Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 174
Phần 174

“Muốn tiêu thụ mấy thứ này cũng khá phiền toái…”

Ngồi trên lưng Tiểu Ô, Lạc Nam âm thầm buồn bực đùa nghịch mấy chiếc Nhẫn Trữ Vật trong tay.

Đây là nhẫn của đám cao tầng phủ thành chủ Săn Lang Thành, có cấm chế của Kim Đan, Nguyên Anh Kỳ bảo hộ, hắn không thể nhìn thấy cũng như lấy được đồ vật bên trong.

Chiếc Nhẫn Trữ Vật mà Lạc Nam dùng được là loại đẳng cấp thấp nhất hắn mua tại một cửa tiệm ở Săn Lang Thành, diện tích chỉ vài chục mét vuông như một tiểu phòng, chỉ cần nhỏ máu nhận chủ là có thể câu thông được.

Đương nhiên những loại nhẫn như thế này cũng không có cấm chế bảo hộ, thần thức tu sĩ chỉ cần quét qua một thoáng là nhìn thấu mọi thứ bên trong, bao gồm khối tài sản hắn vơ vét được đã sớm chất đầy không gian.

Tiêu thụ mấy thứ này rất khó, chỉ cần lọt vào mắt người hữu tâm là sẽ bị nhìn thấu ngay lập tức, chuyện mình giết cao tầng của Săn Lang Thành cũng không che giấu được.

Hắn muốn trợ giúp Kinh Quốc làm đại sự, nếu trở thành phạm nhân bị quốc gia này truy nã thì lại hết chỗ nói.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam ra hiệu cho Tiểu Ô dừng bên một tảng đá lớn ven đường, ngồi lên trên đá, tìm tòi trong mớ nguyên liệu, nấu ra một loại bột gọi là Cách Thần Tán… có thể ngăn cách thần thức dò xét của tu sĩ.

Hắn đem Nhẫn Trữ Vật giấu vào trong hủ đựng Cách Thần Tán, lại cẩn thận ở trên y phục của mình rãi một ít Cách Thần Tán, càng trở nên huyền bí khó lường.

Tạm hài lòng, tiếp tục cưỡi Tiểu Ô rời đi.

Mỗi ngày Lạc Nam đều cho Tiểu Ô uống loại thuốc đặc biệt do mình điều chế…

Một tháng thời gian đi đường không ngừng nghĩ, bề ngoài của Tiểu Ô đã biến hóa rõ rệt.

So với ngày đầu tiên, hiện tại hình thể của con ngựa này đã cao lớn gần gấp đôi, bộ lông đen, cái bờm ngày càng uy vũ, hai mắt dần chuyển sang màu đỏ, bên trên lớp da thoáng ẩn thoáng hiện một lớp vảy giáp khiến nó nhìn qua vô cùng oai phong lẫm liệt.

Lạc Nam cố ý tìm kiếm những loại nguyên liệu có thể kích phát, đào móc sâu vào tiềm lực cũng như đánh vỡ giới hạn chủng tộc thông thường… đẳng cấp của những thứ này không cao nhưng thông qua bàn tay của hắn phối chế, lại dùng trên một con ngựa bình thường thì dư sài.

Tiểu Ô đã thoát ly phạm trù gia súc thông thường, máu huyết, gân mạch, cốt cách đều được cải biến… trở thành một con Yêu Thú cấp thấp không rõ chủng loại.

Chỉ xét về mặt tu vi, Tiểu Ô hiện tại đã là Nhất Giai Trung Kỳ, có thể chiến đấu với tu sĩ Luyện Khí Trung Kỳ vô cùng thoải mái, hành tẩu không biết mỏi mệt, thỉnh thoảng ăn vào một viên Ích Cốc Đan là có thể tiếp tục phóng như bay.

Lạc Nam ước tính với sự bồi dưỡng mỗi ngày của mình, không quá 10 năm Tiểu Ô có thể đạt đến Tứ Giai, sánh ngang với Nguyên Anh Kỳ.

Bất quá cảnh tượng sau đó khiến Tiểu Ô trở nên khó xử…

Một con sông lớn nhìn không thấy bờ bến chắn ngang đường đi của nó, mặc dù nó có khả năng lội sông… nhưng tốc độ sẽ không nhanh bằng trên cạn, đối mặt với dòng sông vừa xiết vừa lớn như thế này, chắc chắn sẽ kiệt sức mà chết.

