Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 124
Phần 124

“Thần Nguyền Cầu, kích hoạt!”

Không muốn nhiều lời, Đế Vi hai tay đặt lên quả cầu màu đen trước mặt, chậm rãi nhắm lại đôi mắt.

Sau đó quả cầu phát ra ánh sáng chói mắt, trở nên trong suốt như thủy tinh, bên trong lại dần dần hiện ra thân ảnh của một tên nam tử.

Chính là Lạc Nam.

Mũ Phù Thủy đội trên đầu nàng lay động, Nguyền Rủa Thần Lực cuồn cuộn như vòi rồng gào thét hóa thành một vòng xoáy khổng lồ bao trùm cả quảng trường, uy thế cực kỳ kinh khủng.

Đế Vi chỉ là Thiên Đạo Viên Mãn, nhưng Mũ Phù Thủy lại có thể biến Thiên Đạo Lực của nàng thành Nguyền Rủa Thần Lực, đây chính là uy năng của nó.

Nguyền Rủa Thần Lực điên cuồng tiến vào bên trong Thần Nguyền Cầu, lao vọt về phía cái bóng của Lạc Nam ở bên trong đó như khói đen vô tận bao phủ.

Lạc Nam sắc mặt thay đổi, trong lòng dâng lên cảm giác nguy hiểm đáng báo động.

Nguyền Rủa Thần Lực bá đạo kia vậy mà đang trực tiếp công phá vào linh hồn của hắn.

Có cảm giác như hai loại Thần Bảo của một nữ phù thủy xấu xa đang muốn tước đoạt tính mạng của mình bất cứ lúc nào.

Vội vàng điều động trạng thái Cực Hồn Cảnh và Loạn Cổ Bá Thế đến mức tối đa trở nên kiên cố như một bức tường thành bảo vệ Linh Hồn.

ẦM ẦM ẦM…

Nguyền Rủa Thần Lực của Đế Vi vậy mà biến hóa thành vô số thanh vũ khí phát động tấn công vào cùng một điểm trên Loạn Cổ Bá Thế, ngoan cố muốn đâm xuyên bức tường thành phòng ngự của hắn nhưng chưa thể làm được.

“Hự…”

Tóc của Đế Vi có chút chuyển sang màu trắng, mỗi đợt Nguyền Rủa thất bại, người thi thuật đều sẽ gánh một ít phản phệ.

Đế Vi không bận tâm đến trạng thái của mình, nàng vẫn tiếp tục điều động Nguyền Rủa Thần Lực tiếp tục oanh tạc, muốn đục thủng tường thành.

Nếu chỉ là Thiên Đạo Lực đương nhiên sẽ không thể thành công, nhưng có Mũ Phù Thủy và Thần Nguyền Châu hỗ trợ gia tăng uy lực, chắc chắn có thể nước chảy đá mòn.

“Hừ…”

Lạc Nam lạnh lùng hừ một tiếng, hắn cũng biết thủ đoạn của Đế Vi lợi hại, vậy nên nhân lúc tường thành vẫn còn vững vàng trước thế công của đối thủ, trực tiếp lật ra Tai Ách Thư.

Ba loại lực lượng lần lượt là Nguyền Huyết Lâu, Kiếp Nguyền Hồn Ám và Cửu U Tử Hỏa được truyền thẳng vào Tai Ách Thư, cung cấp lực lượng cho nó hấp thụ, gia tăng uy lực.

Nguyền Huyết Lâu vốn là Vĩnh Hằng Thuộc Tính của Lạc Nam, Kiếp Nguyền Hồn Ám là một trong những Vĩnh Hằng Thuộc Tính hắn đạt được khi song tu cùng Thập Khánh Huyên, còn Cửu U Tử Hỏa đương nhiên đến từ Như Ý Hồ Lô của Phiêu Tử Hàm.

Lạc Nam hiếm khi Nguyền Rủa ai, nhưng mỗi khi thi thuật đều sẽ vận dụng đến những thuộc tính này.

Tai Ách Thư cũng có thể chuyển hóa lực lượng thành Nguyền Rủa Thần Lực, chẳng qua đẳng cấp của nó kém hơn Mũ Phù Thủy một tiểu cảnh giới.

Tai Ách Thư là Thần Bảo Sơ Kỳ, còn Mũ Phù Thủy và Thần Nguyền Châu là Thần Bảo Trung Kỳ.

