Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 238
Phần 238

“Cái thai của Chỉ Hân tính sao đây?”

Nghe câu hỏi của Thái Thượng Trưởng Lão, toàn trường sững sờ trong thoáng chốc.

Hiển nhiên không ai nghĩ đến việc đầu tiên mà bà quan tâm lại là vấn đề này.

Các vị trưởng lão hai mặt nhìn nhau, ngay từ đầu bọn hắn cũng bị Yêu Chỉ Hân và Đế Vi lừa gạt cho hồ đồ…

Cẩn thận suy nghĩ, Đại Trưởng Lão chắp tay nói:

“Có thể phá bỏ.”

“Không được!” Yêu Chỉ Hân lạnh lùng quát lớn:

“Mặc dù đứa bé này là do ta dùng tài nguyên thai nghén mà ra, nhưng nó chính là máu mủ của ta, làm sao ta có thể phá nó?”

Cảm nhận được nhịp đập sinh mệnh đang ngày càng phát triển bên trong cơ thể mình, nội tâm Yêu Chỉ Hân yêu thương chưa từng có, càng hiểu thêm về tình cảm thiêng liêng…

Muốn nàng phá bỏ bào thai, chẳng khác nào lấy mạng của nàng.

“Ăn nói bậy bạ!” Thái Thượng Trưởng Lão bất mãn nhìn Đại Trưởng Lão trừng mắt:

“Nó dù sao cũng là cháu ngoại của bổn tọa, ai cho ngươi ăn nói ngu xuẩn như thế?”

Đại Trưởng Lão biểu lộ vô tội, rõ ràng là ngài hỏi nên giải quyết thế nào, ta chỉ đề xuất ý kiến mà thôi…

“Thật ra Đại Trưởng Lão cũng chỉ nghĩ cho danh tiếng của Đạo Yêu Thần Cung chúng ta, nếu Cung Chủ đột nhiên có thai… khó tránh khỏi lời ra tiếng vào từ các thế lực khác.” Các vị trưởng lão vội vàng phân trần.

“Hừ, kẻ nào dám ý kiến trực tiếp làm thịt là được, nữ nhi của bổn tọa là để bọn chúng nghị luận sao?” Thái Thượng Trưởng Lão cười lạnh.

Lạc Nam âm thầm đổ mồ hôi, không hổ là đại năng thượng cổ a, tuy già nhưng tâm không già, quả quyết sát phạt vô cùng.

“Thứ mà bổn tọa quan tâm chính là lo lắng cháu ngoại của mình sinh ra không có phụ thân, điều này rất thiệt thòi cho nó.” Thái Thượng Trưởng Lão ôn tồn nói.

Yêu Chỉ Hân đang định mở miệng nói con mình không cần phụ thân cũng được, nhưng lại chợt nghĩ về cuộc đời của mình.

Năm đó phụ thân nàng mất sớm, mẫu thân một người nuôi hai tỷ muội trưởng thành… tuổi thơ các nàng luôn thiếu thốn tình cảm của phụ thân.

Cho đến khi mẫu thân trúng độc, lâm trọng bệnh đến hôn mê, tỷ muội các nàng càng thêm cô đơn, lạc lõng…

Nhớ lại những cảm giác như thế, Yêu Chỉ Hân vô thức xoa nhẹ vùng bụng… thật sự không nỡ để đứa bé này phải trải qua những cảm giác như thế.

Nàng vì lập trường của bản thân mà tạo ra nó vốn đã rất đáng hổ thẹn, nếu ngay cả tình cảm trọn vẹn cũng không thể cho nó, vậy nàng xứng đáng làm mẫu thân sao?

Yêu Mị Uyển nhìn biểu hiện của tỷ tỷ, trong lòng âm thầm thở dài… nàng xem như lý giải được tâm tình tỷ tỷ lúc này.

Trong lúc mọi người chưa biết phải giải quyết ra sao, Thái Thượng Trưởng Lão chợt nhìn sang Lạc Nam, nghiêm túc lên tiếng:

“Tiểu Nam… ngươi có bằng lòng làm cha đứa bé không?”

