Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 221
Phần 221

“Đáng giận.”

Lạc Nam nghiến răng nghiến lợi, hắn rốt cuộc hiểu vì sao Giới Linh lại chướng mắt mình đến như thế.

Không chỉ vì hắn nhập đạo Thống Trị Thiên Địa làm ảnh hưởng đến uy nghiêm của Giới Linh, mà còn vì hắn là chướng ngại vật trong mắt của nó.

Giới Linh đã chọn Vân Tiêu làm Khí Vận Chi Nữ, đặt hy vọng lên nàng, mong muốn nàng trở thành người thành công thống nhất Nguyên Giới, đoạt được Thế Giới Bản Nguyên và đột phá Siêu Thần Cảnh của thế giới này.

Kế hoạch đã chuẩn bị kỹ càng, nào ngờ đùng một cái Lạc Nam xuất hiện, thiên phú và tiềm lực của hắn đủ để cạnh tranh Thế Giới Bản Nguyên, đây là điều mà Giới Linh không muốn nhìn thấy.

Nên mỗi lần Lạc Nam độ kiếp, nó đều cố gắng diệt trừ hắn…

“Thật ra không chỉ công tử, mà Hỗn Độn Minh Chủ, Hương Trà, Yểm Ma Điện Chủ… bất cứ kẻ nào có khả năng chiếm lấy Thế Giới Bản Nguyên sẽ đều bị Giới Linh nhắm vào.” Kim Nhi nở nụ cười:

“Có thể nói nó rất ưu ái Khí Vận Chi Nữ của mình, Vân Tiêu mới là con ruột trong nhà, ngươi chỉ là người dưng từ bên ngoài nhảy vào muốn cướp mất, làm sao nó không ghi hận?”

“Vậy xem ra tương lai ta không tránh khỏi một trận chiến với đại tỷ a.” Lạc Nam ánh mắt lóe lên:

“Chiến luôn sư tỷ, chiến luôn Yểm Ma Điện Chủ… tất cả đều phải chiến.”

“Không nhường cho các nàng sao? Đây không giống bản tính của ngươi a.” Kim Nhi che miệng cười khẽ.

Nếu là bình thường, Lạc Nam sẵn sàng nhường thứ tốt nhất cho nữ nhân của hắn… bao gồm cả Thế Giới Bản Nguyên cũng vậy.

Nên việc hắn nói muốn chiến tất cả nữ nhân khiến Kim Nhi cảm thấy bất ngờ.

“Ha hả, biết nhường ai bây giờ?” Lạc Nam ngạo nghễ cười to:

“Thay vì nhìn các nàng ấy đánh nhau sống chết, vậy thì để ta một mình đàn áp cục diện, buộc các nàng ấy phải ngoan ngoãn chịu thua mà không hao tổn tính mạng, đây chính là cách tốt nhất.”

“Vẫn còn một vài thế giới giống như Nguyên Giới không phải sao? Chờ ta đột phá đến Siêu Thần Cảnh, sẽ giúp các nàng ấy đoạt lấy Thế Giới Bản Nguyên ở những nơi khác.”

Trước đây hắn luôn cho rằng Vân Tiêu đắc tội Hương Trà và Yểm Ma Điện Chủ, khiến hai nữ nhân kia mở mồm ra là đòi chiến sinh tử với Vân Tiêu, hóa ra các nàng ấy cũng biết Vân Tiêu là Khí Vận Chi Nữ, cạnh tranh Thế Giới Bản Nguyên thì Khí Vận Chi Nữ có ưu thế lớn nhất.

Hiện tại đã hiểu rõ nguyên nhân, hắn đương nhiên sẽ không để điều đó xảy ra.

Vì Kim Nhi, vì không để các nàng ấy sống chết với nhau… Thế Giới Bản Nguyên phải thuộc về hắn.

“Có chí khí.” Kim Nhi tán thưởng nhoẻn miệng cười:

“Không hổ là nam nhân do ta tuyển chọn.”

Nhìn thấy nàng hé môi đỏ mọng đẹp không sao tả hết, Lạc Nam nhịn không được ôm chặt nàng vào lòng, cúi đầu hôn xuống.

“Ưm…”

Kim Nhi nỉ non một tiếng, đôi mắt mỹ miều tròn xoe thất thần.

Lạc Nam lại kích động đến run rẩy toàn thân… đây chính là ước nguyện mà ngay cả khi nằm mơ hắn cũng chưa dám nghĩ đến.

