Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 170
Phần 170

Tiểu Ly Thành.

Lạc Nam cưỡi ngựa tiếp cận, đưa mắt quan sát nơi mình được sinh ra.

Hiện tại Tiểu Ly Thành vẫn do Địa Thi Tông chiếm giữ, đây là nơi hẻo lánh khỉ ho cò gáy, hơn chục năm triều đình không để tâm đến cũng là việc bình thường, dân chúng trong thành sợ rằng đều đã trở thành cương thi.

PHẦN PHẬT.

Ngay lúc này, một cái bóng đen khổng lồ chắn hết ánh nắng bỗng nhiên hạ xuống trước mặt Lạc Nam.

“HÍ…”

Ngựa ô của hắn sợ hãi quỳ rạp xuống đất, dù Lạc Nam kéo căng dây cương kiểu gì cũng không thể ra lệnh cho nó đứng lên.

Bởi vì thứ vừa hạ xuống kia là một con Kim Sư Ưng khổng lồ, thân mình chim ưng, lông tơ màu vàng, cái đầu như đầu sư tử… là một con yêu thú Tam Giai Sơ Kỳ, tương ứng với tu sĩ Kim Đan Cảnh Sơ Kỳ.

Từ trên lưng Kim Sư Ưng, một nữ tướng quân anh khí bừng bừng, thân khoác chiến giáp phóng xuống.

Lạc Nam gật gù, nữ nhân này khá trẻ tuổi nhưng có tu vi Kim Đan Trung Kỳ, xem ra là người có thân phận, cũng không giống người của Địa Thi Tông.

Bất quá để đề phòng vạn nhất, hắn vẫn âm thầm xoa nhẹ một viên thuốc nhỏ giấu trong óng tay áo.

Viên thuốc này là Liệt Hồn Hoàn, mùi hương của nó có thể gây tê liệt linh hồn trong thoáng chốc, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh sơ suất ngửi phải cũng sẽ trúng chiêu.

Hiển nhiên hơn mười năm qua của hắn không chỉ biết bắt mạch bốc thuốc, ngược lại đã âm thầm chuẩn bị không ít thứ, toàn bộ đều dựa vào nguyên liệu cấp thấp có sẵn ở thế giới này mà thôi.

Bất quá với trình độ siêu việt của hắn, vẫn có những đồ chơi có thể tận dụng…

“Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại đến gần Tiểu Ly Thành?” Nữ nhân trong trẻo quát lên.

Lạc Nam xuống ngựa, vội vàng chắp tay:

“Thảo dân là trẻ mồ côi, được cha mẹ nuôi nhặt ở gần Tiểu Ly Thành, hôm nay tìm về hy vọng có được manh mối về xuất thân của mình.”

“Ngươi có gì chứng minh?” Nữ tử nhướn mày.

Lạc Nam lấy ra khối Ngọc Bội đeo trước ngực, bên trên có một chữ “Lạc.”

Đối với thân phận của mình, hắn chẳng có gì phải che giấu.

Dù sao thì nhi tử của một tiểu thành chủ tu vi Kim Đan ở thế giới này cũng chẳng phải hiếm lạ gì, hắn cũng chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt.

Nữ nhân quan sát ngọc bội, nhất thời thở dài:

“Có lẽ ta biết được phụ mẫu của ngươi là ai, khả năng cao bọn họ đều đã chết rồi.”

Lạc Nam ra vẻ chấn động, sắc mặt ngơ ngác.

Thấy hắn thất hồn lạc phách, nữ nhân chủ động giới thiệu:

“Bổn tướng tên gọi Lê Ân, là Đại Tướng của Trung Luân Thành, Tiểu Ly Thành là một trong 36 toà thành nằm dưới quyền quản lý của Trung Luân Thành.”

“Những năm qua, Trung Luân Thành Chủ phát hiện báo cáo định kỳ của Tiểu Ly Thành xuất hiện sai sót, Linh Thạch cống nạp cũng cạn dần nên đã cử bổn tướng đến điều tra.”

“Kết quả biết được, Tiểu Ly Thành đã bị Địa Thi Tông chiếm cứ.”

“Thành chủ trước đây của Tiểu Ly Thành là Lạc Chiêu, ngươi có tín vật của hắn… khả năng cao ngươi là nhi tử của hắn, đáng tiếc Tiểu Ly Thành thất thủ, Lạc Chiêu chắc hẳn đã chết, may mắn hơn thì bị luyện thành cương thi.”

Lạc Nam ngoài mặt không hiểu hiện gì, trong lòng âm thầm xem thường.

Chuyện đã xảy ra 16 năm trước mà đến nay các ngươi mới điều tra, chứng tỏ Tiểu Ly Thành chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để lưu tâm… Trung Luân Thành vô trách nhiệm.

Có lẽ nếu không vì lượng Linh Thạch cống nạp ít đi, Trung Luân Thành cũng mặc kệ Tiểu Ly Thành sống hay chết.

Các thành trì ở Kinh Quốc phân cấp từ thấp đến cao, giống như Trung Luân Thành là thành trì trung cấp có tu sĩ Nguyên Anh tọa trấn, phụ trách quản lý các toà tiểu thành như Tiểu Ly Thành.

Bất quá Lạc Nam vẫn hết sức nhập vai chắp tay, lệ nóng doanh tròng:

“Mong tướng quân làm chủ, trả thù cho phụ mẫu của ta và người dân trong thành.”

