Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 18
Phần 18

Mỗi một lần cố gắng chống lại, loại bỏ thứ Thần Đạo Quy Tắc thần bí do Thiên Hạ Đệ Nhất lưu lại, Lạc Nam và mấy nữ đều mệt đến thở dốc… toàn bộ lực lượng toàn nhân như bị rút cạn, từng đầu ngón tay bủn rủn, ngay cả khí lực nói chuyện cũng không có.

Qua đó có thể thấy Loạn Thuỳ Trân đã phải trải qua sự tra tấn qua vô vàn năm tháng thống khổ đến mức nào, Lạc Nam thật sự rất nể phục ý chí và nghị lực của nàng, đổi lại là người khác đã sớm chấp nhận buông xuôi, tự kết liễu để được giải thoát.

Cảm giác toàn thân nhẹ nhõm như được tháo bỏ gông cùm xiềng xích, Loạn Thuỳ Trân thư sướng đến mức thở dài…

Lạc Nam đã chuẩn bị sẵn một bồn Bất Tử Dịch Thuỷ cho nàng ngâm mình, phục hồi thương thế.

Bởi vì ngoài bị loại quy tắc kia tàn phá, từ đan điền cho đến cơ thể của nàng đều gặp tổn thương nghiêm trọng, nếu như không thể loại bỏ hoàn toàn quy tắc đó ra khỏi cơ thể, nàng sẽ không thể phục hồi bình thường được.

Đạo bào trắng nhẹ nhàng trượt xuống lộ ra băng cơ ngọc cốt không chút tỳ vết, một vị tiên tử thanh lệ tuyệt luân với đôi tuyết lê căng tràn nhựa sống vểnh cao được tô điểm bởi hai hạt ngọc trai hồng đỏ, cỏ thơm đen tuyền khéo lóe che đậy địa phương tư mật, đôi chân dài miên mang không chút tỳ vết.

Loạn Thuỳ Trân thả người ngâm vào bồn Bất Tử Dịch Thuỷ.

Rất nhanh, từng luồng sinh mệnh nồng đậm đã xuyên thấu các lỗ chân lông, thẩm thấu mọi ngõ ngách bên trong cơ thể.

Bởi vì Loạn Thuỳ Trân lần được tiên tiếp xúc với Bất Tử Dịch Thuỷ nên độ hiệu quả vượt xa những người sử dụng thường xuyên dẫn đến “lờn thuốc” như Lạc Nam…

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Chỉ trong nháy mắt, Nguyên Khí vô cùng vô tận khắp nơi kéo về, khí tức hùng mạnh của nàng gia tăng một cách chóng mặt.

Tuy nhiên nhược điểm của Bất Tử Dịch Thuỷ vẫn là không thể trị thương linh hồn, Lạc Nam phất tay đem Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ ném ra.

69 vị tuyệt sắc Hồn Cơ đã từ trong tranh bước ra, ở xung quanh bồn thuỷ bắt đầu khiêu vũ nhảy múa, cung cấp đại lượng Hồn Lực tẩm bổ linh hồn cho Loạn Thuỳ Trân ở trung tâm.

Cảm thấy vẫn còn chưa đủ, Lạc Nam mở miệng phân phó:

“Nguyệt Ánh, Huyễn Mộng, Hàn Chi và Thiên Lệ hỗ trợ.”

Hồn Nguyệt Ánh mang theo Hồn Đỉnh và ba vị Yểm Ma xuất hiện, vận chuyển Nhân Yểm Đạo Hồn Kinh quyển Thượng với khả năng chữa trị Linh Hồn, truyền Hồn Lực tinh khiết nhất vào cơ thể mỹ phụ.

“Ưm…” Loạn Thuỳ Trân rên rỉ một tiếng, cảm giác thoải mái từ cơ thể đến linh hồn khiến nàng như đang lơ lửng trên mây, hai mắt lim dim khép hờ, bờ môi nhẹ cắn, đôi chân trần khép chặt lấy nhau.

Ba ngày ngắn ngũi, mái tóc bạc trắng của nàng đã đen tuyền óng mượt, từ một người tưởng chừng là phế nhân, tu vi khôi phục một cách điên cuồng.

Thần Đạo Sơ Kỳ, Thần Đạo Trung Kỳ, Thần Đạo Hậu Kỳ…

“Quá tốt rồi…” Thuỳ Ánh ở bên cạnh nghẹn ngào trước tình cảnh này.

Hơn ai hết, nàng hiểu rõ tình huống của Loạn Thuỳ Trân trong những năm qua chẳng khác nào địa ngục.

