Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 183
Phần 183

Thời gian lặng lẽ trôi, Ngọc Tú quả thật đã làm theo lời Lạc Nam căn dặn.

Nàng dần rời khỏi cánh chim che chở của hắn, trở thành một nữ tân sinh xuất chúng của Kinh Đế Học Viện.

Cùng với Tiểu Ô, Ngọc Tú tiếp nhận các nhiệm vụ nguy hiểm ở nơi hoang dã và đều hoàn thành xuất sắc, thành tích học tập cũng cực kỳ ấn tượng, luôn khiến Song Đài Tiên Tử tự hào.

Tiểu Ô cũng được Lạc Nam đề nghị ký khế ước với Ngọc Tú, trở thành tọa kỵ và chiến sủng cường đại của nàng, cùng với Ngọc Tú không ngừng phát triển.

Những Điểm Cống Hiến thu được từ khen thưởng của Học Viện, Ngọc Tú đều mua sắm tài nguyên theo sự căn dặn của Lạc Nam.

Từ những tài nguyên Ngọc Tú mang về, Lạc Nam lại ở trong phòng hướng dẫn nàng luyện đan, luyện khí, luyện phù, khôi lỗi, tạo bom… không thiếu thứ gì.

Vừa gia tăng thủ đoạn và tri thức của Ngọc Tú, vừa gia tăng con bài phòng thân của Lạc Nam.

Chỉ hai năm trôi qua, Ngọc Tú lại sắp bỏ xa các tân sinh cấp Tiểu Học khác… chuẩn bị tiến vào hàng ngũ Đại Học, đột phá Nguyên Anh Kỳ.

Không thể nghi ngờ, cái tên Ngọc Tú đã vang danh Kinh Đế Học Viện, khiến vô số thiên kiêu tài tuấn yêu thương nhung nhớ.

Tuy nhiên đối với Ngọc Tú, nàng vĩnh viễn chỉ là tiểu thị nữ bên cạnh công tử của mình mà thôi.

Trong thời gian qua, Lạc Nam ở khu vực tân sinh cũng có chút niềm vui thú…

Hắn trồng một khu vườn nhỏ phía sau phòng, làm một người nông dân nhàn hạ… thật ra các thứ được trồng trong vườn đều có thể dùng để giết người nếu phối chế lại.

Những lúc làm nông như thế này, có một thị nữ tên là Lam Nhi thường xuyên sang chơi, bầu bạn với hắn.

Lam Nhi là thiếp thân thị nữ của một nữ tân sinh khác ở gần phòng của Ngọc Tú, tiểu thư của nàng cũng bận rộn học tập và làm nhiệm vụ, rất ít khi trở về… vì quá cô đơn, nàng sang phụ giúp Lạc Nam làm ruộng.

Lâu ngày, Lam Nhi bị khí chất vô hình từ trên người Lạc Nam hấp dẫn, lấy can đảm tỏ tình với hắn…

“Cô nương không chê ta là phàm nhân?” Lạc Nam vừa nhổ củ cải vừa cảm thấy buồn cười.

Lam Nhi rõ ràng là một Trúc Cơ tu sĩ, nhưng nàng lại mến thương một phàm nhân, điều này khiến hắn cảm thấy kỳ lạ.

“Tu sĩ thì sao? Phàm nhân thì thế nào?” Lam Nhi quật cường nói:

“Chỉ cần có tình, dù sống với nhau vài chục năm cũng đã đủ để mãn nguyện cả một đời.”

“Tiểu thư của cô sẽ không đồng ý đâu.” Lạc Nam lắc đầu.

“Không, tiểu thư rất ngưỡng mộ Ngọc Tú tỷ tỷ, nếu biết ta có thể thành đôi với tùy tùng của Ngọc Tú tỷ tỷ, nhất định sẽ vui vẻ tán thành.” Lam Nhi vui sướng vỗ tay.

“Thật đáng tiếc, ta không thích chuyện nam nữ.” Lạc Nam mỉm cười:

“Cô giúp ta trồng rau là ta vui rồi.”

“Đáng ghét.” Lam Nhi tức giận bỏ đi.