Lạc Nam lấy ra bản đồ thu được trong phủ thành chủ quan sát…

Chỉ thấy con sông này được gọi Đại Hoàng Giang, như một ranh giới phân cách giữa hai địa vực biên quan và cảnh nội của Kinh Quốc…

Nếu phạm vi xung quanh Săn Lang Thành, Trung Luân Thành các loại vẫn là thuộc vùng biên quan Kinh Quốc, thì sau khi vượt qua Đại Hoàng Giang, bờ bên kia chính là tiến vào phạm vi quốc nội, đồng thời mặt bằng chung đẳng cấp tu sĩ cũng sẽ cao hơn, hầu như không có sự tồn tại của phàm nhân.

Bản đồ có ghi chú rõ, dưới lòng sông Đại Hoàng có rất nhiều Thuỷ Quái hung ác, phàm nhân căn bản không có cách nào vượt sông, thậm chí dù là tu sĩ Trúc Cơ cũng phải dựa vào pháp bảo mới dám băng qua con sông này.

Lạc Nam bắt gặp một con thuyền lớn ở xa xa, là một kiện Huyền Cấp Pháp Bảo Cực Phẩm.

Pháp bảo, công pháp các loại của thế giới này cũng chia thành Hoàng, Huyền, Địa, Thiên, Linh… giống với Việt Long Tinh.

Hắn có thể tự chế linh dược, các loại thuốc, độc tố… nhưng bản thân lại không thể luyện chế được pháp bảo.

Bởi vì với thể trạng của một phàm nhân, chắc chắn là không đủ sức mạnh để thay đổi kết cấu của những loại nguyên liệu luyện khí cứng cáp.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam cưỡi Tiểu Ô chạy đến bên thuyền, nhìn thấy một đoàn người ăn mặc cao quý, chủ yếu là thanh thiếu niên trẻ tuổi, có cả nam lẫn nữ…

“Đứng lại!” Một tên hộ vệ trên thuyền quát lên:

“Ngươi là ai?”

“Tại hạ muốn qua sông này, không biết phải trả giá bao nhiêu?” Lạc Nam chắp tay hỏi thăm.

“Nực cười.” Hộ vệ cười lạnh:

“Ngươi có biết những vị trên thuyền là ai?”

“Không biết.” Lạc Nam thành thật lắc đầu.

“Đây đều là thiên tài Kim Đan Cảnh đến từ các thành trì trung cấp, thân phận cao quý phi phàm, đang lên đường tham dự khảo hạch của Kinh Đế Học Viện…” Hộ vệ ngạo nghễ đáp:

“Ngươi lấy tư cách gì lên cùng thuyền?”

Lúc này đám thiên tài trên thuyền cũng chú ý đến Lạc Nam, thấy hắn tuổi còn trẻ, ăn mặc bình thường, còn cưỡi yêu thú cấp thấp, cả đám nhất thời khinh thường, không thèm bận tâm đến.

Bọn hắn đều là thiên tài tu vi Kim Đan, cao cao tại thượng, làm sao sẽ để một kẻ cưỡi Nhất Giai Yêu Thú vào mắt?

Bất quá trong đó có một nữ tử khá xinh xắn, diện mạo hiền hòa ôn nhu nói:

“Dù sao thì thuyền vẫn còn rộng chỗ, không bằng chúng ta cho vị tiểu đệ đó đi nhờ?”

“Ngươi có tu vi gì?” Một thanh niên hỏi Lạc Nam.

“Ta là phàm nhân.” Lạc Nam nói.

“Phốc… haha.” Cả bọn nhất thời cười phá lên, trêu tức nhìn nữ tử kia chế nhạo:

“Lê Tư muội nghe rõ rồi chứ? Hắn là phàm nhân, phàm nhân tiến vào cảnh nội để làm gì? Ở biên quan còn có thể sinh tồn được, thế giới bên trong cảnh nội không thuộc về phàm nhân.”

“Xin lỗi.” Lê Tư ủ rũ nói với Lạc Nam:

“Vào cảnh nội không tốt cho ngươi đâu.”

Lạc Nam âm thầm buồn bực, chợt nhìn thấy có một thuyền ngư dân nhỏ đang cập bến.

Hắn cưỡi ngựa tiến lại gần, trên thuyền có một lão nhân và một thiếu nữ trẻ tuổi dung nhan thanh tú, làn da rám nắng, ăn mặc kiểu ngư dân.

