Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 185
Phần 185

“Lôi đài đến!”

Nguyễn Tịnh biết không còn cách nào khác, đành triệu hoán một lôi đài chất lượng cao nhất của học viện tiến đến.

ẦM!

Nam tử lao thẳng lên đài, cao giọng nói: “Đệ tử Tiên Thiên Môn – Thiên Khải xin được chỉ giáo.”

“Trong vòng một tháng, nếu không ai đánh bại được tiểu đồ của lão phu, Tiên Thiên Môn sẽ phản!” Tiên Thiên Môn Chủ – Thiên Nhạc trắng trợn tuyên bố.

Các đệ tử, lão sư nghiêm túc nhìn nhau… việc liên quan đến mặt mũi của toàn bộ Kinh Quốc, không ai dám tùy tiện.

“Hứ, để Hối Hối đánh với ngươi!”

Vô Hối chống nạnh quát lên, vùng vãy trong lòng Lạc Nam muốn phóng lên đài.

“Tiểu bất điểm đừng quậy, ngươi còn yếu lắm.” Lạc Nam đưa tay cốc lên đầu nàng.

Lê Tư đứng cách hắn không xa lén lút nhìn trộm…

Bên cạnh nàng, đại tỷ Lê Ân lại có chút kỳ quái nhìn Lạc Nam, không ngờ cái tên mình tìm kiếm tung tích nhiều năm tại Tiểu Ly Thành lại chạy vào Kinh Đế Học Viện.

Bất quá phàm nhân như hắn làm sao tiến vào đây?

Phải biết rằng khi Lê Ân đột phá Kim Đan, nàng đã vượt quá 200 tuổi nên chưa từng được vào Học Viện, hiện tại nàng lấy tư cách người thân của muội muội Lê Tư mới được phép vào mà thôi.

“Hắn là ai?” Lê Ân khẽ hỏi Lê Tư.

“Một kẻ thần bí, hiện tại hắn là tùy tùng của đệ nhất thiên kiêu trong thế hệ của chúng ta.” Lê Tư thở dài nói.

Nàng đã rất cố gắng, nhưng sau tám năm chỉ mới đột phá Nguyên Anh… so với Ngọc Tú căn bản không đủ tư cách so sánh.

Mà lúc này, một thân ảnh trong chiến giáp màu bạc đã phóng lên đài.

“Thái Học – Đài Lộ ứng chiến.” Đài Lộ thánh thót quát.

“Mời…” Thiên Khải nhàn nhạt chắp tay đứng thẳng.

“CHIẾN!”

Đài Lộ gầm lên một tiếng, âm ba công kích hình thành hư ảnh một con sói lao thẳng vào mục tiêu lấy ưu thế.

Mà ngay lập tức bộ pháp của nàng cũng thi triển, một thanh trường kích hiện ra trong tay, kích pháp tung hoành nhắm ngay đầu Thiên Khải bổ xuống.

Thân là một tướng lãnh trong quân đã từng tham gia nhiều trận chiến, phong cách chiến đấu của Đài Lộ là nhanh gọn và dứt khoát, hiệu quả không hoa mỹ… đề cao tính sát phạt, chỉ muốn lấy mạng con mồi càng nhanh càng tốt.

Tình cảnh này khiến không ít lão sư, trưởng lão phải gật gù tán thưởng.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến đồng tử trong mắt tất cả co lại.

Chỉ thấy Thiên Khải nhẹ nâng hai bàn tay uyển chuyển trước mặt, một cái vòng tròn thái cực đen trắng hai màu luân chuyển mà ra.

Âm ba công và cả chiến kích của Đài Lộ đánh vào vòng xoáy thái cực, toàn bộ sức mạnh lập tức trấn ngược trở về cơ thể nàng.

“Hự…”

Đài Lộ liên tục lùi bước, trường kích quét dài trên lôi đài, trong lúc này lại nhanh nhẹn vung tay chưởng xuống.

Hàng nghìn Trận Văn trong lòng bàn tay nhanh chóng kết thành một toà Khốn Quân Trận, Trận Văn vây khốn xung quanh thân ảnh Thiên Khải.

Đài Lộ đạp bước mà lên, thanh lãnh quát lớn:

“Lang Vương Kích Pháp!”

HÚ…

Theo mỗi một kích đánh ra, hư ảnh một con lang vương ngửa đầu gào rú phát ra sóng xung kích vang rền.

Kích pháp sát phạt phối hợp cùng sóng xung kích, quả thật là uy mãnh vô song.

Đài Lộ tận dụng ưu thế của Thể Tu, một lần nữa áp sát Thiên Khải đang bị trận pháp bao vây, trường kích đâm thẳng vào lồng ngực hắn.

XOẸT.

Cơ thể Thiên Khải nát bấy khiến Đài Lộ giật mình: “Tàn ảnh?!”