Lại năm năm trôi qua, Lạc Nam bây giờ cũng đã không còn trẻ trung, có chút khí độ trầm ổn và nội liễm của một nam tử trưởng thành chín chắn.

Hắn là phàm nhân, tuy sống ở nơi dồi dào Linh Khí như Kinh Đế Học Viện nhưng cũng không tránh khỏi năm tháng bào mòn…

Dưới sự bồi dưỡng âm thầm của hắn, Ngọc Tú nay đã là một vị hóa Thần, Tiểu Ô đột phá Ngũ Giai Yêu Thú… tuy nhiên ở trước mặt người ngoài, bọn hắn đều cố ý phong ấn tu vi xuống một đại cảnh giới.

Bất quá bảy năm từ một tân sinh Tiểu Học sắp tiến vào Thái Học, Ngọc Tú vẫn lập nên lịch sử tại Học Viện… rất nhiều nam tử ái mộ, theo đuổi nàng.

Chỉ tiếc Ngọc Tú có được sự che chở của Đài Gia, Song Đài Tiên Tử xem nàng như muội muội đối đãi, vì thế các nam nhân cũng không dám ỷ vào quyền thế mà áp bách.

Đài Gia quyết tâm lôi kéo Ngọc Tú…

Hơn nữa Ngọc Tú rất ít khi xuất hiện, thời gian của nàng chia ra làm hai phần, một phần làm nhiệm vụ, rèn luyện chiến lực… một phần là theo Lạc Nam học tập, đề thăng bản sự, thậm chí ngoại trừ Lạc Nam, không ai biết bản lĩnh thật sự của nàng.

Đương nhiên cũng có một số ít kẻ muốn âm thầm ra tay với Ngọc Tú trong bóng tối, chỉ tiếc những kẻ này sau đó đều bóc hơi không một tung tích mà thôi.

Lạc Nam ngồi chăm sóc vườn rau, khóe miệng nở nụ cười ý vị…

Dưới vườn rau này chôn không ít chất dinh dưỡng, đa số đều là những kẻ có ý đồ bất chính với Ngọc Tú.

“Lạc thúc thúc, Lạc thúc thúc…”

Một thanh âm nãi thanh nãi khí vang lên, Lạc Nam mỉm cười đưa mắt nhìn sang.

Chỉ thấy đó là một bé gái tầm 3 tuổi, dáng người xinh xắn nhỏ nhắn như búp bê bằng sứ, mặc váy màu trắng, thông minh lanh lợi đang chập chững đi đến.

Hắn phủi bụi đất trong tay tiến đến bế lấy nàng, cúi xuống hôn lên gò má một ngụm cười:

“Hối Hối lại sang chơi sao?”

“Đúng nha, mẫu thân nói giao Hối Hối cho thúc thúc canh giữ, hì hì.” Bé gái cười để lộ hai cái đồng tiền tròn xoe.

“Nữ nhân này cũng thật là…” Lạc Nam bất đắc dĩ cười khổ.

Mẫu thân của bé gái này không ai khác chính là Lam Nhi.

Năm năm trước sau khi tỏ tình với hắn thất bại, Lam Nhi giận dữ bỏ về…

Không đến một năm sau, Lạc Nam nghe nói nàng được tiểu thư của mình mai mối cho một nam tử tên Vô Ưu, là tân sinh trong học viện, rất có tiềm lực phát triển.

Đối với thị nữ như nàng, tiểu thư đặt đâu thì ngồi đó, tình cảm với Lạc Nam chỉ như gió mây nhẹ thoáng qua, một chút nghịch ngợm ban đầu mà thôi…

Lam Nhi sau khi tìm hiểu cảm thấy nam tử kia không tệ, dứt khoát gả cho Vô Ưu, một năm sau nàng sinh ra con gái, đặt tên là Vô Hối.

Mà bởi vì Lam Nhi thường xuyên theo phu quân Vô Ưu đi rèn luyện, không có thời gian chăm sóc cho nữ nhi, thế là đem sang ném cho Lạc Nam trông hộ.

Lạc Nam trở thành vú em bất đắc dĩ…

Bất quá hắn từng sinh hai cô công chúa, đương nhiên rất yêu thích trẻ em, không ngần ngại thu nhận nuôi dưỡng Vô Hối.