“PHỐC!”

Lời vừa nói ra, toàn trường xém chút phun một ngụm ra ngoài.

Lạc Nam cũng xém chút sặc nước trà đến chết, ho khan kịch liệt.

Yêu Mị Uyển ánh mắt như hình viên đạn xem lấy hắn, cái tên này sẽ trả lời thế nào đây.

“Mẫu thân… không cần phải như vậy?” Yêu Chỉ Hân gò má đỏ lên:

“Hắn là ý trung nhân của muội muội.”

“Thì sao?” Thái Thượng Trưởng Lão thản nhiên nói:

“Bổn tọa chỉ có một hiền tế là hắn, nhân cơ hội này thuận nước đẩy thuyền, cũng để con của ngươi có đầy đủ phụ mẫu.”

Ngắm nhìn dung nhan thanh lạnh cao quý của Yêu Chỉ Hân, lại nhìn vẻ quyến rũ yêu mị của Yêu Mị Uyển, Lạc Nam xém chút nữa gật đầu.

Bất quá định lực của hắn cũng khá, liền đường hoàng đứng đắn nói:

“Nhạc mẫu đại nhân ưu ái như thế tiểu tế vô cùng vinh hạnh, nhưng đối với ta việc tình cảm luôn thuận theo tự nhiên, không thể cưỡng cầu, càng không nên vì đứa bé mà ép buộc Chỉ Hân tỷ phải gắn bó với một nam nhân.”

Hắn và Yêu Chỉ Hân trước đó còn là kẻ thù, dù nể mặt Yêu Mị Uyển và Thái Thượng Trưởng Lão nên không truy cứu đến mức người sống ta chết, nhưng nói đến chuyện nam nữ thì còn kém xa lắm.

Tuy Yêu Chỉ Hân cũng là nữ cường giả có diện mạo hiếm có trên thế gian, nhưng hắn sẽ không phá vỡ nguyên tắc của mình.

Yêu Mị Uyển hài lòng gật đầu, biểu hiện xem như không tệ.

Mà Yêu Chỉ Hân cũng phải đánh giá Lạc Nam bằng một con mắt khác.

Từ trước đến nay có rất nhiều cường giả hàng đầu ái mộ nàng, điển hình như Loạn Hoàng Vũ.

Chỉ cần nàng gọi một tiếng, sẽ có vô số nam nhân cấp Thần Đạo chạy theo như vịt.

Lạc Nam có được cơ hội tốt như thế để ép nàng đến với hắn, tỷ muội song thu… thế nhưng hắn vẫn giữ được bình tĩnh, còn khéo léo từ chối.

Điều này làm nàng vừa tán thành, lại vừa có chút không phục.

Chẳng lẽ bổn cung không đủ tiêu chuẩn lọt vào ánh mắt của ngươi?

Nữ nhân chính là kỳ quái như thế, ngươi ưa thích các nàng… các nàng sẽ không đếm xỉa các ngươi, nhưng nếu ngươi từ chối, các nàng lại vì điều đó mà bất mãn.

Mắt thấy Thái Thượng Trưởng Lão nhíu mày, Lạc Nam nói thêm:

“Thật ra tiểu tế nguyện ý trở thành phụ thân đứa bé, nhưng điều này không đồng nghĩa ta và mẫu thân của nó phải phát sinh cái gì, ta vốn rất ưa thích trẻ con…”

“Như thế cũng được.” Thái Thượng Trưởng Lão gật đầu, hướng đám trưởng lão ra lệnh:

“Tuyên bố toàn thiên hạ, Lạc Nam là phụ thân của đứa bé trong bụng Chỉ Hân… Đạo Yêu Thần Cung tách khỏi Hỗn Độn Liên Minh, đầu nhập Phá Đạo Liên Minh!”

“Tuân lệnh!” Các trưởng lão vội vàng rời đi.

“Mẫu thân, như vậy khác nào bọn hắn…” Yêu Mị Uyển không phục nói.

“Tiểu Uyển, chẳng lẽ con nỡ lòng nhìn tỷ tỷ mình có thai vô chủ sao? Nói khó nghe một chút chính là chửa hoang.” Thái Thượng Trưởng Lão thở dài.