Cả lão nhân và thiếu nữ đều có tu vi Luyện Khí Hậu Kỳ.

Thuyền của hai người chỉ là Hoàng Cấp Pháp Bảo, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể vượt sông nếu may mắn không đụng yêu thú.

“Ông lão, có thể đưa ta vượt sông không?” Lạc Nam chào hỏi.

“Tiểu ca nói đùa.” Lão nhân vội vàng lắc đầu:

“Thuyền này chỉ đủ đi lại sát ven bờ sông, ở khu vực nước cạn đánh bắt một số cá cua mưu sinh qua ngày, tiến ra quá xa chắc chắn sẽ gặp phải Hải Yêu công kích, chỉ cần là Nhị Giai Hải Yêu cũng đủ lấy mạng chúng ta rồi.”

“Nếu không gặp Hải Yêu tấn công thì sao?” Lạc Nam cười.

“Làm sao có chuyện đó? Đại Hoàng Giang có vô số Hải Yêu, chúng nó không bỏ qua cơ hội kiếm một bữa no đâu.” Lão nhân kiêng kỵ lắc đầu.

Thiếu nữ thanh tú cũng phồng má nhìn Lạc Nam, hiển nhiên không vui vì hắn nói chuyện viễn vong.

Lão nhân không thèm để ý đến hắn, tập trung thu chài, dùng sức kéo lưới cá…

“PHỐC!”

Chợt lão già ho ra một ngụm máu, toàn thân lảo đão ngã lăn ra thuyền.

“Gia gia.” Thiếu nữ sắc mặt đại biến, vội vàng chạy đến đỡ lấy lão già, nhìn thấy làn da ông ta tái nhợt, hai mắt đục ngầu muốn lồi ra ngoài.

“Để cho ta!” Lạc Nam móc ra một cây kim châm, ở giữa đan điền và trái tim của ông lão dùng sức cắm vào.

“PHỐC!”

Lão già lại thổ huyết nhưng là máu đen.

Một ngụm máu đen này vừa ra, linh khí bốn phía kéo về, tu vi của lão già từ Luyện Khí Hậu Kỳ nhảy đến Luyện Khí Viên Mãn, sắc mặt già nua hồng hào, nhìn qua như trẻ thêm chục tuổi.

“Làm sao có thể?” Thiếu nữ trợn tròn mắt.

“Cơ thể lão có một loại độc ngầm đã tồn tại nhiều năm, loại độc này hẳn là do một loài hải yêu cấp thấp gây ra… chính nó khiến tu vi đình trệ không tiến.” Lạc Nam thản nhiên thu châm:

“Vừa rồi ta đã giúp lão đào thải độc ra khỏi cơ thể, tu vi bị kẹt nhiều năm cũng vì vậy mà đột phá.”

“Quả thật lão phu đã từng vô tình đụng trúng gai của một loài cá lạ, bị hành hạ vài chục năm, đa tạ tiểu ca cứu giúp.” Lão già hai mắt sáng ngời, thần thanh khí sảng.

“Lão già giúp ta qua sông, trong vòng 3 năm… ta đưa cháu gái của lão vào Kinh Đế Học Viện.” Lạc Nam nhếch mép cười tà.

“Kinh Đế Học Viện?” Thiếu nữ hoài nghi mình nghe lầm.

“Thật sự?” Lão già hít một ngụm khí lạnh, sau giờ phút sinh tử vừa rồi… ông ta đã phần nào tin tưởng bản sự của Lạc Nam.

“Đây là cơ hội, có nắm bắt hay không tùy các vị.” Lạc Nam mỉm cười.

“Chỉ cần không bị Hải Yêu tập kích, lão phu liều mạng cũng sẽ đưa ngươi qua bờ bên kia.” Lão già trịnh trọng nói:

“Ngươi cứ gọi ta là Ngư Lão, cháu gái của ta tên Ngọc Tú.”

“Muốn không bị hải yêu nhắm vào cũng dễ.” Lạc Nam hỏi:

“Ở đây có loại gỗ nào lớn không?”

“Chờ lão phu một chút.” Lão già vội vàng chạy lên bờ, rất nhanh đã vác theo thân của một cây đa to.

“Đại ca ngươi muốn làm gì?” Thiếu nữ Ngọc Tú tràn ngập hiếu kỳ.

Lạc Nam không nói tiếng nào, từ thuyền của Ngư Lão lấy ra một thanh đao ngắn.

Hắn dùng đao khắc vào thân cây đa.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240