Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 168
Phần 168

Thời gian dần trôi…

Tuổi thọ của một phàm nhân vốn không dài…

Năm Lạc Phàm 16 tuổi, nghĩa mẫu già yếu ra đi…

Chỉ vài ngày ngắn ngũi sau đó, nghĩa phụ vì quá tưởng niệm, đau lòng thê tử, cũng trút xuống hơi thở cuối cùng.

Trước khi mất đi, nghĩa phụ nắm tay hắn thở dài đầy tiếc nuối:

“Tuổi tác chúng ta quá cao, không kịp nhìn thấy con thành gia lập thất… nhưng đây cũng không phải hối tiếc lớn nhất của chúng ta.”

“Hối tiếc lớn nhất của bà ấy và ta chính là không đủ khả năng giúp con tìm lại cha mẹ ruột, gốc gác thật của mình.”

“Phụ thân đừng lo lắng, con đã sớm biết thân phận của mình, sẽ tự chiếu cố cho chính mình thật tốt.” Hốc mắt Lạc Phàm ửng đỏ…

“Tốt rồi…” Nghĩa phụ mỉm cười nhắm mắt.

Nghĩa mẫu và nghĩa phụ có ân tái sinh đối với hắn ở kiếp này, thật tâm xem hắn như nhi tử ruột thịt mà đối đãi.

Hắn đã gần như quên mất thân phận thật sự của mình, những năm tháng qua phụng dưỡng phụ mẫu già, dần dần thay bọn họ kế thừa Phàm Y Quán, bắt mạch, chuẩn bị, kê đơn, sắc thuốc… cứu lấy không ít người bệnh trong thôn và kể cả những thôn lân cận, triệt để xem mình là Lạc Phàm.

“Phàm đại phu, xin đừng quá đau lòng.” Một vị lão nhân trong thôn an ủi.

Lạc Phàm nhẹ gật đầu, phụ mẫu hắn ra đi đều được người dân trong thôn phụ giúp lễ tang, an táng đàng hoàng… cũng không uổng công hai người cả một đời hành y tại thôn xóm hẻo lánh này.

Dùng tất cả đồng bạc tiết kiệm được từ y quán mua hai cổ quan tài tốt nhất, Lạc Phàm tự tay chôn cất phụ mẫu trên đỉnh đồi đón gió, cách đó không xa là nơi yên nghĩ của con bò cái, nó cũng già chết từ hai năm về trước.

Đưa mắt nhìn ba ngôi mộ thật lâu, Lạc Phàm đứng lên quay trở về.

Màn đêm buông xuống, hắn đóng cửa Phàm Y Quán, dở bỏ bảng hiệu… đeo theo một giỏ trúc rỗng trên lưng, lặng lẽ rời khỏi thôn làng.

Hắn có thể gắn bó với nơi này cả đời không lo cái ăn cái mặc, cưới một thê tử bình thường, sống một cuộc sống bình thường theo đúng chữ “Phàm” trong tên mà nghĩa phụ nghĩa mẫu đặt cho hắn…

Nhưng hắn hiểu rằng nếu cứ sống như vậy, thù diệt thành, thù giết cha mẹ, thù của Tiểu Tuệ trung thành vĩnh viễn cũng không thể báo được.

Dù là một kiếp phàm nhân, hắn cũng phải sống một cách huy hoàng nhất.

Cái tên Lạc Hùng mà phụ mẫu ruột ở kiếp này lưu lại sẽ vang vọng thiên địa.

Đêm đi trong rừng rậm, tiện tay hái lấy những vị thuốc, nguyên liệu cần dùng bỏ vào trong giỏ trúc.

Mang thân phàm nhân, vậy thứ gì có thể tận dụng?

Chính là kiến thức.

Không sai, là kiến thức của một vị Toàn Năng Quán Quân từng chấn động Đạo Giới.

Lạc Nam muốn dựa vào kiến thức chinh phục thế giới này.

Những vị thuốc tầm thường, những loại thực vật hoang dại nếu rơi vào tay một vị Luyện Đan Sư tiếp cận Thần Đạo cũng có thể trở thành thánh dược.

Và tương tự, những thứ này cũng có thể trở thành kịch độc khó lường nếu rơi vào tay một kẻ chơi độc từng đánh bại cả đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân.

16 năm qua, hắn cũng đã hiểu rõ đại khái tình hình, thế giới này được gọi là Cầu Tiên Đại Lục.

Thế nào là Cầu Tiên? Đương nhiên là cầu khẩn để được thành Tiên…

Cầu Tiên Đại Lục có nền văn minh tu luyện ngang hàng so với Việt Long Tinh Cầu, tuy nhiên quy mô lại nhỏ hơn Việt Long Tinh rất nhiều.

Dù sao thì Việt Long Tinh vốn từng là mảnh vỡ của Tiên Ma Vực ở Nhất Thế Vũ Trụ, Cầu Tiên Đại Lục thua kém nhiều lần về sự đa dạng chủng tộc, đa dạng chức nghiệp nếu so sánh với nó.

Nếu mang ra đặt song song, Cầu Tiên Đại Lục chỉ sánh bằng một trong bốn đại lục tại Việt Long Tinh năm đó mà thôi.

Đẳng cấp thế lực tại Cầu Tiên Đại Lục cũng khá đơn giản…

Kinh Quốc và Vệ Quốc là hai quốc gia khổng lồ, chiếm một nửa diện tích của toàn Đại Lục, được xem là hai cự đầu mạnh nhất.

Một nửa phần lãnh thổ còn lại thuộc về trăm nghìn tông phái, thế lực tu chân từ nhỏ đến lớn… điển hình như Địa Thi Tông các loại.

Với sự thống trị như vậy, Kinh Quốc và Vệ Quốc vẫn luôn muốn thâu tóm những tông phái, thế lực ngoại lai đầu nhập vào quốc thổ của mình, từ đó tăng cường quốc lực, tích luỹ nội tình với mưu đồ có thể vượt qua, đánh chiếm đại quốc còn lại, độc bá toàn đại lục.

Thế nên Kinh Quốc và Vệ Quốc vẫn luôn tranh đấu không ngừng, mà các thế lực tu chân cũng không chịu ngồi yên, muốn ngư ong đắc lợi, cấu rỉa, cắn trộm, làm suy yếu hai đại quốc, chiếm đoạt lợi ích để riêng phần mình phát triển.

Đó là lý do Địa Thi Tông bí mật tập kích và tiêu diệt Tiểu Ly Thành thuộc Kinh Quốc… dẫn đến thảm kịch của Lạc Chiêu, Hiền Nhu và Tiểu Tuệ.

Nguyện vọng của Lạc Chiêu và Hiền Nhu là muốn nhi tử Lạc Hùng trở thành đại anh hùng cống hiến cho Kinh Quốc, giúp đỡ Kinh Quốc Hoàng Đế quân lâm thiên hạ…

Lạc Nam thân là nhi tử, phải có trách nhiệm hoàn thành tâm nguyện của phụ mẫu thân sinh, đền đáp ân tình hy sinh cản địch của bọn họ để mình thoát thân.

Nếu không có bọn họ liều mạng để mình có cơ hội được nghĩa phụ nghĩa mấu cưu mang nuôi dưỡng, một kiếp hóa phàm này sợ rằng đã sớm thất bại trong tay đám sâu kiến Địa Thi Tông.

Vậy nên lúc này đây, Lạc Nam hướng về đô thành Kinh Quốc cất bước…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240