“Thắng bại đã phân!” Thiên Khải hiện ra phía sau nhàn nhạt nói:

“Thái Cực Chưởng!”

Một chưởng vừa ra, âm dương luân chuyển hình xoắn ốc tạo thành sức bùng phát dữ dội nện thẳng vào lưng Đài Lộ.

RĂNG RẮC… PHỐC!

Áo giáp vỡ nát, Đài Lộ như diều đứt dây bị đánh bay ra khỏi lôi đài.

“Tỷ tỷ.” Đài Trang vội vàng đỡ lấy tỷ tỷ của mình.

“Ta thua rồi, tốc độ và sức mạnh của đối phương đều ở trên ta, ngay cả trận pháp cũng không thể khốn trụ được hắn.” Đài Lộ cười khổ, chật vật lau vết máu nơi khóe miệng.

“Thì ra là Cửu Trọng Tiên Thể.” Lạc Nam vuốt cằm lầu bầu.

“Thúc thúc, Cửu Trọng gì gì đó là gì nha?” Vô Hối chớp chớp đôi mắt nhỏ.

“Là thể chất mạnh mẽ bên dưới Chân Tiên, cơ thể của hắn như một thế giới chia làm chín tầng, cứ giải khai một tầng là chiến lực lại mạnh lên một phần.” Lạc Nam cười nói:

“Hắn chỉ mới giải khai tầng thứ nhất đã mạnh hơn tu sĩ đồng cấp là Đài Lộ, nếu giải khai cả chín tầng, gặp Luyện Hư Kỳ cũng có thể đánh một trận.”

“Vậy làm sao Hối Hối đánh bại hắn đây?” Vô Hối buồn bực, nàng chỉ mới là Trúc Cơ mà thôi, làm sao đánh thắng Luyện Hư?

“Haha, để xem Kinh Đế Học Viện có ai đủ bản lĩnh hay không đã.” Lạc Nam hứng thú cười.

Bên trên đỉnh núi, Đại Nguyên Soái tức giận mắng: “Khốn kiếp, thì ra là ỷ vào Cửu Trọng Tiên Thể đến gây sự.”

“Đây là thể chất trời sinh, ngay cả Nhiên Nhạc cũng không sở hữu… không ngờ đồ đệ của hắn lại có.” Quốc Sư lắc lư vũ phiến, chân mày hơi nhíu.

Thể chất là thứ không thể bồi dưỡng ra được, trước mắt trong số các hóa Thần ở Kinh Đế Học Viện… chưa nghe nói có thể chất nào vượt qua được Cửu Trọng Tiên Thể, chẳng trách Thiên Nhạc tự tin đến gây rối.

“Bất quá có tận một tháng thời gian, để bọn hắn tiêu hao chiến cũng được.” Quốc Sư vuốt cằm.

Đài Lộ bại trận, Trần Thanh không chịu thua kém cũng phóng lên đài muốn lấy mặt mũi cho Trần Gia.

Đáng tiếc hắn chỉ mạnh hơn Đài Lộ một chút, kết quả vẫn bị thiên tài của Tiên Thiên Môn đánh văng xuống lôi đài.

Đài Trang và vài vị Thái Học tu vi hóa Thần Kỳ nữa lên đài, cuối cùng chỉ ép được Thiên Khải mở ra tầng thứ ba của Cửu Trọng Tiên Thể.

Tình hình này khiến sắc mặt toàn bộ Kinh Đế Học Viện trở nên khó coi.

Bọn hắn được mệnh danh là thiên tài, trải qua khảo hạch gian nan mới được vào học viện, còn phải rất vất vả cạnh tranh và làm nhiệm vụ để tiến bộ từng ngày.

Kết quả bị một tên đệ tử Tiên Thiên Môn đánh cho không ngóc đầu lên nổi, mặt mũi sắp mất hết rồi.

Chuyện này một khi truyền ra, chẳng phải sẽ thành trò cười cho Vệ Quốc, cho toàn bộ Cầu Tiên Đại Lục?

Khi đó Tiên Thiên Môn càng thêm có cớ không chịu phục tùng.

“Tiêu hao chiến không hiệu quả.” Lạc Nam cười nói, Cửu Trọng Tiên Thể có tốc độ hấp thụ Linh Khí cực nhanh, nó được gọi là Tiên Thể bởi vì khả năng hấp thụ Linh Khí của nó sánh ngang với Chân Tiên.

Nếu không thể khiến Thiên Khải bại trận trong một lần, muốn tiêu hao hắn là việc rất khó khăn…

Trong lúc Lạc Nam suy nghĩ liệu có nên dùng Truyền Âm Ngọc gọi Ngọc Tú trở về hay không, đã nghe Nguyễn Tịnh phân phó cho các trưởng lão:

“Mau đi mời các vị Hoàng Tử và Công Chúa.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240