Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 188
Phần 188

Trong phòng nghỉ, Vô Hối buồn bực hỏi:

“Thúc thúc, Ngọc Tú tỷ tỷ đâu rồi nha?”

“Đi làm chút việc ta phân phó, rất nhanh sẽ về.” Lạc Nam cười nói.

Quả nhiên hắn vừa dứt lời, cửa đã bị đẩy ra… thân ảnh Ngọc Tú tiến vào.

“Công tử, đã chuẩn bị những thứ ngươi cần.” Nàng mỉm cười ôn nhu, từ trong Nhẫn Trữ Vật đặt ra một số thứ lên bàn.

Mấy thứ này đã ngốn gần hết số Điểm Cống Hiến vừa được Nguyễn Tịnh ban thưởng.

“Tốt lắm.” Lạc Nam nhếch miệng cười tà, đưa tay lấy một chiếc cọ trong suốt như ngọc nắm lấy.

Thứ này là một kiện Thiên cấp pháp bảo – Khắc Hồn Cọ, có thể dùng để khắc trực tiếp lên linh hồn những khẩu quyết hay thứ gì đó tùy vào mục đích sử dụng.

Khắc Hồn Cọ có giá lên đến 15 vạn Điểm Cống Hiến.

“Nàng nhận chủ Khắc Hồn Cọ, sau đó kích hoạt nó cho ta sử dụng.” Lạc Nam nói.

Ngọc Tú hiểu ý, nhỏ máu nhận chủ Khắc Hồn Cọ, đem lực lượng truyền vào trong đó… ra lệnh cho nó nghe theo mệnh lệnh của Lạc Nam.

“Ngươi vào trong linh hồn của ta, làm theo ý niềm ta truyền tải.”

Lạc Nam hít sâu một hơi, mở miệng nói ra mệnh lệnh của mình đối với Khắc Hồn Cọ, kêu nó làm theo ý mình.

Khắc Hồn Cọ bay lên, chui tọt vào giữa trán của hắn…

Sắc mặt Lạc Nam lập tức vặn vẹo vô cùng dữ tợn, đau thấu trời xanh…

Đối với linh hồn của một phàm nhân, việc bị Khắc Hồn Cọ khắc vào linh hồn chẳng khác nào tra tấn khủng khiếp.

Bất quá Lạc Nam ngay cả rên cũng không rên một tiếng, vừa cắn răng chịu đựng… vừa lấy ra những đan dược tẩm bổ, gia cố Linh Hồn đã chuẩn bị trước đó nuốt vào.

Nếu không cẩn thận, linh hồn phàm trần của hắn có thể tan biến trước sự tác động của Thiên Cấp Pháp Bảo.

Không biết qua bao lâu sau, Lạc Nam đã vô lực ngã xuống giường, Ngọc Tú cùng Vô Hối lo lắng đến cực điểm nhìn hắn.

“PHỐC!”

Mãi đến khi hắn phun ra một ngụm máu tươi, Ngọc Tú cảm thấy mình và Khắc Hồn Cọ mất đi mối liên kết.

“Công tử không sao chứ?” Ngọc Tú đem đầu hắn đặt lên đùi mình, ân cần kéo óng tay áo lau mồ hôi trán của hắn.

“Ta không sao, Khắc Hồn Cọ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, chỉ là nó cũng đã gánh vác không nổi áp lực… tan biến rồi.” Lạc Nam lắc đầu.

“Thúc thúc dùng cây cọ đó làm cái gì nha?” Vô Hối tràn ngập hiếu kỳ.

“Còn nhỏ không nên hỏi nhiều.”

Hắn cười hắc hắc.

Đêm xuống.

Lạc Nam là phàm nhân, tuy rằng thể trạng đã được cường hóa nhưng thỉnh thoảng cũng phải ngủ như người bình thường.

Ngọc Tú và Vô Hối một lớn một nhỏ ngồi bên cạnh tĩnh tọa tu luyện.

Có Ngọc Tú làm gương, dù Vô Hối tuổi nhỏ ham chơi, vô lo vô nghĩ nhưng cũng ngoan ngoãn học theo nàng, biểu lộ rất chăm chú.