Máu tươi rỉ ra trên đầu ngón tay, Lạc Nam ở trên Tai Ách Thư viết xuống hai chữ “Đế Vi.”

Xèo xèo…

Máu tươi nhuộm đỏ hóa thành tên của nữ nhân vô cùng chói mắt.

Tai Ách Thư hưng phấn rít gào, nó cũng tỏa ra Nguyền Rủa Thần Lực thẩm thấu vào hai chữ bằng máu đó…

Cùng lúc, Nguyền Huyết Lâu, Kiếp Nguyền Hồn Ám và Cửu U Tử Hỏa điên cuồng thiêu đốt xung quanh Tai Ách Thư, khiến quyển sách này nhìn qua trở nên tà dị và bí hiểm.

“Ta dùng máu tươi của chính mình nguyền rủa Đế Vi linh hồn suy yếu, hồn lực tán loạn, tâm cảnh bất ổn, lực lượng tan biến…”

Lạc Nam lẩm bẩm, miệng thốt lên lời âm độc, chỉ tiếc là chưa tu Thiên Âm Đạo Kinh nên không thể sử dụng Nguyền Âm gia tăng uy lực.

Tai Ách Thư tiếp nhận thỉnh cầu, ba loại thuộc tính của Lạc Nam đều đạt đến Nguyền Rủa Thần Lực, xuyên qua thời không lao thẳng về phía Đế Vi.

“Hỗn Độn Thế!”

Đế Vi ngạo nghễ quát lên.

ẦM ẦM ẦM…

Hỗn Độn Chi Lực đen kịch như một phương thế giới hắc ám cường hoành mở ra bao trùm toàn thân của nàng.

Thuật Nguyền Rủa của Lạc Nam tiếp cận lại bị Hỗn Độn Thế như một tấm khiên cản trở, vô pháp xâm nhập.

Tóc của Lạc Nam có chút bạc đi, lần đầu tiên nguyền rủa thất bại…

Hắn đã sớm lường trước điều này, lực lượng của Đế Vi đương nhiên không dễ dàng đối phó.

Tóc dài tung bay, Lạc Nam nghiêm nghị lẩm bẩm:

“Đinh Đầu Bách Tiễn Thư!”

Hồn Đỉnh rung động, Huyễn Mộng phóng thích Nguyền Độc Hồn Lực bắn lên thiên không, hiển hóa thành một trăm cây đinh sắc nhọn.

Một trăm cây đinh nhắm thẳng vào hai chữ “Đế Vi” trên Tai Ách Thư cắm xuống, xuyên thủng vào và tan biến.

“Hự…”

Đế Vi biến sắc, nàng cảm giác được linh hồn của mình đau nhức kịch liệt như muốn bị xé tan, thần thái trong mắt hơi ảm đạm vì tổn thất.

Đinh Đầu Bách Tiễn Thư là phiên bản được Mộ Sắc Vy thăng cấp từ Đinh Đầu Thất Tiễn Thư trước đó truyền thụ cho Lạc Nam, có thể bỏ qua khả năng phòng ngự từ Hỗn Độn Thế ở bên ngoài của Đế Vi, cắm thẳng vào Linh Hồn của nàng.

Bất quá cũng không dễ dàng chiến thắng khi Đế Vi còn là một Hồn Tu lợi hại.

“Phản Hồn Thuật!”

Sắc mặt nàng lạnh lùng, Linh Hồn trong cơ thể hình thành phản lực cực mạnh, trực tiếp hất bay một trăm cây đinh ra ngoài.

“Hỗn Độn Nguyền Nhãn!”

Giữa trán Đế Vi đột ngột mở ra một con mắt, huy động Hỗn Độn Nguyền Rủa bắn thẳng vào đầu Lạc Nam.

Lạc Nam cười nhạt, vận chuyển Bá Đạo Quy Tắc chống lại.

RĂNG RẮC…

Thanh âm tan vỡ vang lên, Bá Đạo Quy Tắc của hắn trực tiếp bị xé nát, Loạn Cổ Bá Thế bị xuyên qua, Cực Hồn Cảnh xuất hiện vết nứt.

“Phốc!”

Lạc Nam phun ra một ngụm máu tươi, linh hồn bị xuyên thủng khiến hắn xém chút nhăn mặt vì đau đớn.

