Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 39
Phần 39

Một màn sương mù lặng lẽ bao phủ phạm vi ngàn vạn dặm bên trong Tứ Đạo Cổ Lâm…

Sương mù mờ ảo bay lượn trong đêm tối, không có mấy ai chú ý đến sự tồn tại của nó.

Nhưng cũng chính tầng sương mù này lại đang thăm dò, tìm kiếm mọi ngõ ngách…

Chỉ hơn nửa ngày thời gian, cuồn cuộn sương mù tập hợp tại một động phủ hoang vắng, nơi có các ngọn lửa chứa đựng phù văn phong tỏa bốn phía.

Linh Phù Đạo Hoả, ngọn lửa chứa đựng các loại Phù Văn như một vị Phù Sư…

Khi Linh Phù Đạo Hoả thiêu đốt, các Phù Văn hình thành kết giới ngăn cách bốn phía, nếu không tận mắt nhìn thấy… sẽ không tài nào phát hiện tung tích của người trong động.

Chính là Diệm Thương.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Sương mù dày đặc nhanh chóng kéo về, thoáng chốc đã ngưng kết thành thân ảnh của một nam tử trung niên.

Y chính là Yên Vụ Đạo Chủ – Vũ Nhâm.

Hiển nhiên tầng sương mù dày đặc bao phủ trên diện rộng kia chính là do Vũ Nhâm hóa thành.

Yên Vụ Đạo Thống với khả năng chấp chưởng sương mù, khi sương mù buông xuống khu rừng, không ai kịp thời nghĩ đến sương mù chính là do Vũ Nhâm thi triển.

“Diệm Thương các hạ, bổn tọa đã tìm thấy ngươi.” Vũ Nhâm nhìn vào hang động lên tiếng.

“Muốn chết!”

Hắn vừa dứt lời, Vũ Hoả Thương hừng hực Đạo Hoả thiêu đốt bắn ra mãnh liệt, cắm thẳng vào cơ thể Vũ Nhâm.

Nhưng Vũ Nhâm đã sớm đề phòng, toàn thân hóa thành sương mù tan rã…

Diệm Thương đang định bạo phát Đạo Hoả quy mô lớn thiêu đốt toàn bộ lớp sương mù đáng ghét này, lại nghe thanh âm bình thản của Vũ Nhâm vang lên:

“Nếu như động tĩnh gây ra quá lớn, những cường giả khác sẽ phát hiện và tìm đến, lúc đó Diệm Thương ngươi sẽ gặp phiền toái.”

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Diệm Thương thu hồi ngọn lửa.

“Rất đơn giản.” Vũ Nhâm híp mắt nói:

“Ta biết mình không phải đối thủ của các hạ, càng không đủ khả năng tranh giành cơ duyên… nếu như các hạ tặng cho ta húp một chén canh, ta sẽ lập tức trở về Yên Vụ Đạo Thống, không tiếp tục làm phiền đến ngươi.”

Vũ Nhâm đã chờ cơ hội này rất lâu, chỉ cần Diệm Thương cho hắn một món đồ vật Thần Đạo Hạ Phẩm… hắn cũng đủ hài lòng rồi.

“Tiếc thật.” Diệm Thương cất tiếng cười tà:

“Bổn tọa trốn không có nghĩa là bổn tọa sợ.”

Sắc mặt Vũ Nhâm kịch biến, cơ thể bỗng nhiên hóa thành vô số luồng yên vụ phân tán khắp bốn phương tám hướng, ý đồ bỏ chạy.

Hiển nhiên y chỉ định húp một chén canh, không ngờ đến thái độ của Diệm Thương lại quyết tuyệt đến như vậy, chấp nhận bại lộ hành tung cũng muốn ra tay giết mình.

Mọi thứ đã là quá muộn… chênh lệch thực lực giữa Thần Đạo Trung Kỳ và Sơ Kỳ không hề đơn giản.

Ngũ Đại Đạo Hoả cùng lúc bùng nổ, lấy Linh Phù Đạo Hoả làm trung tâm, hàng vạn Phù Văn kết hợp cùng ngọn lửa thiêu đốt càn khôn, phong tỏa phạm vi vạn dặm, ngăn chặn tất cả sương mù đang đào thoát…

XÈO XÈO XÈO XÈO…

Ngọn lửa thiêu đốt dữ dội, năm loại Đạo Hoả cấp độ Thần Đạo thôn phệ sương mù, muốn nhấn chìm Vũ Nhâm trong biển lửa.

