Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 182
Phần 182

“Khai Dực!”

Thanh âm vừa dứt, Quang Minh Linh Lực ngưng tụ thành bốn đôi cánh sau lưng Bạch Hào.

Hắn ngự không bay lên, cất tiếng cười to:

“Hahaha, ta có ưu thế trên không trung, xem ngươi lấy gì đánh?”

Tu sĩ Nguyên Anh mới có thể phi hành, nhưng nhờ vào công pháp đặc biệt của Bạch Dực Thành, Bạch Hào mọc cánh bay lên trong khi Ngọc Tú phải đứng trên lôi đài, đây là thiệt thòi vô cùng lớn.

“Nhận thua đi!”

Bạch Hào trôi nổi trên không, thi triển Vũ Kỹ liên tục đánh xuống đầu Ngọc Tú…

Không ít học sinh thở dài, Bạch Hào chiếm ưu thế tuyệt đối, Ngọc Tú sợ rằng sẽ bại.

Bất quá cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả hoảng hốt.

Chỉ thấy sau lưng Ngọc Tú bỗng nhiên mọc ra Quang Minh Vũ Dực giống y hệt Bạch Hào.

Không, thậm chí còn lợi hại hơn Bạch Hào…

Bạch Hào chỉ mọc bốn cánh, còn Ngọc Tú mọc ra sáu cánh.

XOẸT.

Nàng đằng không bay lên, Tốc Biến thi triển trên không trung, hiện ra trên đỉnh đầu của Bạch Hào, một cước vô tình đạp thẳng xuống.

“Đại Hồng Cước!”

Bạch Hào dùng cánh che đậy cơ thể để bảo vệ toàn thân, nhưng Đại Hồng Cước mang theo uy lực như sóng thần cuồng nộ, tầng tầng lớp lớp đè ép trực diện không chút lưu tình.

PHỐC…

Máu tươi cuồng phún, Bạch Hào như diều đứt dây rớt lên lôi đài.

“Tiện nhân, ta liều với ngươi!” Bạch Hào nằm ngửa, đột ngột trợn lên:

“Quang Minh Đồng!”

Giữa trán của hắn mở ra một con mắt ánh sáng, ngưng tụ thành một tia Quang Minh Lực mãnh liệt bắn lên.

Ngọc Tú biểu lộ hờ hững, hai tay hợp lại bên hông, từ trên cao đẩy thẳng xuống.

“Hợp Linh Chưởng!”

ẦM…

Hợp Linh Chưởng bá đạo tuyệt luân nghiền nát Quang Minh Lực, tiếp tục xuyên thẳng xuống con mắt giữa trán Bạch Hào.

“Không…”

Bạch Hào rú lên thảm thiết, Quang Minh Đồng nổ tung, ngay cả đầu của hắn cũng bị Hợp Linh Chưởng xuyên thủng một lỗ, đau đến mức hôn mê bất tỉnh.

Cũng may Ngọc Tú không nhắm vào vị trí trọng yếu nên mới giữ được mạng cho Bạch Hào.

“Thật mạnh.” Toàn trường kinh dị, ngay cả mí mắt của Song Đài Tiên Tử cũng nhảy lên.

Trần Thanh sắc mặt tái mét, cử ra Kim Đan Trung Kỳ vẫn bị vượt cấp đánh bại, hắn không còn gì để nói.

“Tiện nhân dám trọng thương Thiếu Thành Chủ, mau trả giá!”

Đúng lúc này, Bạch Dực Đại Trưởng Lão từ trong đám người như nổi điên, tu vi Nguyên Anh bạo phát đến cực hạn, sau lưng mọc ra Bát Dực Quang Minh điên cuồng lao lên lôi đài, hai tay tung ra Quang Minh Chưởng tập sát Ngọc Tú.

Ngọc Tú nhướn mày, đang định thi triển Thiên Đế Biến.

“Làm càn!”

Đài Lộ gầm lên một tiếng, âm ba công dữ dội hình thành hư ảnh một con Địa Ngục Nguyệt Lang hiện ra gào thét mà đến.

ĐÙNG.

Địa Ngục Nguyệt Lang lao thẳng vào người Bạch Dực Đại Trưởng Lão, trực tiếp đem ông ta nghiền thành bọt máu, ngay cả Nguyên Anh cũng không thể đào tẩu thành công.

“Hít…”

Tất cả tân sinh hãi hùng khiếp vía, trơ mắt nhìn một vị Nguyên Anh Kỳ chết thảm như vậy cũng là đả kích không nhỏ.

“Quy tắc của Kinh Đế Học Viện là bất khả xâm phạm, tự ý ra tay xen vào lôi đài của người khác là tội chết.” Đài Lộ liếc mắt nhìn Trần Thanh hừ nói:

“Ngươi quản người của mình kiểu gì vậy hả?”

“Khốn kiếp, thật là mất mặt.” Trần Thanh giận dữ tuyên bố:

“Trục xuất Bạch Hào ra khỏi học viện, ta không có đệ tử như vậy.”

Lạc Nam hài lòng gật gù, tuy rằng có chút rườm rà… nhưng cách xử lý của Kinh Đế Học Viện cũng xem như hợp lý, không để hắn thất vọng.

Ngọc Tú rời khỏi lôi đài trong ánh mắt thán phục của tất cả mọi người, chỉ là đại đa số vẫn không hiểu tại sao nàng lại có thể thi triển thủ đoạn của Bạch Dực Thành.

Nếu Ngọc Tú không mọc cánh được như Bạch Hào, người bại sợ rằng chính là nàng.

Ngọc Tú hiển nhiên không rảnh giải thích, chỉ chắp tay đa tạ Đài Lộ hỗ trợ.

“Tốt lắm, ngươi sẽ được bồi dưỡng Linh Tu… về phần khả năng luyện đan của ngươi, nếu có thời gian cũng nên học tập.” Đài Trang cảm thán nói.

Lần này xem ra các nàng nhặt được một yêu nghiệt rồi.

Cái tên Ngọc Tú sợ rằng rất nhanh sẽ lan truyền khắp học viện.

Tân Sinh Viện.

Ngọc Tú tuyển chọn một phòng ở nơi tương đối vắng vẻ cách biệt với hầu hết tân sinh khác…

Lạc Nam với tư cách tùy tùng đi theo, có chút lười biếng nằm trên giường.

Hắn là phàm nhân, tuy rằng thể trạng được liên tục cường hóa nhưng cũng không thể sánh bằng tu sĩ, bôn ba liên tục khó tránh khỏi mệt mỏi a.

“Sắp tới muội cứ tự do hành động, ta sẽ lười biếng ở tạm chỗ này.” Lạc Nam ngáp một cái:

“Ta không thể kè kè theo bên muội được, những thứ như Vực ta dạy… khi nào muội tinh thông tất cả hãy quay lại tìm ta.”

Ngọc Tú rầu rĩ không vui, nàng đã quen với việc đi theo Lạc Nam, hiện tại nghe hắn nói muốn cho mình tự do, nàng lại cảm thấy buồn.

“Hãy tập đi bằng đôi chân của mình, làm nhiệm vụ cho học viện, phấn đấu thăng cấp, đề thăng thủ đoạn, tự mình trải nghiệm thực chiến.” Lạc Nam cười nói:

“Chỉ cần biết có ta ở sau lưng ủng hộ muội là được.”

“Công tử…” Ngọc Tú cảm động ôm chầm lấy hắn.

Lạc Nam vỗ về lưng nàng, hai người lẳng lặng ôm nhau.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240