Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 178
Phần 178

Đã một năm kể từ lần đầu tiên Ngọc Tú gặp Lạc Nam…

Hiện tại nàng vẫn cảm thấy mọi thứ như một giấc mộng không chân thật.

Liệu có ai nghĩ đến trong khoảng thời gian vô cùng ngắn ngũi như thế, một thiếu nữ đánh cá tu vi Luyện Khí phải vất vả mưu sinh qua ngày lại lột xác thành một nữ Kim Đan Cảnh cấp cường giả.

Đôi khi nàng nghĩ, công tử của mình chắc chắn là thiên thần… người bình thường căn bản không thể tạo nên kỳ tích như thế.

Ngọc Tú cho rằng tất cả công lao về sự tiến bộ của mình đều thuộc về Lạc Nam… nhưng lại không biết rằng chính sự nỗ lực và ý chí muốn vươn lên của nàng cũng rất quan trọng.

Bởi trước nàng, Lạc Nam cũng từng có ý giúp đỡ Lang Thông một phen nếu được phụ thân của hắn trả công đàng hoàng.

Đáng tiếc Lang Thông ngay cả cửa ải đầu tiên cũng không qua được.

Ngọc Tú chẳng những dễ dàng qua được cửa ải đầu, mà nàng còn tiến bộ đúng với sự kỳ vọng của Lạc Nam.

Hắn từng hứa trong vòng 3 năm sẽ giúp nàng vào Kinh Đế Học Viện nhưng xem ra chỉ cần một phần ba thời gian là đủ rồi.

“Thiên Hà Quyết tu luyện đến đâu rồi?” Lạc Nam ung dung hỏi.

“Bẩm công tử, đan điền của muội đã hình thành một thiên hà nhỏ, bên trong có một viên Kim Đan to lớn trôi lơ lửng.” Ngọc Tú vui sướng đáp.

Nàng cực kỳ yêu thích môn công pháp Thiên Hà Quyết này, bởi lẽ nó khiến đan điền của nàng biến thành một vùng thiên hà mỹ lệ, đây là điều mà bất cứ nữ nhân nào cũng sẽ ưa thích.

“Tốt rồi, có thể tham gia khảo hạch.” Lạc Nam nở nụ cười.

“HÍ!”

Tiếng hí vang vọng, một tia lôi đình do hai màu sắc đen và vàng chấn động bầu trời hàng lâm mà xuống.

Lôi đình tan rã, hiện ra thân ảnh của một con Yêu Mã thần tuấn bất phàm.

Bộ lông đen tuyền nay đã có những đường viền kim sắc nổi bật uốn quanh, đôi mắt sắc bén lấp lóe hắc kim lôi đình, quanh thân được bao bọc bởi lân phiến kiên cố như chiến giáp.

Đây chính là Tiểu Ô sau khi được ăn yêu đan và thịt của Kim Lôi Giác Thú, nó đột phá Tam Giai, sở hữu Hắc Lôi và Kim Lôi, tốc độ cực kỳ nhanh chóng.

“Chủ nhân, Ngọc Tú tỷ tỷ.” Tiểu Ô khai mở linh trí, miệng phun tiếng người.

“Lên đường!” Lạc Nam ném một viên Ích Cốc Đan vào mồm, thỏa mãn nói.

Ngọc Tú tò mò chớp chớp đôi mắt đẹp, nàng không hiểu vì sao với bản lĩnh cao cường của công tử vẫn phải dùng Ích Cốc Đan.

Theo như nàng nghĩ, hắn chắc chắn là đại năng thông thiên triệt để che giấu tu vi đang dạo chơi chốn nhân gian, không cần ăn uống mới đúng.

Ngọc Tú không dám hỏi nhiều, cùng Lạc Nam leo lên lưng Tiểu Ô.

Con ngựa hí vang hóa thành tia chớp lao ra khỏi khu rừng vô cùng nhanh chóng.

Lạc Nam đem Nhẫn Trữ Vật của đám cao tầng Săn Lang Thành ném cho Ngọc Tú giải trừ cấm chế.

Tam Giai Yêu Thú ngày đi vạn dặm, khi ánh hoàng hôn phủ xuống, cái bóng cao lớn sừng sững của thành trì cao cấp hiện ra, trên tường thành có điêu khắc một bức tượng bằng bạc hình một con Giao Long khổng lồ đang uốn lượn.

Đây chính là Ngân Giao Thành.

Dọc theo quảng đường, Lạc Nam có nghe ngóng được thành chủ của Ngân Giao Thành là nhân loại may mắn sở hữu huyết mạch Giao Long, nhờ vào đó đột phá hóa Thần, được Kinh Quốc trọng dụng.