“Làm sao có thể?” Hắn không dám tin, Bá Đạo Quy Tắc của mình vậy mà bị Hỗn Độn Quy Tắc đánh thủng?

“Ngu xuẩn.” Đế Vi nở nụ cười đắc ý.

Loại Hỗn Độn Quy Tắc chứa bên trong Hỗn Độn Nguyền Nhãn của nàng là Hỗn Độn Quy Tắc thu thập bên ngoài Hỗn Độn chứ không phải quy tắc của bản thân nàng, uy lực của nó cực mạnh…

“Phu quân yên tâm, bọn thiếp sẽ giúp chàng trị liệu.” Chúng nữ Hồn Nguyệt Ánh lên tiếng trấn an, phối hợp với nhau chống lại tia Hỗn Độn Nguyền Rủa.

Linh hồn của Lạc Nam nhất thời thư thái dễ chịu hơn rất nhiều…

Đế Vi thừa thắng xông lên, nàng không muốn cho hắn cơ hội thở dốc.

Mũ Phù Thủy, Thần Nguyền Cầu kích hoạt đến mức cực hạn, đem Hỗn Độn Nguyền Rủa sánh ngang lực lượng của một vị Hồn Thần Đạo Trung Kỳ đang thi thuật.

Hỗn Độn Nguyền Nhãn vận chuyển, liên tục bắn ra từng tia từng tia Hỗn Độn Nguyền Rủa vào trong Thần Nguyền Cầu, nhắm thẳng vào bóng dáng của Lạc Nam bên trong đó.

“Đừng tưởng mình cô có thủ đoạn.” Lạc Nam cười lạnh lùng, nhẹ động ý niệm.

Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ xuất hiện bên trong đan điền của hắn…

69 vị Tuyệt Sắc Hồn Cơ phiêu phù bay ra, Hồn Lực Tinh Khiết cường đại khuếch tán, gia cố linh hồn của hắn, chống lại Nguyền Rủa xâm nhập của Đế Vi.

Thần Hồn Đạo Đan – Tiểu Đan hóa hình cũng hết sức phối hợp, tiểu cô nương phóng thích Hồn Lực của mình làm nguồn năng lượng dồi dào cho Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ phát huy tác dụng.

Tuy nhiên Mũ Phù Thủy, Thần Nguyền Cầu và Hỗn Độn Nguyền Nhãn kết hợp với nhau thật sự rất kinh khủng.

Nên biết rằng Hỗn Độn Quy Tắc của Đế Vi không yếu hơn Bá Đạo Quy Tắc bao nhiêu, khi nàng ta có thêm mấy món hàng ngon hỗ trợ, ngay cả Loạn Cổ Bá Thế và Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ cũng khó lòng phòng ngự trong thời gian dài.

Trước khi phòng ngự thất thủ, Lạc Nam phải đánh bại nàng.

“Sao đột nhiên Linh Hồn của hắn trở nên mạnh hơn?” Đế Vi cau mày.

Hai người đều đang muốn nhắm thẳng vào Linh Hồn của đối thủ mà tiến hành nguyền rủa, vậy nên khi linh hồn của Lạc Nam mạnh lên, nàng lập tức cảm ứng được.

“Nhưng ta không tin không thể phá tan cái mai rùa đang bảo vệ linh hồn của ngươi.” Đế Vi tự tin thầm nghĩ.

Nàng cũng nhận ra tuy rằng phòng ngự của hắn gia tăng, nhưng nếu mình kiên trì công kích, chỉ cần một ngày sau hắn chắc chắn sẽ thất thủ.

“Đánh nhanh rút gọn!”

Nhưng Lạc Nam lại có chiến thuật khác, hắn muốn hạ gục Đế Vi ngay lập tức vào lúc này.

“Vạn Cổ Bá Tướng!” Lạc Nam gầm lên, Vạn Cổ Bá Tướng đã sừng sững hiện ra, cao cao tại thượng, bá khí tung hoành.

“Hắn muốn làm gì? Không sợ vi phạm quy tắc à?”

Thấy Vạn Cổ Bá Tướng xuất hiện, đám đông nhíu mày nghi hoặc.

Trong một cuộc đấu Nguyền Rủa, nếu ngươi sử dụng các thủ đoạn không liên quan công kích đối thủ sẽ bị xem là thất bại.