“Chuyện nào dễ dàng như thế.” Lê Ân lắc đầu:

“Phàm nhân như ngươi căn bản không hiểu, một mình bổn tướng khó lòng giải quyết Địa Thi Tông.”

Nàng là Kim Đan Trung Kỳ, cộng thêm chiến thú Kim Sư Ưng sánh ngang Kim Đan Sơ Kỳ… trong khi đó tên cường giả mạnh nhất của Địa Thi Tông đã là Kim Đan Hậu Kỳ, chưa kể còn có đội quân cương thi do luyện chế toàn bộ dân trong thành mà có.

Một mình Lê Ân xông vào Tiểu Ly Thành chính là tự tìm đường chết.

“Ngươi mau chóng rời khỏi nơi này, chờ bổn tướng bẩm báo với Trung Luân Thành Chủ, dẫn binh chiếm lại Tiểu Ly Thành.” Lê Ân leo lên lưng Kim Sư Ưng dự định rời đi.

“Đa tạ tướng quân.” Lạc Nam cảm kích chắp tay, cúi thấp đầu.

Bất quá vào khoảnh khắc này, từ óng tay áo của hắn bỗng nhiên phóng ra hai nhúm bột phấn vô thanh vô thức.

Một nhúm bột được Kim Sư Ưng ở bên cạnh không hay hít vào, một nhúm bột khác phủ lên bộ lông vàng óng của nó.

RỐNG!

Con chim này bỗng nhiên ngửa đầu gầm thét, hai mắt đỏ ngầu, toàn thân như phát rồ hướng về phía Tiểu Ly Thành điên cuồng lao vọt như tên lửa, dường như có hận thù không đội trời chung.

“Tiểu Ưng, ngươi điên rồi?”

Biến cố xảy ra khiến Lê Ân sợ hết hồn.

Nàng cố gắng thông qua khế ước ra lệnh cho nó nhưng bất thành, Kim Sư Ưng hoàn toàn vượt khỏi khả năng khống chế của nàng.

Đợi Lê Ân phản ứng kịp, nàng đã bị Kim Sư Ưng mang theo xông thẳng vào địa bàn của Địa Thi Tông rồi.

“Khốn kiếp!” Lê Ân sắc mặt trắng nhợt.

“Thì ra là nữ tướng quân của Trung Luân Thành, ngươi một người một thú xông vào, là muốn trở thành nữ khôi lỗi của bổn tọa sao?” Có tiếng cười to cất lên.

Hai tên Kim Đan Cảnh của Địa Thi Tông phá không mà ra, một Kim Đan Hậu Kỳ và một Kim Đan Trung Kỳ…

Mà từ trong các ngôi nhà, hàng quán bên đường… vô số con cương thi đói khát cũng điên cuồng tràn ra.

Đệ tử của Địa Thi Tông núp trong bóng tối điều khiển đám cương thi, nhanh chóng bao vây lấy Lê Ân và Kim Sư Ưng vào bên trung tâm, biểu lộ hung tợn, khát máu.

Nhìn thấy mình bỗng nhiên rơi vào trận doanh của đại địch, Lê Ân trong lòng hận Kim Sư Ưng muốn chết, thầm nghĩ mạng ta xong rồi…

Không nói hai tên Kim Đan kia đã đủ đánh bại nàng, mà đội quân cương thi này cũng sẽ là phiền toái lớn.

“Giết nàng!”

Địa Thi Tông cũng là thành phần hung ác, không nói nhiều, trực tiếp phát động tấn công.

RỐNG!

Nhưng đúng lúc này, biểu hiện khác thường của Kim Sư Ưng vẫn chưa dừng lại.

Khí tức toàn thân nó bỗng nhiên bạo tăng, cơ thể biến lớn một cách không kiểm soát.

Máu huyết trong cơ thể nó sục sôi điên cuồng, tu vi đang từ Tam Giai Sơ Kỳ bỗng nhiên bùng nổ, trực tiếp nhảy vọt hai tiểu cảnh giới đạt đến Tam Giai Hậu Kỳ, thực lực so với chủ nhân của nó còn kinh khủng hơn một tiểu cảnh.

“PHỐC!”

Tên Kim Đan Trung Kỳ của Địa Thi Tông đang điều khiển cương thi lao đến còn chưa kịp phản ứng, bị một trảo của Kim Sư Ưng cắm thủng lòng ngực trong ánh mắt trợn tròn của Lê Ân.

Chưa dừng lại ở đó, từ trên bộ lông của Kim Sư Ưng… những hạt bột phấn vô hình theo động tác của nó phát tán ra xung quanh, rơi vào vô số cương thi.

XÈO XÈO XÈO XÈO…

Tiếng xói mòn vang lên không dứt, đám cương thi có nhục thân rắn chắc như đá bỗng nhiên trở nên mềm nhũn, xương cốt và da thịt đều mục rỗng, đụng nhẹ là tan rã như bùn nhão.

“Khá lắm.”

Lê Ân mặc dù chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng bên mình đột ngột mạnh mẽ còn bên địch bỗng nhiên trở thành vô hại.

Cơ hội lớn như thế, nàng làm sao bỏ qua?

Kim Sư Ưng như phát rồ, nó trực tiếp lao vào tên Kim Đan Hậu Kỳ của Địa Thi Tông toàn lực công kích, thế công đều là dùng mạng đổi mạng, sẵn sàng đồng quy vu tận với đối phương.

Còn Lê Ân cũng nhân thời cơ mà lấy ra một thanh trường đao, đại sát tứ phương…

Một người một thú, càn quét toàn bộ thành trì.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240