Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 103
Phần 103

Nhìn Cực Luân như người mất hồn nằm thở hổn hển giữa quảng trường, y phục rách rưới nhuộm máu, sắc mặt Lạc Nam cực kỳ bình thản.

Sau khi chiến đấu với những yêu nghiệt như Hoài Khánh, nhân vật như Cực Luân tuy rằng cũng khá lợi hại nhưng cũng không đáng để hắn cảm thấy kiêu ngạo hay sinh ra cảm giác thành tựu sau khi chiến thắng.

Cực Luân có thể là thiên tài trong thế hệ trẻ đột phá đến Thần Đạo Cảnh đầu tiên ở Đạo Hải, nhưng thành tựu của hắn Hoài Khánh đã đạt được từ lâu rồi.

Và Lạc Nam tin tưởng sắp tới sẽ lại có những thiên kiêu kiệt xuất lần lượt đột phá Thần Đạo, giống như Bùi Linh Hi, họa Thuỷ, Phương Du, Loạn Thanh Quân…

Chiến lực của các nàng chắc chắn sẽ vượt qua Cực Luân.

“Trận chiến kết thúc.”

Đạo Hành Điện Chủ mở miệng tuyên bố kết quả…

Trong hoàn cảnh toàn trường vẫn còn im lặng vì khiếp sợ trước kết quả trận chiến, thanh âm của hắn vang vọng to lớn khiến tất cả giật mình.

Khoảnh khắc đó, toàn thể thành viên từ đệ tử cho đến trưởng lão đều hít một ngụm khí lạnh.

Trước khi trận chiến xảy ra, bọn hắn không phải không nghĩ đến kết quả Lạc Nam sẽ là người chiến thắng…

Nhưng có nằm mơ cũng không dám nghĩ hắn sẽ thắng một cách áp đảo đến như vậy.

Thắng một cách chật vật và thắng một cách áp đảo là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Có thể dễ dàng đánh bại Thần Đạo Sơ Kỳ như Cực Luân, chứng tỏ thực lực của Lạc Nam kém nhất cũng phải ở mức Thần Đạo Trung Kỳ.

Một Thiên Đạo Viên Mãn có chiến lực sánh ngang Thần Đạo Trung Kỳ.

Hai chữ hoang đường vẫn không đủ để miêu tả.

Các đệ tử, các thiên tài như Đạo Tử, Thiếu Thần Tử của Đạo Hành Điện chỉ biết lắc đầu cười khổ.

Sau ngày hôm nay, bọn hắn sẽ phải thu liễm đi ngạo khí của mình rất nhiều…

Bởi vì trong cùng thế hệ có một bóng lưng sừng sững như ngọn núi cao không thấy đỉnh chắn trước mặt bọn hắn, thử thách bọn hắn leo qua…

Ngày nào chưa thể leo qua ngọn núi đó, bọn hắn không có tư cách để kiêu căng ngạo mạn.

“Như giao kèo trước đó, Ngũ Hành Trân Châu, Tiểu Cực Ấn và Hải Cực Thương của Cực Luân đều thuộc về Lạc Nam.”

Đạo Hành Điện Chủ phất tay, ba món đồ vật đã từ chỗ Cực Luân bay đến trước mặt Lạc Nam.

“Đa tạ nhạc phụ.” Lạc Nam chắp tay mỉm cười lễ độ, hoàn toàn không có chút đắc ý hay tự mãn sau màn thể hiện vừa rồi.

Nếu như không phải Cực Luân nhiều lần cố tình khiêu khích, hắn cũng lười chiến đấu cùng đối phương.

“Hai vị hiền đệ chiếu cố khách nhân cho tốt, đừng để Hải Thần Đảo chê cười Đạo Hành Điện chúng ta.” Đạo Hành Điện Chủ hướng hai vị Đạo Chủ phân phó.

“Biết rồi đại ca.” Dị Hành Đạo Chủ và Cửu Hành Đạo Chủ chắp tay thở dài…

Biểu hiện của Lạc Nam đã dập tắt hy vọng của bọn hắn, cũng không thể trách Cực Luân vô dụng… hắn đã làm hết sức có thể rồi.

“Mẫu thân, ngươi khép miệng vào đi.” Khương Lê nhìn mẫu thân của mình lên tiếng.

Đạo Hành Phu Nhân vội vàng ngậm miệng, ánh mắt như có vô số ánh sao nhìn lấy Khương Lê, cực kỳ mất hình tượng nâng lên ngón tay cái:

“Không hổ là nữ nhi bảo bối của lão nương, tuyển nam nhân xuất sắc.”

Khóe môi Khương Lê nhẹ cong lên, hiển nhiên nàng cũng vô cùng tự hào.

“Con rể đến!” Đạo Hành Phu Nhân nhìn nữ nhi cười xấu xa:

“Sắp tới mẫu thân cho phép ngươi tự do, hãy tận hưởng tuổi trẻ.”

Nói xong liền thả người bay đi.

Lạc Nam vừa đến đã nghe được lời của nhạc mẫu, lại nhìn nàng cực kỳ tinh tế rời khỏi, thầm nghĩ chẳng trách nàng có thể khiến đường đường Đạo Hành Điện Chủ phải say đắm.

“Hắc hắc, nàng xem ta có giống hình tượng ý trung nhân lý tưởng của nàng?” Lạc Nam nháy mắt cười trêu.

Khương Lê nghe vậy đưa đôi mắt đẹp lườm hắn, lại không thể phủ nhận gật đầu:

“Ngay từ đầu đã phù hợp hình tượng.”

Lạc Nam mỉm cười, nắm lấy bàn tay thướt tha của nàng kéo lấy giai nhân vào trong ngực.

Không đợi Khương Lê kịp phản ứng…

NGAO!

Hoàng Vũ Bá Long cất tiếng thét gào, Bá Vũ Điện mang theo Lạc Nam, Khương Lê và Loạn Thuỳ Trân phá không mà đi… bỏ lại Đạo Hành Điện lại phía sau.

“Tên tiểu tử thúi này, nóng vội cướp nữ nhi của lão tử như vậy.” Đạo Hành Điện Chủ thấy cảnh này liền nổi giận đùng đùng nói:

“Lão tử đi tìm lão bà uống trà.”

Hắn đã nhịn không được muốn thưởng thức diệu dụng của Đạo Hành Âm Dương Trà Cụ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240