Nhiệt độ tăng cao, màn đêm âm u bị ánh lửa thắp sáng như một ngọn đuốc khổng lồ dễ dàng thu hút sự chú ý của rất nhiều cường giả.

“Ở nơi đó!”

Hơn chục vị Thần Đạo lập tức hoành không mà đến…

“Diệm Thương, ngươi chết không được an lành.” Vũ Nhâm thê thảm thét gào, sương mù tiêu tán, hiện ra dáng vẻ của hắn cực kỳ chật vật, toàn thân đã bị thiêu đốt máu me đầm đìa, da thịt loang lỗ khắp nơi không còn nguyên vẹn, nhìn qua như một lệ quỷ.

“Một Đạo Chủ của Yên Vụ Đạo Thống nho nhỏ lại dám uy hiếp bổn tọa, ai cho ngươi gan chó?” Diệm Thương hừ lạnh.

Thần Đạo Trung Kỳ Quy Tắc hình thành lồng giam, đem Vũ Nhâm nhốt vào trong đó.

Vũ Hoả Thương sát phạt cắm thẳng vào đầu…

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, Ngũ Đại Đạo Hoả trên thân trường thương cùng lúc bóc lên tàn phá, đem Vũ Nhâm thiêu đốt thành tro tàn.

“Đồ ngu xuẩn.” Diệm Thương nhếch mép rút thương trở về, đoạt lấy Nhẫn Trữ Vật của Vũ Nhâm.

Hư Không Đạo Hoả lại đốt cháy không gian, đốt ra một cánh cửa đen kịch, Diệm Thương dự định đặt chân bước vào chạy trốn.

“Ngươi nằm mơ!” Đoạt Thiên Trưởng Lão gầm lên, Đoạt Thiên Đạo Kinh vận chuyển, một vùng càn khôn do hắn làm chủ mở ra, phong tỏa lấy Diệm Thương.

Bên trong vùng càn khôn của Đoạt Thiên Đạo Kinh, mọi thứ từ Nguyên Khí, Quy Tắc cho đến không gian đều bị Đoạt Thiên Trưởng Lão thao túng.

Hư Không Đạo Hoả vừa mới cháy lên đã bị khu vực làm chủ của Đoạt Thiên Trưởng Lão dập tắt.

“Âm hồn bất tan.” Diệm Thương ánh mắt lóe lên, trực tiếp đạp lấy thân pháp hóa thành sao chổi rực lửa bay đi.

“Đứng lại!”

Vô Tướng Đạo Chủ – Thánh Linh Như thanh lãnh quát lạnh, chỉ thấy nàng trong tà cung trang màu trắng, tóc dài tung bay, phong thái như vô song tiên tử…

Thân là mỹ nhân xếp hạng thứ chín trong số các nữ Thần Đạo ở Đạo Vực, nhan sắc của Thánh Linh Như hiển nhiên cũng đủ khiến đại đa số nam nhân mơ mộng viễn vong.

Vô Tướng Thần Công kích hoạt, Vô Tướng Chi Lực mô phỏng Linh Phù Đạo Hoả, hình thành bốn bức tường lửa khảm nạm Phù Văn chặn đứng đường lui của Diệm Thương…

Những vị Thần Đạo Cảnh khác cũng đã nhân cơ hội đuổi đến… đem Diệm Thương bao vây vào trung tâm.

Lạc Nam cưỡi trên Huyết Dị Yêu Hoàng đã sớm chứng kiến tình cảnh này, nhưng khiến hắn quan tâm là bầy Dị Yêu Sứ vừa phát hiện hành tung của Nhị Trưởng Lão Bách Nhãn Đạo Thống.

Lão già kia còn cách vị trí của Diệm Thương ngàn vạn dặm, cũng đang nhanh chóng đuổi đến đây…

Lạc Nam nhếch mép cười tà, quyết định chặn giết.

Hắn muốn xem thử, ngoại trừ Hư Vô Tam Đồng, lão già này còn sở hữu những loại con mắt nào mà khiến người khác hứng thú treo thưởng.

“Chúng ta đi!” Hắn truyền âm.

GÁY!

Huyết Dị Yêu Hoàng xé rách không gian, mang theo hắn rẽ sang một hướng khác.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240