Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 51
Phần 51

Nhìn thấy lão quốc chủ được tiếp thêm sức mạnh trở nên ngạo mạn, Lạc Nam tức cười nói:

“Lão già, ngay cả bản thể của Loạn Hoàng Vũ cũng để ta trốn thoát thành công, ngươi chỉ nhận được một phần thực lực của hắn rồi tự cho rằng mình là thiên hạ vô địch?”

Tuy rằng đã đạt đến Thần Đạo Viên Mãn, nhưng thực lực của lão quốc chủ lại phù phiếm vô cùng, so ra e rằng còn thua cả Ngự Long Công Chúa bạo phát toàn lực.

Lạc Nam tài cao gan lớn, từng thoát khỏi tay Loạn Hoàng Vũ, từng cướp đồ của Ngự Long Công Chúa rồi bỏ chạy thành công.

Lão quốc chủ muốn khiến hắn sợ hãi? Vẫn còn hơi kém một chút.

“Chết đến nơi còn mạnh miệng!” Lão quốc chủ hừ lạnh một tiếng, Loạn Đạo Thần Quyền triển khai.

Lần này thế công mang theo cả Thần Đạo Viên Mãn Quy Tắc, một quyền đấm ra kinh thiên động địa.

“Thiếu chủ cẩn thận.” Loạn Ninh Lam và Loạn Thuỳ Trân song kiếm hợp bích, một thuỷ một hoả.

Thuỷ Hệ Kiếm Vực và Hoả Hệ Kiếm Vực vậy mà dung hợp vào nhau, hình thành Thuỷ Hoả Kiếm Thế cường đại ẩn chứa hàng trăm vạn tầng kiếm vực bên trong.

Song kiếm trảm ra, thành công ngạnh kháng Loạn Đạo Thần Quyền.

“Hai nàng cứ thoải mái đánh, vấn đề an toàn ta sẽ đảm bảo!” Lạc Nam tự tin vỗ vỗ ngực, mở miệng quát:

“Bất Hủ Kinh Văn!”

Hắn duỗi tay chưởng ra, vô vàn Bất Hủ Kinh Văn phân chia thành hai phần khảm lên da thịt của Loạn Thuỳ Trân và Loạn Ninh Lam, khiến hai nàng như được Vạn Cổ Bất Hủ Thân bảo vệ, lực phòng ngự gia tăng gấp mấy lần.

“Đa tạ thiếu chủ.”

Hai nữ cảm giác được cơ thể của mình trở nên bất khả xâm phạm, cũng bất chấp thực lực của lão quốc chủ đại tăng, tiếp tục xuất kiếm lao vào vây giết.

“Tiểu súc sinh, lão phu trước tiên giết ngươi!”

Lão quốc chủ hung tợn nhìn sang Lạc Nam, ỷ vào tốc độ vượt trội thoát khỏi thế công của hai nữ, thi triển thân pháp lướt đến tấn công hắn.

“Thần Chiến Giáp, Loạn Binh Giáp lên!”

Lạc Nam phất tay, Thần Chiến Giáp và Loạn Binh Giáp bắn ra ngoài, khoác lên cơ thể của Ngân Khôi và Kim Khôi.

RỐNG!

Ngân Khôi và Kim Khôi được mặc Thần Giáp ngửa đầu thét dài đầy hưng phấn, không biết sợ chết là gì bảo vệ ở phía trước Lạc Nam, vung đao chém lão quốc chủ.

OÀNH OÀNH…

Song song thế công va chạm, hai con Khôi Lỗi bị đánh lui… nhưng tốc độ tấn công của lão quốc chủ cũng bị ngăn chặn.

“Là Loạn Binh Giáp của Loạn Long? Tiểu súc sinh ngươi đã làm gì hắn?”

Nhìn thấy Kim Khôi được mặc Loạn Binh Giáp, lão quốc chủ sắc mặt tái xanh, làm sao không biết Loạn Long đã xảy ra bất trắc?

“Chiến với chúng ta còn dám phân tâm, lão già muốn chết!”

Loạn Ninh Lam và Loạn Thuỳ Trân đuổi đến phía sau.

“Nộ Hải Trảm – Phạt Viêm Trảm!”

Hai nữ lại xuất kiếm, áp lực cực đại bao phủ toàn thân lão quốc chủ khiến ông ta buộc lòng phải chuyển sang đối phó các nàng.