Thời gian đầu, Lạc Nam cũng không cảm thấy có gì đặc biệt…

Nhưng khi Vô Hối lên đến hai tuổi, hắn lại kinh hãi phát hiện đứa bé này có thiên phú rất kinh khủng.

Những lúc hắn giảng dạy cho Ngọc Tú, Vô Hối mới vài tuổi đầu ở trong nôi lại hai mắt sáng tỏa, cực kỳ cơ linh, thế mà nghe hiểu tất cả khẩu quyết…

Cơ thể Vô Hối như hình thành cái động, tự hấp thụ linh khí xung quanh, tự động tu luyện.

Điều này khiến Lạc Nam kinh hỉ, cảm giác muốn tài bồi yêu nghiệt lần thứ hai lại cháy lên.

Ngoại trừ Vô Cảnh Chi Thể như Ngọc Tú, hắn lại tìm ra Vô Hối đáng giá để mình bồi dưỡng.

Sau khi nghiên cứu cẩn thận căn cốt và thể trạng của Vô Hối, Lạc Nam dám khẳng định bé gái này là thiên túng kỳ tài ở phương diện kiếm đạo.

Theo đánh giá của hắn, nếu như hắn dốc tâm dạy dỗ Vô Hối, nàng có tiềm năng trở thành một vị Kiếm Thần, bất chấp xuất thân thấp hèn tại tiểu thế giới.

Nhưng Lạc Nam lại một lần nữa vì Vô Hối mà đau đầu.

“Hối Hối, nhìn xem thúc thúc lại có đồ chơi cho ngươi đây.” Lạc Nam lấy ra một thanh tiểu kiếm bằng gỗ nhỏ đưa cho Vô Hối.

“Không thích.” Vô Hối nghẹo đầu vứt tiểu kiếm bằng gỗ sang một bên.

“Thế cái này thì sao?” Lạc Nam lại lấy ra một thanh ngọc kiếm trắng muốt tinh xảo.

“Xấu quá đi!” Vô Hối bĩu môi, lại đem kiếm vứt bỏ, trong đôi mắt nhỏ nhắn tràn ngập chán ghét.

Lạc Nam thở dài, đây chính là điều khiến hắn đau đầu.

Vô Hối rõ ràng là một tuyệt thế yêu nghiệt ở phương diện Kiếm Đạo, từ đan điền, kinh mạch, xương cốt, ngộ tính… đều thích hợp để trở thành một kiếm tu.

Trong cuộc đời của Lạc Nam, hắn chỉ thấy một mình Nam Thiên Tố là có thiên phú sánh ngang Vô Hối, ngay cả chúng nữ Băng Lam Tịch, Độc Cô Ngạo Tuyết hay Tần Lộng Ngọc cũng đều kém hơn một bậc.

Ấy thế nhưng chẳng hiểu vì sao đứa bé này vô cùng ghét kiếm, hắn có dùng đủ mọi cách dụ dỗ từ bánh kẹo, đan dược, đồ chơi… đều không thể khiến Vô Hối động lòng, không thèm ngó đến kiếm dù chỉ một chút.

Lạc Nam cứ tưởng nó không thích vũ khí, thử dùng các loại đao, thương, kích, cung tiễn làm bằng gỗ đưa cho, kết quả Vô Hối đều vô cùng yêu thích, cái nào cũng chơi đùa đến quên trời quên đất.

Điều này làm Lạc Nam một lần nữa bó tay…

Không chịu bỏ cuộc, Lạc Nam giả vờ dạy dỗ các loại khẩu quyết luyện kiếm cho Vô Hối, ví dụ như Ngự Kiếm Thuật, Hồ Điệp Kiếm Pháp, Sáng Thế Kiếm Pháp… nhưng Vô Hối cứ nghe đến kiếm quyết là lăn ra ngủ, khiến hắn tốn công vô ích.

Cho đứa bé này nghe khẩu quyết của thân pháp, vũ kỹ khác không liên quan đến kiếm thì lại nghe say sưa…

Lạc Nam hết cách, chỉ đành tạm gác việc luyện kiếm sang một bên, truyền thụ cho Vô Hối những thứ khác.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240