Yêu Mị Uyển á khẩu, nàng cũng không muốn điều đó xảy ra.

“Muội muội yên tâm đi, chỉ là cái danh mà thôi.” Yêu Chỉ Hân cắn môi nói:

“Tỷ sẽ không xen vào tình cảm của muội.”

Lạc Nam khóe miệng co quắp, cuối cùng mình trở thành kẻ có tiếng nhưng không có miếng.

Lỗ lớn a…

“Tiến lên đây đi!” Thái Thượng Trưởng Lão phất tay.

Hai nữ nhi ngoan ngoãn bước đến bên cạnh bà.

Thái Thượng Trưởng Lão vòng tay ôm hai nàng vào lòng, nét uy nghiêm biến đi đâu mất, tràn đầy từ ái nói:

“Những năm qua thật vất vả cho tỷ muội các ngươi, tuy lập trường khác biệt… nhưng các ngươi đều vì mẫu thân mà suy nghĩ, mà lo lắng… ta không trách ai cả.”

“Mẫu thân…”

Hai nữ bật khóc nở nở, vùi đầu vào lòng mẹ, tham lam hít thở khí tức ấm áp quen thuộc mà các nàng ngày nhớ đêm mong.

Trong thời gian trúng độc, mẫu thân cả người mềm yếu như có thể tan chảy bất cứ lúc nào, chỉ có hiếm hoi những lần tỉnh táo nằm trên giường băng, hai nàng dù muốn chạm vào cũng không dám, sợ làm mẫu thân tổn thương…

Một người vì mẫu thân trọng thương mang lòng oán giận mà phân tách Nguyên Giới, một người vì muốn tìm cách cứu sống mẫu thân mà gia nhập Phá Đạo Hội.

Tuy rằng cuối cùng lựa chọn của Yêu Mị Uyển đã chính xác, nhưng Yêu Chỉ Hân cũng có cái lý của riêng mình.

Lạc Nam ngồi bên cạnh uống trà, im lặng nhất có thể, không xen vào phút giây cảm động của gia đình ba người.

Bản thân hắn cũng làm nhi tử rồi làm phụ thân, đương nhiên hiểu tâm trạng của các nàng.

Hồi lâu sau cảm xúc cũng thu liễm, Yêu Chỉ Hân hít sâu một hơi hướng Lạc Nam trịnh trọng chắp tay:

“Đa tạ Lạc công tử cứu mạng mẫu thân, sau này Chỉ Hân sẽ hết lòng giúp ngươi thống nhất Nguyên Giới, dù phải hy sinh tính mạng.”

“Cái gì mà công tử khách sáo như vậy? Tiểu Nam chính là người một nhà.” Thái Thượng Trưởng Lão bất mãn.

Yêu Chỉ Hân có chút rụt rè, cuối cùng vẫn dẹp bỏ sự kiêu ngạo sang một bên, ánh mắt lảng tránh gọi một tiếng:

“Tiểu Nam.”

“Hứ.” Yêu Mị Uyển bĩu môi.

Lúc này Thái Thượng Trưởng Lão mới đánh giá Lạc Nam kỹ lưỡng hơn, nhìn thấy hắn uy vĩ trang nghiêm nhưng không mất phong thần tuấn lãng, thực lực mạnh, còn là Bách Đạo Quán Quân… rất hài lòng với ánh mắt của nữ nhi nhà mình.

Tuy nhiên mái tóc trắng bạc của hắn cũng khiến bà than thở, xem ra tên tiểu tế này cũng trải qua rất nhiều chuyện a.

“Nhạc mẫu đại nhân, không biết là ai đem Vô Tận Độc cấy lên cơ thể người?” Lạc Nam hiếu kỳ về trận chiến năm đó.

“Không ai cả…” Thái Thượng Trưởng Lão lắc đầu:

“Vô Tận Độc bản thân là một loại Đạo Thuộc Tính tu đến Thần Đạo Viên Mãn… y cũng muốn tranh đoạt Thế Giới Bản Nguyên nên đã tham gia trận chiến đó.”

