Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 213
Phần 213

Quay về hiện tại.

Sát Chiến Điện, phía sau Hậu Cung…

Mặt nước hóa Phàm Hồ xuất hiện gợn sóng, từ thân ảnh tuyệt mỹ như hoa như ngọc, mỗi người sở hữu một khí chất khác nhau, một phong thái khác nhau, một vẻ đẹp khác nhau lần lượt bước ra.

Chúng nữ hóa phàm trở về.

Người đầu tiên bước ra từ hóa Phàm Hồ chính là một vị mỹ phụ khuynh quốc khuynh thành, có khí chất cao quý nhưng lại không kém phần lã lơi, quyến rũ… đủ mê hoặc bất cứ nam nhân nào trong thiên hạ.

Nàng chính là đoá hoa đẹp nhất theo lời của nam nhân kia – Đông Hoa Quỳnh Tiêu.

Tâm trạng của Quỳnh Tiêu tương đối tốt bởi vì hóa phàm thuận lợi, khóe môi treo nụ cười.

Bất quá vừa bước ra khỏi hồ, nụ cười chợt chuyển thành kinh ngạc:

“Đại tỷ?!”

Chỉ thấy ở phía đối diện, một nữ nhân có dung mạo khiến người đẹp như Quỳnh Tiêu cũng phải đố kỵ đang ung dung đứng, ánh mắt thâm thuý như vô hạn tinh không đang đánh giá quang cảnh nơi Hậu Cung.

“Trở về rồi sao…” Vân Tiêu đưa mắt nhìn.

“Đại tỷ đích thân đến đây làm gì?” Đông Hoa hiếu kỳ hỏi.

Bất quá nàng còn chưa nói dứt câu, chỉ thấy Vân Tiêu vung nhẹ bàn tay.

ẦM!

Từ trong không gian, một thân ảnh tan xương nát thịt, đạo hạnh cấp độ Thần cứ theo đó mà tan biến.

Hiển nhiên là có cường giả của địch nhân đến dò thám, bị Vân Tiêu tiện tay giải quyết.

“Sát Chiến Điện đã lộ, ta phải đích thân đến nơi này tọa trấn.” Vân Tiêu nhún vai:

“Dù sao thì đã hứa với phu quân ngươi, đảm bảo an toàn cho tất cả kiều thê bảo bối của hắn.”

“Sát Chiến Điện bại lộ?” Đông Hoa khiếp sợ:

“Đã xảy ra chuyện gì trong thời gian qua?”

“Vượt Thần Kiếp xong rồi nói.” Vân Tiêu nói.

Mặt hồ lại dao động…

Bích Tiêu, Lạc Long Nhi, Loạn Thanh Quân, Phương Du, Ngân Trinh, Bùi Linh Hi, họa Thuỷ, Khương Lê, Chân Mật, Cầm Dao Nhã… những nàng vào hồ trước thì đều thành công vượt qua phàm kiếp trước.

“Cái hồ này quả nhiên có hiệu quả.” Vân Tiêu gật đầu tán thưởng.

Với tầm mắt của nàng, đương nhiên có thể nhận ra bất kể là căn cơ hay tâm cảnh của chúng nữ đều vượt qua việc hóa phàm thông thường ở bên ngoài.

Rõ ràng Nhập Phàm Hồ đã mang lại hiệu quả đặc biệt, điều này rất có lợi cho việc độ Thần Kiếp cũng như tu luyện và phát triển ngày sau.

Chúng nữ chứng kiến Vân Tiêu đều phản ứng giống Đông Hoa, vô cùng giật mình.

Hiển nhiên không thể hiểu nổi mình có phúc phận gì, thế mà được đích thân Phá Đạo Hội Trưởng trong truyền thuyết bảo vệ bên hồ?

VÙ VÙ VÙ…

Mây đen tập hợp trên không trung Sát Chiến Điện càng lúc càng lớn.

“Các ngươi mau tách ra độ kiếp.” Vân Tiêu bá đạo nói:

“Tùy tiện tìm một nơi nào cũng được, có ta ở đây… không ai dám quấy rầy các ngươi.”

Nói xong, từng khối Đạo Mộc Nhân cao cấp cũng được nàng ném ra cho chúng nữ, gia tăng tỷ lệ độ kiếp.

