Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 163
Phần 163

Xuyên qua không gian, Lạc Nam đặt chân đến nơi có bốn pho tượng thần khổng lồ sừng sững giữa thiên địa.

Tứ Thần Trấn Thiên Trận.

Nhìn thấy toà trận pháp được xem là khó phá nhất thiên hạ này, khóe miệng hắn giương lên.

Chờ hắn thành Thần trở về, nhất định sẽ đến đây tiếp nhận thử thách.

Hắn muốn xem thử, bí mật bên dưới Hoàng Ngọc Động trong Vô Lượng Sơn mà Thiên Hạ Đệ Nhất muốn che giấu rốt cuộc là gì.

Lướt qua Tứ Thần Trấn Thiên Trận, Lạc Nam tiến vào phạm vi Tứ Đạo Cổ Lâm…

Đối với lần hóa phàm này, bản thân hắn khá là chờ mong.

Mặc dù đã kinh qua Vạn Kiếp Luân Hồi, từng làm cá, làm chim, làm phàm nhân nghèo khổ cho đến tu tiên giả cao cao tại thượng, thậm chí hóa thân thành Long Nghịch thống lĩnh vạn quân…

Nhưng nên biết rằng Vạn Kiếp Luân Hồi thật ra chỉ là khảo nghiệm của Luân Hồi Thụ dành cho hắn, ở mỗi một kiếp bên trong Vạn Kiếp Luân Hồi đều đã được định trước là kết cục thê thảm, không có kiếp nào là hắn được tận hưởng sự hạnh phúc viên mãn cho các kết cục, mọi thứ là kịch bản do Luân Hồi Thụ thêu dệt ra.

Nhưng lần hóa phàm này thì lại khác…

Hắn sẽ được sống một đời phàm nhân theo cách của riêng hắn, cả quá trình giàu sang hay nghèo khó, kết quả cuối cùng là tốt hay là xấu như thế nào đều do bản thân hắn cố gắng trong kiếp người phàm mà đạt được, không có bất cứ sự dàn xếp hay bố trí nào cả.

Hóa phàm không nhất thiết phải nghèo khó, bần hàn… hóa phàm làm một vị phú ông tiêu tiền như rác, hay một kẻ có quyền cao chức trọng cũng đâu phải quá tệ?

Đây là sự khác biệt giữa hóa phàm chân chính so với Vạn Kiếp Luân Hồi…

Nghĩ đến đây, Lạc Nam dự định tiến lên đỉnh ngọn núi cao nhất của Tứ Đạo Cổ Lâm, câu thông thiên địa, tiến vào phàm trần.

Đinh… Ong…

Bất quá lúc này, hắn chợt nghe thấy từng tiếng kiếm reo hò như than như oán, như day dứt cùng nỗi tiếc hận không nguôi vang vọng nơi rừng sâu hoang vắng…

Lạc Nam ánh mắt lóe lên, có thể dùng kiếm để chém ra âm luật như vậy… kiếm pháp của nhân vật này chắc chắn không đơn giản.

Còn chưa kịp quan sát rốt cuộc là thần thánh phương nào, một tiếng hát sâu lắng, trong trẻo đã vọng lên như gần như xa, theo gió mà đến.

‘Sau này, khi ta đã biết yêu một người là như thế nào…

Thì đáng tiếc, chàng đã biến mất trong biển người mênh mông…

Sau này, dưới hàng lệ ta cũng hiểu ra…

Có những người đã bỏ lỡ sẽ lạc mất nhau cả đời…’

Lạc Nam thân thể lảo đảo, lồng ngực kịch liệt đau nhức khiến hắn xém chút phun ra một ngụm máu tươi, tâm trạng vui sướng và thư thái mà Minh Hà vừa mang đến lập tức bị quét sạch.

Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn điên cuồng mở ra, một thân ảnh trong tà váy dài màu trắng nhẹ nhàng múa kiếm, bờ môi hát lên khúc ca đau thấu tâm can…

Tâm cảnh Lạc Nam lập tức rối loạn, hắn không muốn gặp lại nhất trên thế gian chắc có lẽ là người này.

Đã từng là cả thế giới của nhau, đã từng trải qua những ngày tháng như đôi uyên ương thơ mộng nhất, đã từng ngọt ngào trong giấc mơ màu hồng… nhưng khi bừng tỉnh lại hóa thành ác mộng.

Kiếm Uyên Nhi… hay nói đúng hơn là Kiếm Vô Uyên.

Cảm giác phức tạp, đau đớn, bất lực một lần nữa bao phủ toàn thân và linh hồn khiến hắn muốn ngay lập tức thu hồi tầm nhìn của Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn.

Nhưng cũng vào thời khắc đó, nữ nhân hướng đôi mắt man mát buồn pha lẫn thống khổ nhìn về phía hắn, bờ môi cắn chặt đến mức rỉ máu thốt lên:

“Chúng ta… còn cơ hội nào không?”

Lạc Nam hít sâu một hơi, chậm rãi quay người đưa lưng về phía nàng, thanh âm khàn khàn hòa cùng làn gió:

“Mộng đã tan, người cũng nên thức tỉnh.”

“PHỐC!”

Kiếm Vô Uyên miệng phun máu tươi, thân thể ngã quỵ xuống nhìn bóng lưng nam nhân quyết đoán biến mất khỏi cuộc đời của nàng…

Lạc Nam rời khỏi Tứ Đạo Cổ Lâm, từ đầu đến cuối chưa nhìn lại một lần.

Thế gian như chìm vào hắc ám…

Cũng không biết qua bao lâu sau, Kiếm Vô Uyên nỗ lực để thân thể run rẩy của mình đứng lên.

Nàng lê bước đến bên bờ vực thẳm, một đôi Uyên Ương Kiếm màu đen hiện ra trong tay.

“Chủ nhân…”

Theo hai tiếng gọi thống khổ của Uyên Ương Kiếm vang lên, Kiếm Vô Uyên trực tiếp giải trừ liên kết với chúng nó, dùng lực lượng phong ấn chúng nó, lặng lẽ thả chúng nó rơi vào đáy vực tối tăm.

Nàng từ bỏ hai thanh kiếm đã gắn bó với mình cả đời.

“Giải!”

Kiếm Vô Uyên động cánh môi.

Thân thể nàng lơ lửng giữa không trung, một thân tu vi tiệm cận Bán Thần điên cuồng giải tỏa, Nguyên Lực như vòi rồng phóng ra chung quanh…

Nếu có người ở đây chứng kiến cảnh tượng này chắc chắn sẽ mắng nữ nhân này điên rồi.

Tự động giải trừ tu vi… phế bỏ đạo hạnh.

Hành vi sao mà điên cuồng.

Bán Thần, Thiên Đạo Hậu Kỳ… Đại Đạo… Đạo Cảnh… Chí Tôn… Thánh Đế, Thánh Vương… Tiểu Thánh… Chân Tiên… Độ Kiếp… Luyện Hư… Kim Đan, Trúc Cơ, Luyện Khí…

Một thân tu vi cao thâm như biển tất cả đều tan biến như vô vàn bọt nước phân tán giữa đất trời…

Kiếm Vô Uyên nàng, đã không còn ý nghĩa để tiếp tục tồn tại.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240