“Trong cuộc hỗn chiến, Vô Tận Độc bị Thiên Hạ Đệ Nhất đánh trọng thương, tu vi từ đó suy giảm…”

“Mắt thấy Thiên Hạ Đệ Nhất muốn thu phục mình, Vô Tận Độc liền lao vào ký sinh trong cơ thể ta để lẩn trốn… dẫn đến kết cục như vậy.”

“Những năm qua tu vi, sinh mệnh của ta bị nó gặm nhấm từng ngày… cũng may ta và ba người bạn già luôn ngoan cường chống lại nên mới giữ được một mạng.”

Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Vô Tận Độc cũng thèm thuồng Thế Giới Bản Nguyên.

Nghĩ đến sự lợi hại của loại Đạo Độc này, nếu nó đạt đến Siêu Thần Cảnh thật sự không dám tưởng tượng.

E rằng chỉ trong một ý niệm, toàn bộ Nguyên Giới sẽ bị thanh tẩy bởi kịch độc khủng bố của nó.

“Tiểu Nam, ngươi làm sao hóa giải được Vô Tận Độc?” Yêu Mị Uyển tò mò hỏi.

Yêu Chỉ Hân nghe thế cũng vểnh tai.

Dù nàng là Thần Đạo Viên Mãn, đối với loại độc có linh trí cao cấp như vậy cũng thúc thủ vô sách, nhiều năm nghiên cứu đủ biện pháp đều không thành công… Lạc Nam rốt cuộc làm sao có thể?

“Ta không hóa giải nó, ta thu phục nó.”

Lạc Nam nở nụ cười, nâng bàn tay lên.

VÙ VÙ VÙ…

Vô số độc tố luân chuyển dữ dội trong lòng bàn tay hắn, các loại kịch độc diễn hóa, biến đổi không ngừng.

Càng đáng sợ hơn, Vô Tận Độc hiện tại đã dung hợp cùng các loại độc có sẵn của Lạc Nam, khiến nó so với nguyên bản càng thêm khủng bố.

Mấy nữ rùng mình, chỉ riêng một loại độc này đã khiến Lạc Nam trở nên đáng sợ… Thần Đạo Viên Mãn gặp hắn chưa chắc có quả ngon để ăn.

Thực lực như vậy, thế gian đã đếm được trên đầu ngón tay rồi…

“Huyết mạch của ta có chút đặc biệt, may mắn khắc chế được Vô Tận Độc.” Lạc Nam giải thích thêm:

“Bằng không ta cũng bó tay.”

“Tóm lại Tiểu Uyển mang về một chàng rể tốt!” Thái Thượng Trưởng Lão hài lòng nói:

“Hai ngươi tranh thủ thời gian kết hôn, sinh cho ta một đứa cháu, để con của Chỉ Hân có bạn chơi.”

Gò má Yêu Mị Uyển đỏ đến tận mang tai, lí nhí gật đầu.

Lạc Nam nhân cơ hội chứng tỏ thành ý:

“Đại lễ đăng cơ của tiểu tế sắp bắt đầu, khi đó sẽ hướng thiên hạ tuyên bố quan hệ của ta và Uyển Nhi.”

“Hảo hảo hảo!” Thái Thượng Trưởng Lão vui vẻ cười to.

Yêu Chỉ Hân sắc mặt quái lạ.

Vừa mới công bố hắn là phụ thân của bào thai trong bụng nàng, bây giờ lại thông báo quan hệ của hắn và muội muội…

Như vậy Yêu Gia tỷ muội các nàng, ngoài hắn còn có thể gả cho ai?

“Hôm nay tâm trạng tốt, phải liên hệ hai vị tỷ muội đến Đạo Yêu Thần Cung đàm đạo chuyện xưa một chuyến a.” Thái Thượng Trưởng Lão thoải mái.

“Hai vị tỷ muội?” Lạc Nam lập tức vểnh tai, có thể trở thành tỷ muội của nhân vật như Thái Thượng Trưởng Lão, chẳng lẽ lại là hai nữ cường nhân nào đó?