Nếu như Vạn Cổ Bá Tướng của Lạc Nam là loại Chí Tôn Pháp Tướng chuyên dụng cho Nguyền Rủa như Kiếp Nguyền Pháp Tướng của Bách Đạo Thần Tộc, hắn có thể thoải mái sử dụng.

Nhưng Vạn Cổ Bá Tướng vốn không hề liên quan gì đến Nguyền Rủa Chi Đạo…

Vậy hắn gọi Vạn Cổ Bá Tướng ra làm cái gì?

Khi tất cả còn chưa hiểu rõ hắn muốn làm gì, Lạc Nam đã nghiêm nghị quát:

“Vô Tướng Thần Công!”

Vô Tướng Thần Công được vận chuyển, Vô Tướng Chi Lực mô phỏng Nguyền Rủa Thần Lực cao cấp của Đế Vi cho Lạc Nam sử dụng…

“Vô liêm sỉ, ngươi dám sao chép lực lượng của ta?” Đế Vi giận dữ mắng to.

Lạc Nam không thèm để ý, tiếp tục thi triển Vô Tướng Thần Công.

Vạn Cổ Bá Tướng hóa thành Bá Lực ngập trời, Bá Lực đột nhiên hiển hóa thành hai vị Chí Tôn Pháp Tướng sừng sững giữa thiên địa.

Đây là Tru Tà Tội Tướng của Mộ Sắc Vi và U Minh Cốt Tướng của Phiêu Tử Hàm.

Vô Tướng Thần Công có thể mô phỏng cả Chí Tôn Pháp Tướng, Lạc Nam không ngần ngại mô phỏng thành Chí Tôn Pháp Tướng của hai lão bà chuyên chơi hệ Nguyền Rủa của mình.

Cộng thêm Nguyền Rủa Thần Lực sao chép của Đế Vi, sức mạnh có thể tưởng tượng.

“Không xong rồi!”

Đế Vi sắc mặt kịch biến: “Làm sao hắn có được Vô Tướng Thần Công của Vô Tướng Đạo Thống? Hắn sao chép hai loại Chí Tôn Pháp Tướng kia từ đâu?”

Toàn trường hít một ngụm khí lạnh, thủ đoạn của kẻ này thật là tầng tầng lớp lớp…

Không ít ánh mắt nhìn qua đoàn người của Vô Tướng Đạo Thống khiến sắc mặt tuyệt mỹ của Vô Tướng Đạo Chủ tối sầm.

Nàng thừa hiểu Vô Tướng Thần Công của Lạc Nam từ đâu mà có, rõ ràng là đến từ Thánh Linh Thiên Vận, một trong những nữ đệ tử mà nàng sủng ái nhất…

Chỉ là tên tiểu tử khốn kiếp này lại dám trắng trợn mang công pháp nổi danh của Vô Tướng Đạo Thống ra tham gia thi đấu.

“Khanh khách, Vô Tướng Đạo Thống ưa thích sao chép thủ đoạn của người khác, nhưng hiện tại lại bị người khác dùng chính Vô Tướng Thần Công của mình, không biết có cảm tưởng gì?” Yêu Mị Uyển cảm thấy vô cùng thú vị, không hổ là Nhị Lang Quân, thủ đoạn quỷ dị khó lường.

“Tiểu tử này thật sự thông minh.” Thái Diễm thầm khen, nàng chưa từng dạy Nguyền Rủa cho hắn nhưng hắn vẫn có thể tự phát triển đến mức như vậy.

Đôi mắt đẹp của Đan Phỉ đã tràn ngập ánh sao, dù nàng tâm cao khí ngạo cũng bị bổn sự của nam nhân hấp dẫn.

Hắn như có tầng tầng mê chướng khiến nàng nhịn không được muốn vén lên khám phá, tìm hiểu…

Lạc Nam mặc kệ Đế Vi và toàn trường đang nghĩ gì, hắn ngửa đầu cười gằn:

“Pháp Tướng Thần Thông – Đình Đầu Vạn Tiễn Thư!”

“Pháp Tướng Thần Thông – U Minh Phệ Hồn Hỏa!”

Bá Đạo Quy Tắc bùng nổ hòa cùng hai môn Pháp Tướng Thần Thông…

Khác với Đinh Đầu Bách Tiễn Thư, Đinh Đầu Vạn Tiễn Thư mạnh hơn hàng trăm lần.