Quan chức ở Kinh Quốc chia thành Cửu Phẩm, mà thành chủ của các thành trì cao cấp chính là Quan Lục Phẩm, dưới tay bọn hắn là Quan Cửu Phẩm đến Quan Thất Phẩm.

Hầu hết thành chủ của các thành trì cao cấp ở Kinh Quốc đều từng là học sinh tốt nghiệp từ Kinh Đế Học Viện, qua đó có thể thấy địa vị của Kinh Đế Học Viện kinh khủng đến mức nào.

“Trong thành không được cưỡi tọa kỵ.” Thị vệ canh gác căn dặn.

Ở những thành trì cao cấp như thế này, tu sĩ Kim Đan vốn không quá hiếm lạ… cho nên mặc dù Tiểu Ô rất uy phong cũng chẳng gây nên quá nhiều sự chú ý.

Lạc Nam hiểu ý gật đầu, cùng Ngọc Tú xuống ngựa, chậm rãi dắt theo Tiểu Ô.

Giao nộp lệ phí vào thành là 10 khối Linh Thạch Thượng Phẩm, thành công tiến vào đường cái lớn.

Ngọc Tú lần đầu đến nơi phố thị phồn hoa như vậy, không nhịn được hiếu kỳ đánh giá xung quanh.

Về phần Lạc Nam thì chẳng cần phải nói, ngay cả thần tích hắn cũng thấy qua rất nhiều, e rằng sẽ chẳng có nơi nào tại đại lục này khiến hắn rung động, từ đầu đến cuối vẫn ung dung bình thản.

“Công tử, cấm chế đã giải xong.” Ngọc Tú báo cáo:

“Tổng cộng có hai mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, công pháp của Lang Gia Thành, hai kiện Pháp Bảo Huyền Cấp và số ít đan dược trị thương, hỗ trợ tu luyện.”

Lạc Nam vuốt cằm, công pháp của Lang Gia Thành và pháp bảo của bọn hắn không thể lấy ra tránh bại lộ thân phận giết người, vậy chỉ có hai mỏ Linh Thạch Cực Phẩm là tạm dùng được.

“Muội lấy Linh Thạch này đi mua vài chục quyển trục bỏ trống cho ta.” Hắn cười nói.

Ngọc Tú hiểu ý rời đi, rất nhanh đã mang về 30 quyển trục.

Lạc Nam dừng ở ven đường, lấy ra bút lông tùy ý viết khẩu quyết vào 30 quyển trục.

Hắn tự sáng tạo ra hàng loạt công pháp, vũ kỹ, thân pháp Huyền Cấp, trong đó còn có hai môn Địa Cấp Công Pháp.

“Đem bán đi!” Lạc Nam nở nụ cười.

Ngọc Tú nghẹn họng nhìn trân trối, chưa đầy nửa giờ công tử đã sáng tạo ra nhiều thủ đoạn quý giá như vậy, hắn thật sự là thần sao?

Hỏi thăm một chút, biết được ở các thành trí lớn đều có chi nhánh của Kinh Bảo Các, đây là thế lực kinh doanh do hoàng thất Kinh Quốc lập nên, uy tín không cần bàn đến.

Tạm lưu Tiểu Ô ngoài cổng, hai người tiến vào Kinh Bảo Các bán ra 30 quyển trục.

Chứng kiến ngay cả Địa Cấp Công Pháp mà cũng có người đem đi bán, tổng quản Kinh Bảo Các chấn động, không đủ quyền hành, phải gọi Đại Trưởng Lão xuất hiện giao dịch.

Mọi thứ thành công tốt đẹp, Lạc Nam và Ngọc Tú lại thu về lượng Linh Thạch khổng lồ.

Lạc Nam dùng số Linh Thạch này mua được một kiện Địa Cấp Phi Hành Pháp Bảo là Thanh Diệp Chu, một cái lò luyện đan, bộ công cụ luyện khí và hàng nghìn loại tài nguyên cần thiết.

Nhìn hai người dắt ngựa rời đi, Kinh Bảo Các Đại Trưởng Lão nhỏ giọng nói với tổng quản:

“Nói với Thành Chủ chú ý động tĩnh của hai người này, vết mực bên trên các quyển trục vẫn còn rất mới, chứng tỏ những thủ đoạn kia mới được viết vào chưa lâu.”

“Hít, ý của ngài là…” Tổng quản khiếp sợ nói:

“Chẳng lẽ bọn hắn là tiền bối cao nhân? Vì muốn kiếm tiền mà sẵn sàng viết ra nhiều khẩu quyết như thế đem đi bán?”

“Tóm lại trước mắt không nên đắc tội, cứ âm thầm chú ý là được.” Kinh Bảo Các Đại Trưởng Lão trịnh trọng căn dặn.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240