“À… chính là Tổ Long Chi Hậu và Ngự Long Tổ Mẫu.” Thái Thượng Trưởng Lão nói.

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm: “Nhạc mẫu có thể liên hệ với hai vị tiền bối đó sao? Long Tổ tiền bối đang tìm kiếm các nàng khắp nơi a.”

“Hừ, đáng đời lão già đó.” Thái Thượng Trưởng Lão mặt lạnh nói:

“Có hai vị nữ nhân kiệt xuất như vậy bầu bạn bên mình nhưng vẫn muốn tranh đoạt cơ hội rời khỏi Nguyên Giới để khám phá Hỗn Độn, bỏ lại các nàng ở thế giới này.”

“Thử hỏi các nàng làm sao không phẫn nộ?”

Lạc Nam khóe miệng co quắp, rốt cuộc hiểu vì sao hai người vợ của Long Tổ đều đi mất.

Xem ra các nàng không muốn Long Tổ mạo hiểm tranh đoạt Thế Giới Bản Nguyên, sợ Long Tổ đột phá Siêu Thần Cảnh sẽ rời đi, nhưng Long Tổ vẫn lựa chọn đại chiến một trận với Vạn Yêu Chi Chủ… rõ ràng muốn chinh phục đỉnh cao hơn, tạm gác lại tình cảm của các nàng.

Kết quả hai người đều giận dữ bỏ đi, để Long Tổ chịu nỗi khổ tương tư vô số năm…

Thê tử của mình nha, tốt nhất đừng nên đắc tội.

“Sắp tới ta sẽ gọi các nàng đến đây làm khách, ngươi cũng đừng mách lẻo với lão già Long Tổ.” Thái Thượng Trưởng Lão căn dặn.

Lạc Nam hiểu ý gật đầu, chuyện tình cảm của mấy vị tiền bối, hắn đương nhiên sẽ không xen vào.

Lạc Nam chuẩn bị rời khỏi Đạo Yêu Thần Cung.

Yêu Mị Uyển và Yêu Chỉ Hân đều ra đưa tiễn.

“Hai người cẩn thận, rời khỏi Hỗn Độn Liên Minh lúc này không khác nào vả mặt Hỗn Độn Minh Chủ, với bản tính tiểu nhân… ta không nghĩ hắn đơn giản bỏ qua như vậy.” Lạc Nam nghiêm túc nhắc nhở.

“Yên tâm đi, hiện tại Đạo Yêu Thần Cung có mẫu thân tọa trấn, thực lực tăng mạnh… chúng ta đã có thể tự vệ.” Yêu Mị Uyển nở nụ cười:

“Hơn nữa đừng quên ta cũng sắp đột phá Thần Đạo Viên Mãn.”

Yêu Mị Uyển lập công, thông báo kịp thời tình hình độc kế của Đạo Quốc trước đó, giúp Vân Tiêu kịp thời hành động cứu được người thân của Lạc Nam nên đã được ban thưởng một quả Hoàng Trung Lý cao cấp nhất.

Có Hoàng Trung Lý này, Yêu Mị Uyển từ Thần Đạo Hậu Kỳ đột phá Thần Đạo Viên Mãn chỉ là vấn đề thời gian.

Lạc Nam nhẹ ôm Yêu Mị Uyển một chút, lúc này mới bước đến trước mặt Yêu Chỉ Hân.

Trong ánh mắt hoảng hốt của nàng, hắn cúi xuống ngang bụng của Yêu Chỉ Hân cười nói:

“Tiểu bảo bối, ngoan ngoãn lớn lên, đừng nghịch ngợm làm đau mẫu thân… sau này baba nhất định sẽ thương ngươi.”

Yêu Chỉ Hân nội tâm khẽ run, không ngờ nam nhân này còn có một mặt ôn nhu như vậy.

Con mình có một phụ thân xuất chúng như hắn, cũng là một phúc phận khó được.

“Ta đi đây.”

Hắn mở ra màn nước không gian, trước ánh mắt đưa tiễn của tỷ muội Yêu Gia, nhẹ nhàng biến mất…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240