“Đáng chết.” Lão quốc chủ trong lòng cuồng nộ, hoàn toàn không nghĩ đến sau khi mình vận dụng át chủ bài vẫn lâm vào thế hạ phong.

“Cầm chân lão, để ta tặng lão một chiêu chí mạng.” Lạc Nam quát lớn.

“Tuân lệnh.”

Nhị nữ và hai con Khôi Lỗi ở bốn phía đem lão quốc chủ bao vây vào trung tâm, không để ông ta rảnh rỗi thoát thân.

Lạc Nam sắc mặt nghiêm nghị, trong lòng gầm thét:

“Hiện thân!”

ONG!

Bá Đỉnh hợp nhất, Loạn Thần Kiếm ngân vang.

Vạn Cổ Bá Tướng như một vị thủ hộ thần sừng sững hiện ra sau lưng hắn, một tay nâng Bá Đỉnh, một tay chấp chưởng Loạn Thần Kiếm.

“Không xong…” Lão quốc chủ toàn thân tê dại, một cảm giác run rẩy từ tận nội tâm, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Loạn Thần Kiếm.

Thân là người tu luyện Loạn Đạo Thần Công mô phỏng từ Loạn Đạo Kiếm Quyết, khi tiếp xúc với Loạn Thần Kiếm chẳng khác nào thần dân tôi tớ hèn mọn gặp phải bậc đế vương, phát ra từ nội tâm kính sợ, từng tế bào run rẩy, ngay cả Loạn Đạo Quy Tắc của lão cũng trở nên yếu ớt gấp mấy lần.

Vạn Cổ Bá Thế được Vạn Cổ Bá Tướng và Loạn Tinh Kiếm phóng ra, lão quốc chủ xém chút ngã quỵ.

XOẸT…

Nhân cơ hội đó, Loạn Thuỳ Trân cùng Loạn Ninh Lam chém đứt đôi tay của lão quốc chủ…

Ngân Khôi và Kim Khôi cùng lúc tung quyền.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, lão quốc chủ như chó chết bị đánh bay, khí thế hùng mạnh trên người nhanh chóng rút xuống… chỉ thoáng chốc đã như một lão nhân gần đất xa trời.

“Hả?”

Lạc Nam sửng sốt trước tình huống này, vội vàng ra hiệu cho Vạn Cổ Bá Tướng dừng lại thế công, vô tận Bá Lực đang rút ra từ Bá Đỉnh cũng thu liễm trở lại.

Vốn còn định điều động Vạn Cổ Bá Tướng chém ra Thần Tị, nào ngờ chỉ khí thế của Loạn Thần Kiếm đã đủ áp chế lão quốc chủ, khiến ông ta bất cẩn lộ ra sơ hở… kết quả bị hai nữ và hai con khôi lỗi trọng thương rồi.

Xem ra mức độ áp chế giữa Loạn Thần Kiếm đối với Loạn Đạo Thần Công thật sự quá lớn.

Giống như một con tiểu yêu thú gặp phải Nghịch Long, sự chênh lệch về bản chất khiến tiểu yêu ngay cả phản kháng cũng không làm nổi.

“Quá yếu.” Loạn Thuỳ Trân khinh miệt nói một tiếng.

Đều là Thần Đạo Viên Mãn… nhưng so với Thiên Hạ Đệ Nhất có thể một chưởng nghiền nát nàng, lão quốc chủ này lại yếu ớt đến đáng thương hại.

Những kẻ như thế này sở hữu Loạn Đạo Quy Tắc mô phỏng từ Loạn Đạo Kiếm Khí chính là sự sỉ nhục đối với chủ nhân cũ của nàng.

Nếu không phải vì nể mặt Loạn Thanh Quân, Loạn Thuỳ Trân chỉ muốn một kiếm chém chết lão quốc chủ cho đỡ chướng mắt.

Loạn Ninh Lam cũng có cùng suy nghĩ như vậy, nàng cảm thấy sự tồn tại của Loạn Đạo Thần Quốc chính là không cần thiết, muốn đem cái quốc gia này nhổ bỏ.

Bất quá hiện tại chỉ có thể thuận theo ý của Lạc Nam.

