Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 171
Phần 171

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Nhìn bãi chiến trường ngổn ngang, vô số thi thể chồng chất, toàn bộ Tiểu Ly Thành đều bị nhuộm đỏ bởi máu, sắc mặt Lê Ân vẫn còn ngơ ngác, cảm giác mọi thứ vừa rồi diễn ra chẳng khác nào một giấc mộng.

Nhìn sang bên cạnh, Kim Sư Ưng đã bất tỉnh nhân sự, khí tức yếu ớt đến cực điểm, nào còn chút dáng vẻ oai vệ, hung tàn và điên cuồng?

Lê Ân mặc dù chưa hiểu rõ vừa rồi tại sao lại như thế, nhưng nàng nhìn thấy hai bộ thi thể của hai tên cường giả đứng đầu Địa Thi Tông, vội vàng chạy đến xé nát vùng đan điền của bọn hắn, móc ra hai viên Kim Đan còn ẩn chứa lực lượng chưa tan.

Nàng nuốt xuống viên Kim Đan của tên Kim Đan Hậu Kỳ, viên Kim Đan còn lại thì nhét vào miệng Kim Sư Ưng.

Vù vù vù…

Lực lượng nồng đậm khi thôn phệ Kim Đan của tu sĩ cao cấp hơn mình khiến Lê Ân toàn thân sảng khoái, sự mệt mỏi cũng chậm rãi lắng xuống, mà ở bên cạnh Kim Sư Ưng cũng như được hồi sức, lâm vào ngủ say.

Lê Ân kiểm tra tình huống của Kim Sư Ưng thấy không nguy hiểm đến tính mạng, liền động ý niệm thu nó vào pháp bảo.

“Ta vậy mà đồ sát toàn bộ Địa Thi Tông?” Lê Ân lắc đầu:

“Không, có hơn một nửa là do Kim Sư Ưng làm ra, ngay cả hai tên Kim Đan mạnh nhất cũng là do nó giết chết, nó tại sao lại bỗng dưng khủng bố như vậy?”

“Tên tiểu tử kia…”

Như nghĩ đến điều gì, sắc mặt Lê Ân chợt ngưng trọng.

Nàng chặt đầu hai tên Kim Đan và tịch thu Nhẫn Trữ Vật của chúng, sau đó hướng ra bên ngoài thi triển Thân Pháp chạy thục mạng.

Đáng tiếc, tên thanh niên trẻ tuổi và con ngựa ô kia từ lâu đã biến mất…

“Ta nghĩ sao vậy chứ?” Lê Ân lắc đầu cười khổ:

“Một tiểu tử phàm nhân mà thôi, xem ra phải nhờ thành chủ xem tình huống của Kim Sư Ưng.”

Lạc Nam trên lưng ngựa phi nước đại đi ngược phương hướng Tiểu Ly Thành.

Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, hắn mới cùng Tiểu Ô dừng lại nghỉ chân tại một ngôi miếu hoang cũ nát.

“HÍ…”

Tiểu Ô là tên con ngựa ô do Lạc Nam đặt, nó hí lên một tiếng mệt mỏi, cái bụng rỗng biểu tình.

Đi suốt một ngày dài, không ăn không uống… đừng nói là Tiểu Ô cõng Lạc Nam, ngay cả hắn cũng cảm thấy đói khát.

Lạc Nam nở nụ cười, từ trong áo cẩn thận lấy ra một bình ngọc nhỏ, bên trong chứa đựng hàng trăm viên đan dược bóng loáng màu trắng.

Ích Cốc Đan, loại đan giúp no bụng, cung cấp đinh dưỡng, chóng đói khát.

Tu sĩ vừa mới bước vào con đường tu luyện, chưa quen với việc nhịn ăn hấp thụ Linh Khí thường sử dụng Ích Cốc Đan thay thế.

Thông thường chỉ có Luyện Khí Kỳ sử dụng Ích Cốc Đan, tu sĩ Trúc Cơ trở lên đã không cần ăn uống.

Lạc Nam sớm chuẩn bị kha khá Ích Cốc Đan mang theo bên người xem như lương khô và nước giải khát, một viên cho mình, một viên cho Tiểu Ô, nguyên liệu để luyện chế thứ này không khó tìm.

Chưa kể với trình độ của hắn, đã có thể dễ dàng tự thay đổi công thức để luyện chế ra mấy thứ đan dược cơ bản cấp thấp như thế này.

Nhớ lại năm đó tại Việt Long Tinh, nhận được phần thưởng từ Hệ Thống, sau khi song tu cùng với Nhược Tuyết… hắn từ phàm nhân trực tiếp nhảy vọt lên Nhị Đỉnh, cũng chưa từng dùng đến Ích Cốc Đan như phần lớn tu sĩ.

Lạc Nam vào miếu ngồi xuống, từ bên trong áo móc ra mười bình thuốc nhỏ, mỗi bình kích thước chỉ bằng ngón tay cái… tất cả đều là đồ chơi do hắn chế tạo nhờ vào các loại nguyên liệu hoang dại mà không ai thèm ngó đến.

Trước đó từng lén lút dùng đến hai nhúm bột phấn lên con Kim Sư Ưng kia…

Trong đó một loại bột được hắn đặt tên là Cuồng Tổ Tán, có tác dụng với Yêu Thú Ngũ Giai trở xuống, giúp nó lâm vào điên cuồng mất kiểm soát, đồng thời có được sức mạnh của tổ tiên trong thời gian ngắn, trở nên hiếu sát và khát máu, chỉ muốn bất chấp tiêu diệt tất cả những tồn tại có khả năng gây uy hiếp đến chính mình trong phạm vi ba ngàn dặm.

Nếu không phải Lê Ân có khế ước với nó, nàng đã trở thành mục tiêu đầu tiên mà nó nhắm đến.

Còn Lạc Nam và Tiểu Ô chỉ là con kiến hôi trong mắt Kim Sư Ưng, không có tính uy hiếp, nó không thèm đếm xỉa đến bọn hắn.

Loại bột thứ hai là Toái Thi Tán, công dụng chuyên khắc chế cương thi và thi tu, thật ra cũng không có gì cao siêu, chủ yếu là đẩy nhanh tốc độ phân huỷ của thi thể lên hàng triệu lần mà thôi.

Đám Địa Thi Tông này thủ đoạn kém cỏi, còn chưa có khả năng cường hóa cương thi, gặp phải hiện tượng thi thể bị phân huỷ điên cuồng như vậy chỉ có thể bị tàn sát.

Đồ chơi như Toái Thi Tán thích hợp để huỷ thi diệt tích, điều mà trước đây Lạc Nam chỉ cần một tia Đế Diễm là giải quyết.

Tuy hắn xào nấu ra không ít thứ, bất quá trước đó cũng chưa có kế hoạch sử dụng, không ngờ tình cờ gặp phải Lê Ân, vậy thì không ngại mượn đao giết người một phen.

Kết quả không để hắn thất vọng, thù của phụ mẫu rốt cuộc đã báo được.

Lạc Nam ngẩng đầu nhìn ánh sao loe lói sau mây, miệng nở nụ cười thật tươi:

“Dù có là phàm nhân, ta cũng phải làm một phàm nhân mạnh nhất.”

Từ trong giỏ trúc lấy ra một cái ấm nhỏ và vài loại cây rừng, dùng đóng bùi nhùi bắt lửa theo cách nguyên thuỷ, bắt đầu sắc thuốc.

Hắn cần tăng cường thể lực, cho cả mình và cho cả Tiểu Ô.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240