Chưa dừng lại ở đó, U Minh Phệ Hồn Hỏa của U Minh Cốt Tướng dung hợp vào Đinh Đầu Vạn Tiễn Thư, khiến hàng vạn cây đinh hừng hực thiêu đốt ngọn lửa có thể nuốt chửng tất cả mọi thứ.

Hai vị Chí Tôn Pháp Tướng phát động toàn lực, dung hợp thế công, đánh thẳng vào hai chữ “Đế Vi” trên Tai Ách Thư.

Ánh mắt Đế Vi hiện lên vẻ không cam lòng, nàng thừa hiểu nếu để thủ đoạn này đánh vào Tai Ách Thư, nó sẽ tác động thẳng vào trong Linh Hồn của nàng.

Đinh Đầu Vạn Tiễn Thư có thể bỏ qua Hỗn Độn Thế phòng ngự bên ngoài của nàng.

Bên trong đó còn chứa đựng Bá Đạo Quy Tắc, nàng sẽ không phòng ngự nổi…

“Xem như ngươi thắng!”

Đế Vi lạnh lùng mở miệng: “Ta nhận thua!”

“Muộn rồi!” Lạc Nam bĩu môi.

Đế Vi lưỡng lự trong thoang chốc đó, đòn Nguyền Rủa chí mạng đã sắp rơi vào Tai Ách Thư.

Dù Đế Vi có rời khỏi đấu trường, Nguyền Rủa vẫn có thể tiếp tục tác động vào linh hồn bất chấp khoảng cách.

“Đủ!”

Tổ Long Tộc Trưởng nhẹ nhàng vung tay, Long Trảo xuyên qua không gian chặn trước Tai Ách Thư, phá giải hoàn toàn hai loại Thần Thông của Lạc Nam.

Lạc Nam nhanh trí chắp tay nói: “Đa tạ Tổ Long Tộc Trưởng hỗ trợ, đối thủ quá do dự nên ta không kịp thu hồi.”

“Ừm.” Tổ Long Tộc Trưởng nhẹ gật đầu, không nói gì thêm, trong lòng lại thầm đổ mồ hôi.

Tiểu tử này quá độc, vậy mà dự định trọng thương Đế Vi để mấy trận sau loại được một đối thủ khó nhằn.

Nhưng trong trường hợp Đế Vi đã nhận thua, nếu bọn hắn vẫn để nàng trọng thương thì quá mất mặt ban giám khảo.

Không gian rung động, thân ảnh Đế Vi lúc này đã bị trục xuất ra ngoài.

“Tên khốn kiếp này.”

Nghĩ đến Lạc Nam không thèm thu tay dù mình đã mở miệng nhận thua, Đế Vi thầm hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ba trận, nàng đã thua ba trận liên tiếp rồi…

Hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, Đế Vi khoanh chân ngồi xếp bằng, lấy ra một viên Phục Hồn Thần Đan nuốt vào, củng cố trạng thái cho những trận kế tiếp.

Nhìn thấy nàng thua nhưng không nản chí, ngược lại có thể giữ tinh thần để chuẩn bị tiếp tục thi đấu, toàn trường gật đầu tán thưởng.

Tâm cảnh của nữ nhân này rõ ràng vững như bàn thạch, dù rằng thua Lạc Nam… nhưng phóng nhãn khắp thiên hạ cũng khó người sánh bằng.

Lạc Nam giải trừ Vô Tướng Thần Công, hư ảnh hai vị Chí Tôn Pháp Tướng chậm rãi tan biến.

Hắn nở nụ cười hài lòng thì thầm:

“Các lão bà, ta đang đại diện cho các nàng giành chiến thắng.”

Sử dụng thủ đoạn của thê tử hắn không cảm thấy mất mặt chút nào, ngược lại tràn đầy tự hào, có cảm giác như sau lưng hắn đang có các nàng tiếp thêm sức mạnh vậy.

Nếu Mộ Sắc Vy và Phiêu Tử Hàm biết Chí Tôn Pháp Tướng của các nàng thành công đem Đế Vi dọa chạy, nhất định sẽ rất hưng phấn.

“Chúc mừng Lạc Nam tiểu hữu, ngươi lại thắng!” Bách Đạo Tộc Trưởng cao giọng tuyên bố:

“Nguyền Đạo Quán Quân!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240