sẽ không ban cho Kinh Kha cơ duyên lớn như vậy.”

Lúc này nàng đã cảm kích vị kia đến cực điểm, nào còn dám có chút bất mãn như ban đầu?

Thậm chí ước gì nữ nhi của mình có thể đến đó làm ruộng thêm vài trăm năm cũng được a…

“Mẫu hậu nói đúng, hắn nói chỉ cần Kinh Quốc thể hiện tốt… hắn sẽ không gây bất lợi.” Kinh Kha nhắc lại lời của Lạc Nam:

“Thậm chí là hỗ trợ chúng ta khi cần.”

Kinh Long vuốt cằm nói: “Đối với nhân vật như vậy, đừng cố gắng nịnh bợ hắn bằng những thứ tầm thường như quyền lực, của cải, tài nguyên, nữ sắc hay danh tiếng…”

Quốc Sư và Thừa Tướng hai mắt nhìn nhau, lập tức quỳ xuống một chân, trịnh trọng lên tiếng:

“Xin bệ hạ hãy quan tâm hơn đến phàm nhân, dân chúng bình thường tại quốc gia của ta.”

“Hahaha, hai vị đúng là ái khanh, nói đúng ý trẫm.” Kinh Long lập tức viết xuống một đạo thánh chỉ:

“Trẫm hạ lệnh mở ra quốc khố, vận dụng quốc lực toàn diện cải biến Tiểu Ly Thành trở thành một Kinh Đô thứ hai, phải có cường giả Độ Kiếp tọa trấn, tất cả phàm nhân, tiểu tu sĩ nơi biên quan sẽ được Tiểu Ly Thành che chở, tạo điều kiện học tập và tu luyện.”

“Trong vòng mười năm, phải hoàn thành cho trẫm!”

Hoàng Hậu, Trưởng Công Chúa, Đại Nguyên Soái nghe vậy hãi hùng…

Phàm nhân là tầng lớp khó khăn nhất ở Cầu Tiên Đại Lục, hơn nữa số lượng lại còn đông nhất… ở thế giới này, nói phàm nhân là con sâu cái kiến cũng không quá đáng.

Không phải Kinh Long không chịu quan tâm đến phàm nhân, nhưng quốc lực có hạn… ngày trước nếu cung cấp cho phàm nhân những đãi ngộ tốt, chắc chắn sẽ túng thiếu quốc lực, từ đó không đủ tài nguyên cung cấp cho tu sĩ, cho cường giả trụ cột, về lâu dài sẽ bị Vệ Quốc vượt mặt, cuối cùng sẽ bại vào tay của Vệ Quốc.

Thế nên việc Kinh Quốc thu nhận phàm nhân, xây dựng các tiểu thành cấp thấp, cung cấp nơi sống tại vùng biên quan đã là cố gắng hết sức rồi.

Một đạo thánh chỉ này vừa ra, quốc lực của Kinh Quốc sẽ tiêu hao trầm trọng.

Hiện tại Kinh Long đã quyết đoán đánh ra ván cược lớn nhất trong cuộc đời mình…

Tất cả chỉ vì xuất thân của vị kia…

Thành công lưu danh thiên cổ, thất bại vạn kiếp bất phục…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240