Lưng mang hận thù đè nặng, thân thể tàn phế lại bị tra tấn và đau đớn suốt ngày đêm, ngay cả việc đứng lên cũng không thể làm nổi, phải dùng tài nguyên để kéo dài tính mạng…

Còn hiện tại, Loạn Thuỳ Trân đã trôi nổi giữa không trung, ngũ quan tỏa sáng, sức sống tràn đầy, tóc dài tung bay, phong thái tuyệt mỹ và cường đại của một vị nữ kiếm thần ngạo nghễ hiển lộ.

Chân ngọc nhẹ điểm, Loạn Thuỳ Trân đã ôm chặt lấy nam nhân, thanh âm mềm mại dịu dàng vang bên tai hắn:

“Thiếp thân đã được thiếu chủ ban phát tân sinh, đời này từ đây chỉ vì quân mà sống, dù phía trước là núi đao biển lửa cũng không từ.”

Lạc Nam rõ ràng cảm giác được sự kích động và một thoáng run rẩy trong lời nói của nàng, hắn đưa tay vuốt ve lưng ngọc giai nhân an ủi:

“Tốt rồi, có được nàng chính là cơ duyên lớn của ta.”

Dù với tâm cảnh của một vị Kiếm Thần… thì sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, được hắn nắm tay kéo ra khỏi địa ngục, tìm được hướng đến thiên đường, nàng cảm động là điều dễ hiểu.

“Hừ, còn không mau mặc vào y phục?” Loạn Ninh Lam nhìn hai người ôm nhau mà cái mũi chua chua, liền đem đạo bào của Loạn Thuỳ Trân trùm lên người nàng.

“Haha.” Lạc Nam bật cười, ngắm nhìn ba vị nữ nhân, trong lòng vui sướng vô cùng.

Nếu cả Loạn Thanh Quân cũng đột phá Thần Đạo, vậy bên cạnh hắn có đến bốn vị Kiếm Thị tu vi Thần Đạo, so với Loạn Phàm nhiều hơn gấp đôi.

Về phần Lạc Hà từ lâu đã là thê tử của hắn, cũng không thể tính là Kiếm Thị được…

“Thiếu chủ, kế tiếp có mục tiêu nào cần ra tay không?” Loạn Thuỳ Trân nóng lòng lập công nói:

“Chàng không cần làm gì cả, cứ giao cho chúng ta giải quyết.”

“Nàng dùng gì làm vũ khí?” Lạc Nam kỳ quái hỏi.

“Cái này…” Loạn Thuỳ Trân nhất thời ngậm miệng, Hồng Anh Kiếm của nàng đã không còn…

“Thế còn nàng?” Lạc Nam nhìn sang Thuỳ Ảnh.

Loạn Thuỳ Ảnh có chút xấu hổ, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một thanh vũ khí.

Lạc Nam đưa mắt nhìn, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Bởi thứ Loạn Thuỳ Ảnh lấy ra là một thanh đao cùn, đẳng cấp chỉ tương đương Thiên Đạo Binh Trung Phẩm mà thôi.

Đường đường là nữ Kiếm Thần lại phải dùng một thanh vũ khí trái sở trường cấp thấp như vậy chiến đấu, có thể thấy hai nàng nghèo đến mức độ nào, vơ vét gần như tất cả tài sản để kéo dài tính mạng rồi.

Chẳng trách sau nhiều năm như vậy, tu vi của Loạn Thuỳ Ảnh vẫn giậm chân ở Thần Đạo Sơ Kỳ, bởi vì quá nghèo nên đâu có tài nguyên tu luyện mà đòi thăng cấp?

Loạn Ninh Lam thở dài, so với tỷ muội chịu đựng gian khổ như vậy, nàng cảm thấy mình canh mộ địa cho chủ công từng ấy năm vẫn còn tốt chán, ít nhất Lam Thuỷ Kiếm vẫn còn giữ được.

“Vì sao không tìm một thanh kiếm cấp thấp nào đó rồi bỏ vào hộp đựng kiếm?” Lạc Nam thắc mắc.

“Muốn đẩy nhanh tốc độ thăng cấp trong hộp đựng kiếm cũng cần tài nguyên bỏ vào, mà chúng ta thì…” Loạn Thuỳ Trân mím môi.

“Thôi hiểu rồi, trước tiên ta sẽ tìm hai thanh kiếm phù hợp với các nàng.” Lạc Nam gật đầu.

Kiếm tu mà không có kiếm thì khác nào bị phế mất một cánh tay?

“Thiếu chủ, bọn thiếp vẫn chưa làm được gì cho ngài…” Loạn Thuỳ Trân áy náy vô cùng.

“Bây giờ không làm thì sau này làm…” Lạc Nam cười hắc hắc:

“Các nàng theo ta cả đời, đâu phải một sớm một chiều mà so đo, tính toán mấy thứ trước mắt thế hả?”

“Vâng, nghe theo thiếu chủ thu xếp.”

Mấy nữ nhân ôn nhu nhìn hắn, cảm động không cần nói thành lời.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240