Môi của nàng mềm mịn như có thể tan chảy bất cứ lúc nào, hương thơm nồng nàn quyến rũ như mùi rượu thượng hạng, vị ngọt ngào thanh tân như thánh thuỷ chỉ tồn tại trong thần thoại…

Tất cả khiến hắn có cảm giác như lần đầu tiên biết hôn, thật không thể nào cưỡng lại được.

Sau giây phút thất thần, toàn thân Kim Nhi như mềm nhũn ra, vòng tay ôm lấy từng khối cơ bắp săn chắc của nam nhân, dâng hiến đầu lưỡi đinh hương để hắn cuộn lấy.

Cái cảm giác này, nàng cũng mong chờ từ rất lâu rồi.

Một nụ hôn như kéo dài hàng thế kỷ…

Chẳng biết từ bao giờ, từng mảnh vải trên thân hai người lặng lẽ rơi xuống.

Băng cơ ngọc cốt, trắng đến mức sáng ửng thêm chút hồng xinh, những đường cong lồi lõm từ lưng đến eo, đôi gò ngạo nhân đầy ắp được điểm huyết ngọc bắt mắt, cặp chân dài thẳng tắp miên mang không một nốt tì nào, thảm cỏ hoàng kim không quá nhiều nhưng đủ che đi chốn thần cốc hút hồn tuyệt đối…

Lạc Nam như muốn ngạt thở, từng sợi tóc dài của nàng rũ xuống làn da ngọc, màu vàng như nắng sớm lấp lánh trên nền da trắng, bình minh hay hoàng hôn cũng đều phải thất sắc trước khung cảnh tuyệt vời đó.

“Nàng đẹp như thần vệ nữ…” Lạc Nam ngắm mãi không chán, nét đẹp này có thể mê hoặc hắn đến tận vĩnh hằng.

Chiếc giường nệm rộng lớn hiện ra, nam nhân lại đặt nụ hôn lên môi nữ nhân một cách nồng nàn.

“Khoan! Công tử không muốn tiếp nhận Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng tám sao?” Kim Nhi yêu kiều liếc mắt, đưa tay đẩy ngực nam nhân giữ khoảng cách.

“Hiện tại dù là cơ duyên đột phá Bất Hủ Thần ở trước mặt ta, cũng không thể quan trọng bằng nàng.” Lạc Nam nhu tình nói:

“Nàng biết ta chờ bao lâu mà đúng không?”

Sóng mắt lưu chuyển, Kim Nhi nhẹ ừm một tiếng, thổ khí như lan:

“Vậy hãy đến đây, chứng minh cho thiếp thấy!”

Lạc Nam còn chờ gì nữa?

Chuyện gì đến cũng nên đến rồi… hai trái tim chính thức đập cùng một nhịp.

Đúng với cái tên của Bất Hủ Thần Tháp, nơi đã diễn ra một khúc xuân tình bất hủ…

Không biết qua bao lâu sau, Kim Nhi lười biếng như con rắn cuộn tròn trong lòng nam nhân, lắng nghe nhịp tim đập hữu lực của hắn.

“Chuyện cần làm cũng làm xong, người ta toàn thân mệt muốn chết, tim chàng vì sao còn đập nhanh như vậy?” Kim Nhi u oán liếc xéo mắt.

Cái tên này ban đầu còn thương hoa tiếc ngọc được một chút, sau đó hắn lại biến đổi như hồng hoang mãnh thú, khiến nàng không còn manh giáp, chỉ biết chịu trận.

“Bởi vì ta vẫn cảm thấy đây là một giấc mộng, một giấc mộng làm ta không muốn tỉnh lại.”

Lạc Nam cười ngây ngô như thằng trẻ con được người lớn cho kẹo.

Ôm nữ nhân tuyệt vời, âu yếm nàng, lắng nghe từng hơi thở, từng hương thơm của nàng… hắn vẫn cảm giác mọi thứ quá mức huyền ảo.

Hạnh phúc thật sự đến quá đột nhiên, quá bất ngờ.

Hắn như đi từ địa ngục đến thiên đường, chính nàng đã trêu đùa hắn như vậy… thế nên hắn chỉ có thể trả thù bằng hành động, khiến nàng phải rên rỉ xin tha.

Nếu là Kim Nhi trước đây sẽ hiếm khi bộc lộ nét phong tình quyến rũ, không hề trêu đùa cảm xúc của hắn.

Nhưng nàng vừa là Kim Nhi, vừa là Thần Huyền Huân… vừa cao quý như nữ thần, vừa ma mị như yêu nữ mới là con người thật của nàng.