Lạc Nam lười nói nhảm, ra hiệu cho Ngân Khôi đấm lão quốc chủ bất tỉnh nhân sự…

Tiến ra bên ngoài quảng trường, hắn lại dùng thân phận của Loạn Long, nâng lên Nguyên Soái Lệnh Bài nghiêm nghị ra lệnh:

“Toàn quân nghe lệnh, cùng bổn soái đánh vào Tứ Đạo Cổ Lâm chi viện bệ hạ.”

“Tuân mệnh.” Tứ đại tướng quân phân biệt gồm Thanh Long Tướng, Bạch Hổ Tướng, Chu Tước Tướng và Huyền Vũ Tướng nhanh chóng quỳ gối trước mặt.

“Đưa Tứ Quân Lệnh của các ngươi ra!” Lạc Nam mở miệng nói.

Bốn vị đại tướng không chút dị nghị, giao ra Thanh Long Lệnh, Bạch Hổ Lệnh, Chu Tước Lệnh và Huyền Vũ Lệnh.

Lạc Nam từng đối đầu, biết chỗ lợi hại của Tứ Quân Lệnh này.

Hắn đem bốn khối Lệnh Bài dung hợp thành một, lập tức tạo thành Thần Quân Ấn có đẳng cấp tương đương Thần Bảo Hạ Phẩm.

Hơn nữa Thần Quân Ấn còn có một công dụng, đó là nơi chứa quân.

Ném Thần Quân Ấn lên không trung, Lạc Nam ra lệnh:

“Vào đi!”

“Chiến chiến chiến chiến chiến…”

Tứ Đại Quân Đoàn chiến ý ngất trời, không nghi ngờ chút nào, cùng với tứ đại tướng quân của bọn hắn lao vọt vào bên trong Thần Quân Ấn.

Chỉ trong thoáng chốc, toàn bộ quảng trường đã không còn một bóng người.

Lạc Nam cười khà khà, dụ dỗ thành công.

Hắn dùng Bá Đạo Quy Tắc phong tỏa triệt để Thần Quân Ấn…

“Làm rất tốt, lần này ngươi lập công lớn.” Nhìn thấy một loạt động tác lô hoả thuần thanh của Lạc Nam, cướp sạch nội tình của Loạn Đạo Thần Quốc, thu sạch quân đội của Loạn Đạo Thần Quốc, Bích Tiêu cũng nhịn không được phải cảm khái khen ngợi.

“Thế có thưởng gì nữa không?” Lạc Nam vuốt cằm.

“Những cống hiến của ngươi đã vượt khỏi phạm trù ban thưởng thông thường, chờ đại tỷ xuất quan ta sẽ cùng nàng thương nghị.” Bích Tiêu đáp.

Loạn Đạo Thần Quốc từ trước đến nay luôn là thế lực có thể uy hiếp đến Phá Đạo Hội.

Lần này Lạc Nam chỉ với một kế dẫn dụ Loạn Hoàng Vũ rời đi, lập tức dương đông kích tây khiến Loạn Đạo Thần Quốc tổn thất thảm trọng…

Công lớn như vậy, ban thưởng tài nguyên, vật phẩm bình thường đã có phần hơi keo kiệt.

Phá Đạo Hội luân công tội nghiêm minh, đương nhiên sẽ không để hắn chịu thua thiệt.

“Thật ra ta đã sớm nghĩ ra phần thưởng.” Lạc Nam cười tủm tỉm.

“Ngươi muốn cái gì?” Bích Tiêu đáp:

“Chỉ cần nằm trong khả năng, ta nghĩ đại tỷ sẽ đáp ứng.”

“Một nụ hôn.” Lạc Nam nghiêm chỉnh nói:

“Một nụ hôn trên môi của Tam Đương Gia.”

“Ngươi là tên hỗn đản.” Bích Tiêu gắt giọng, cái tên khốn kiếp này không đứng đắn một chút.

“Sao lại mắng ta? Đối với ta mà nói, phần thưởng này vượt trên tất cả những tài nguyên hay lễ vật gì khác.” Lạc Nam chân thành nói:

“Hơn nữa nó nằm trong khả năng của nàng a.”

“Im miệng đi!” Bích Tiêu không thèm để ý đến hắn.

Lạc Nam lắc đầu cười khổ, cô nàng này thật khó để khiến nàng đọng lòng a.

Để tránh đêm dài lắm mộng, hắn nhanh chóng mang theo chúng nữ rời đi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240