Đúng lúc này, một cái bóng màu đen quỷ dị lặng lẽ xâm nhập vào trong phòng, khí tức toàn thân che đậy lướt qua vị trí của Ngọc Tú và Vô Hối mà hai nàng không hề phát hiện.

Bóng đen tiếp cận Lạc Nam, trong mắt lóe lên một tia quỷ quyệt, nhẹ nhàng không một tiếng động xâm nhập vào Linh Hồn của hắn.

Khoảnh khắc đó, bóng đen chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng.

BÙM!

Tiếng nổ tung trong ý thức vang lên, linh hồn ầm ầm băng liệt.

Bịch.

Một cổ thi thể rơi xuống đất khiến Ngọc Tú mở bừng hai mắt, sắc mặt nàng phẫn nộ Tốc Biến đến bên cạnh Lạc Nam ôm chầm lấy hắn, nức nở như sắp khóc:

“Công tử không có sao chứ?”

“Không có việc gì…” Lạc Nam vỗ về lưng nàng an ủi, miệng nở nụ cười bình thản:

“Con chuột này có tu vi Hợp Thể, lại còn tinh thông Hắc Ám Chi Lực… có thể ẩn thân xâm nhập qua mặt của muội là chuyện bình thường.”

Ngọc Tú nhìn qua thi thể kia, thấy đối phương mặc áo choàng liền đem áo choàng xé nát, lộ ra dung mạo của một lão nhân diện mục đường hoàng.

“Nhị Trưởng Lão?” Ngọc Tú vừa sợ vừa giận.

Không sai, lão già này chính là Nhị Trưởng Lão của Kinh Đế Học Viện, đường đường là một Hợp Thể Hậu Kỳ lại lén lút làm ra chuyện như vậy, khó ai có thể đề phòng được.

Ngọc Tú dù lợi hại nhưng tu vi còn chưa đột phá Luyện Hư, trong lúc tập trung tu luyện không kịp phát giác.

“Ta liền biết sẽ có kẻ sẽ không nhịn được, không ngờ đến lại nhanh như vậy.” Lạc Nam nhún vai:

“Cũng may đã chuẩn bị sẵn.”

Việc Ngọc Tú đại triển thần uy đem Thiên Khải đánh bại ở trước mặt vô số người, những thủ đoạn chiến đấu khủng bố mà nàng thi triển khó tránh khỏi sẽ gây nên tham niệm.

Mà chỉ cần cẩn thận điều tra một chút, không khó để nhận ra Ngọc Tú và tên tùy tùng của nàng có quan hệ khá mật thiết.

Vậy muốn biết các bí mật của Ngọc Tú, cứ nhắm đến tên tùy tùng phàm nhân này là dễ dàng nhất.

Nhị Trưởng Lão cũng vì vậy nổi lòng tham, trong đêm đã lặng lẽ đột nhập muốn sưu hồn Lạc Nam tìm tìm tin tức, sau đó mới ra tay với Ngọc Tú và Vô Hối.

Kết quả vừa mới tiếp xúc với linh hồn của tên phàm nhân kia, hắn gặp được cảnh tượng kinh khủng khiến đạo tâm sụp đổ, linh hồn cũng gánh không nổi phản phệ mà tiêu tùng.

Một đời đại nhân vật, Hợp Thể Hậu Kỳ cứ thế mà chết một cách vô thanh vô tức, thậm chí ngay cả thời gian phát ra tiếng kêu thảm cũng không có.

Ngọc Tú thành thạo tịch thu Nhẫn Trữ Vật của Nhị Trưởng Lão, giận dữ nói:

“Kinh Quốc này không xứng với công tử, hay chúng ta rời đi.”

Chỉ cần Lạc Nam yêu cầu, nàng nguyện cùng hắn đến chân trời góc biển, mặc kệ chốn phồn hoa và danh tiếng vang dội hiện có.

“Ở bất cứ nơi nào cũng sẽ có những con sâu làm rầu nồi canh như thế… không tránh được.” Lạc Nam nhẹ lắc đầu, mấy chuyện như thế này hắn đã sớm quen rồi, phân phó nói:

“Đem xác chôn dưới vườn rau, sắp tới sẽ còn nhiều chuyện thú vị.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240