Các nữ nhân cũng biết tình hình rất gấp, các nàng đã thành công hóa phàm, lĩnh ngộ được Thần Đạo Quy Tắc, nên trải qua giai đoạn quan trọng bậc nhất trên con đường cường giả.

Tiếp nhận Đạo Mộc Nhân, từng nàng phá không mà đi…

Nữ nhân trở về ngày càng nhiều, Vân Tiêu phân phát cho mỗi nàng một con Đạo Mộc Nhân hộ thân, yêu cầu các nàng tìm nơi hoang vắng độ thần kiếp.

Sau khi vượt Thần Kiếp, mới được xem là Thần Đạo Cảnh chân chính.

Đến lượt Tu La Giáo Chủ – Huyết Yêu Cơ từ trong Nhập Phàm Hồ tiến ra.

“Làm sao có thể?” Huyết Yêu Cơ toàn thân bỗng nhiên run rẩy, hai chân lảo đảo xém chút ngã quỵ.

“Có chuyện gì?” Vân Tiêu nhíu mày hỏi thăm, nàng nhìn ra căn cơ và tâm cảnh của Huyết Yêu Cơ ở trạng thái rất tốt, vì sao có phản ứng như thế?

“Hội Trưởng…” Huyết Yêu Cơ siết chặt nắm tay:

“Vô Uyên xảy ra chuyện rồi phải không?”

“Tại sao ngươi biết?” Vân Tiêu cảm thấy ngoài ý muốn.

“Một giọt Tinh Huyết của ta lưu trên cơ thể nàng, có thể cảm ứng được trạng thái của nàng ấy.” Huyết Yêu Cơ hạ giọng nói:

“Bây giờ Tinh Huyết đã mất.”

Năm đó khi nàng bị Đạo Chủng của Tâm Phong ký sinh, chính Kiếm Vô Uyên đã dùng thức cuối cùng của Uyên Ương Kiếm Pháp trợ giúp nàng.

Biết được nỗi khổ tâm của Kiếm Vô Uyên, nàng đã xem nữ nhân đó như tỷ muội, cũng đem một giọt máu của mình dung hợp vào máu Kiếm Vô Uyên.

Nhiều lần cố gắng hằn gắn quan hệ giữa Lạc Nam và Kiếm Vô Uyên không thành, Huyết Yêu Cơ tuy không muốn miễn cưỡng nhưng vẫn hay thông qua giọt máu kia cảm ứng trạng thái của Kiếm Vô Uyên.

Một ngày cảm ứng biến mất, Kiếm Vô Uyên chắc chắn đã gặp nạn.

“Thế gian không còn Kiếm Vô Uyên nữa rồi.” Vân Tiêu hồi đáp:

“Nàng ấy đã lựa chọn buông bỏ tất cả mọi thứ thuộc về mình, bao gồm tu vi, thực lực, trí nhớ… huỷ đi tất cả để có thể chuyển thế trong một thân phận khác, trở thành một con người khác với hy vọng một lần nữa bước đến bên cạnh người nam nhân của các ngươi, chuộc mọi lỗi lầm ở kiếp này đối với hắn.”

“Không thể nào!” Huyết Yêu Cơ phun ra một ngụm máu tươi, khuôn mặt tràn ngập thống khổ, trái tim đau nhói dữ dội, vẫn không muốn chấp nhận sự thật nói:

“Sao nàng ấy lại ngốc như vậy? Sao nàng ấy có thể làm được chuyện đó? Như vậy Vô Uyên còn là Vô Uyên nữa sao?”

“Vô Uyên không còn, nhưng đó là lựa chọn của nàng, chúng ta phải tôn trọng.” Vân Tiêu thở dài:

“Những năm qua nàng đã rất nỗ lực, liều mạng hoàn thành các nhiệm vụ phát triển Phá Đạo Hội mà ta giao phó, không cầu được trả công, cũng chẳng cần bất cứ phần thưởng nào.”

“Kiếm Vô Uyên chỉ có một nguyện vọng duy nhất, đó là được một lần nữa trở về bên cạnh người nam nhân kia, bất chấp tất cả, dù cái giá phải trả vượt xa tưởng tượng.”

“Ngài đã đồng ý?” Huyết Yêu Cơ thất thần.

Vân Tiêu gật đầu, ánh mắt mông lung nhìn lên thiên không.

Thế giới này đã từng có một nữ nhân.

Vô tình như thế…

Si tình như thế…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240