Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 175
Phần 175

Một ngày một đêm trôi qua, Ngọc Tú thắp đèn dầu cung cấp ánh sáng…

Trước ánh mắt khó tin của ông cháu hai người, thân cây đa đã được điêu khắc thành một pho tượng sống động.

Trước mắt là một sinh vật oai hùng uy nghiêm đang gào thét, giương nanh múa vuốt, tung hoành đại hải.

Đối mặt với bức điêu khắc này, hai người như muốn quỳ xuống thần phục…

“Đây rốt cuộc là loại yêu thú gì?” Hai ông cháu tràn ngập khiếp sợ, cả đời chưa từng chứng kiến loại yêu thú nào có dáng vẻ bá đạo đến như vậy.

“Nó là Thuỷ Long.” Lạc Nam thản nhiên nói:

“Đem nó cố định ở đầu thuyền, cam đoan không có Hải Yêu nào dám bén mảng đến.”

Thuỷ Long do đích thân hắn điêu khắc từ thân cây đa, sống động có thần như tồn tại chân thật mang đến một cổ áp bách vô hình.

Ngư Lão và Ngọc Tú kinh sợ nhìn Lạc Nam, rốt cuộc đây là thần thánh phương nào lại có thể điêu khắc được Thần Thú tồn tại trong truyền thuyết?

Hai người biết đây là đại cơ duyên vạn năm có một, vội vàng làm theo lời của hắn.

Ngư Lão đem Thuỷ Long buộc ở đầu thuyền, trong lòng càng thêm tự tin có thể vượt Đại Hoàng Giang.

Ngọc Tú giúp Lạc Nam dẫn Tiểu Ô nhảy lên thuyền, nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ trong buồng mời hắn tiến vào.

Hai người căn bản không biết bức tượng điêu khắc Thuỷ Long này giá trị như thế nào…

Có thể nói uy áp và khí thế của nó so với Thuỷ Long thật ở Cầu Tiên Đại Lục còn khủng bố hơn, bởi vì nó là Thuỷ Long ở Nguyên Giới, thuộc tồn tại chí cao bên trong Thuỷ Long Tộc.

Đừng nói là đám hải yêu cấp thấp ở Đại Hoàng Giang, dù đích thân Thuỷ Long Tộc Trưởng tại Cầu Tiên Đại Lục cũng sẽ kinh sợ như gặp phải tổ tông.

“Đi thôi!” Lạc Nam tự tin cười nói.

“Vâng.”

Ngư Lão nghiêm túc gật đầu, bắt đầu điều khiển con thuyền nhỏ rời bờ vượt sóng.

“Đúng là không biết tự lượng sức mình.”

Đám thiên tài trên thuyền lớn không xa nhìn thấy Lạc Nam dám ngồi thuyền đánh cá nhỏ vượt Đại Hoàng Giang, chỉ cảm thấy tên này bị điên rồi, hành vi ngu xuẩn như vậy cũng dám.

Chỉ cần một con Nhị Giai Hải Yêu tấn công, toàn bộ thuyền nhỏ sẽ bị nghiền thành mảnh vụn.

“Mặc kệ lũ thứ dân ngu xuẩn đó.” Một tên thiên tài Kim Đan Trung Kỳ ra lệnh:

“Người cũng đủ rồi, chúng ta xuất phát!”

“Tuân lệnh.” Các hộ vệ trên thuyền nhanh chóng lấy ra Linh Thạch làm nguyên liệu, căng buồm lao nhanh.

Chỉ thoáng chốc đã bỏ xa con thuyền nhỏ của mấy người Lạc Nam.

“Đại ca, ngươi là đang che giấu tu vi sao?” Ngọc Tú hiếu kỳ nhìn hắn hỏi.

“Haha, ta ra sao không quan trọng.” Lạc Nam nở nụ cười:

“Quan trọng là muội, trong ba năm có tự tin vào Kinh Đế Học Viện hay không?”

“Không nha.” Ngọc Tú thành thật trả lời.

Nàng chỉ là thiếu nữ đánh cá, dù đã nỗ lực tu luyện nhưng cũng chỉ là một Luyện Khí nhỏ nhoi, sợ rằng cả đời cũng không thành Trúc Cơ, làm sao dám mơ đến tiến vào một nơi chỉ tuyển Kim Đan Cảnh?

Ba năm từ Luyện Khí Hậu Kỳ đến Kim Đan Cảnh, hơn nữa còn được vào Kinh Đế Học Viện cao quý, thật sự quá mức hoang đường…

“Chỉ cần muội đủ nỗ lực, không gì không thể.” Lạc Nam lấy ra bồn nước đã chuẩn bị sẵn.

Đây chính là bồn của tên Lang Thông, con hàng căn bản chưa hấp thụ nổi một phần mười dược hiệu trong bồn, vẫn có thể tái sử dụng tốt.

Có một điều hắn không nói cho Ngọc Tú, đó là thi thể Trúc Cơ của tên Lang Thông cũng đã hóa thành dinh dưỡng bên trong bồn.

Con hàng này từ nhỏ đã được Lang Dật cưng chiều cho sử dụng rất nhiều tài nguyên đắp lên tu vi, những thứ đó đều sẽ thành chất dinh dưỡng cho Ngọc Tú.

“Thứ này có tác dụng tẩy kinh phạt tuỷ.” Lạc Nam nói:

“Nó sẽ xóa bỏ tạp chất, đồng thời thức tỉnh thể chất đang ngủ say của muội.”

“Thể chất?” Ngọc Tú chớp chớp mắt.

“Không sai.” Lạc Nam nhẹ gật đầu, hắn đã nhìn ra thiếu nữ làng chài này sở hữu một loại thể chất không tồi.

Phàm nhân đôi khi có nhiều bất tiện, bên người nếu có tu sĩ sẽ thuận tiện hơn.

Vừa lúc phát hiện mầm móng tốt, lý lịch sạch sẽ, hắn không ngại bồi dưỡng một phen.

Trong mắt thiếu nữ hiện lên sự quyết tâm, nhìn dung dịch trong bồn sôi sục nhưng nàng không hề sợ hãi, trái lại đã mưu sinh vất vả nhiều năm, nàng cho rằng đây là cơ hội đổi đời.

Không hề do dự, thiếu nữ thả người vào bồn.

“A…”

Cảm giác đau đến muốn chết đi sống lại lập tức ập đến, thiếu nữ mím chặt môi, chân mày chau lại nhưng không rên một tiếng, thậm chí lặn cả phần đầu xuống.

Nàng đã cảm ứng được sự thay đổi của cơ thể, các loại tạp chất đang bị đào thải qua lỗ chân lông.

Lạc Nam hài lòng gật đầu.

So với tên quần là áo lụa Lang Thông mạnh hơn nhiều lắm…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240