Lạc Nam yêu nàng nên sẽ chấp nhận mọi thứ.

“Ngốc tử.” Kim Nhi bật cười dùng tay véo hắn, đánh yêu nói:

“Chính sự cũng phải làm, người ta chính là một phần của chàng rồi, muốn lúc nào mà không được?”

Nhìn thấy nàng hờn dỗi nhưng quá đỗi mê người, Lạc Nam xém chút nhịn không được xông pha trận mạc thêm lần nữa.

Hiện tại Kim Nhi đã từ thần nữ trở thành một mỹ phụ nhân có chồng, bớt đi một tia thanh xuân tinh nghịch, nhiều thêm một chút phong vận thành thục quyến rũ, càng thêm đằm thắm, hấp dẫn dị thường.

Bất quá nghĩ đến đây lần đầu tiên của nàng, nệm trắng đã nhuộm huyết hồng chói mắt, hắn cũng cố gắng nhẫn nhịn.

Đang định điều động Bá Y gia thân, Kim Nhi lại ngăn cản nói:

“Sắp tiếp nhận truyền thừa, chàng cũng không cần phải mặc lại y phục.”

Lạc Nam vừa kích động, vừa hưng phấn hỏi: “Truyền thừa ở tầng này là gì vậy nàng?”

“Chẳng phải chàng luôn chướng mắt phần lớn huyết mạch, không muốn luyện thêm loại huyết mạch nào khác ngoại trừ Long Huyết sao?” Kim Nhi trêu chọc nói.

“Đúng thế.” Lạc Nam gật gật đầu, tầm mắt của hắn hiện tại rất cao, nhất là khi luyện hóa được Tổ Long Huyết.

Bất kể là Nghịch Long, Thần Long hay Tổ Long… tất cả đều cùng là loại huyết mạch Long Tộc mà thôi.

“Đây chính là cơ hội của chàng, bởi tầng thứ tám của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh được gọi là…” Kim Nhi trịnh trọng nói:

“Luyện Huyết – Tố Thân!”

Đúng với tên gọi của tầng thứ tám.

Lạc Nam toàn thân trôi lơ lửng giữa không gian, vô số Bá Đạo Quy Tắc, Bất Hủ Kinh Văn khủng bố cuồn cuộn hình thành một cái vòi rồng bao trùm toàn thân hắn, xâm nhập vào tất cả những gì thuộc về hắn.

Luyện Huyết là gì?

Chính là tinh luyện máu huyết của Lạc Nam thành huyết mạch của Bất Hủ Cổ Tộc.

Tố Thân là gì?

Chính là trọng tố thân thể của Lạc Nam trở thành thân thể của Bất Hủ Cổ Tộc.

Hắn là phu quân của công chúa Bất Hủ Cổ Tộc – Thần Huyền Huân, vốn là con rể của Bất Hủ Cổ Tộc.

Nhưng sau khi tiếp nhận tầng thứ tám này, hắn chính là tộc nhân chân chính của Bất Hủ Cổ Tộc.

“Luyện Huyết và Tố Thân này không đơn giản chỉ giúp chàng trở thành một tộc nhân bình thường, mà là hiện thân của tổ tiên.” Kim Nhi bước ở bên cạnh, nhu hòa nói:

“Sau khi tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng tám, chất lượng huyết mạch, thân thể của chàng thậm chí sẽ vượt qua cả phụ thân của thiếp… ở trong cùng cấp, chỉ có gia gia mới sánh bằng chàng.”

Lạc Nam đau đớn dữ dội trong quá trình này, nhưng biểu cảm trên mặt của hắn chỉ có sự hưng phấn và cuồng nhiệt.

Bởi hắn cảm ứng được sự thay đổi kinh thiên động địa của mình hiện tại.

Từng giọt máu của hắn đã không còn là màu đỏ, thay vào đó là một màu đồng cổ xưa lóe lên ánh vàng nhàn nhạt.

Đây là Bất Hủ Thần Huyết, có thể liên tục sinh sôi, vĩnh viễn không cạn kiệt.

Linh hồn của hắn trở thành Bất Hủ Thần Hồn, khả năng phòng ngự sánh ngang thời điểm thi triển Cực Hồn Cảnh dù chẳng cần thi triển bất cứ thủ đoạn nào.

Bá Cốt từ Tổ Long Cốt, Phật Cốt hình thành của hắn được Bất Hủ Thần Cốt dung nhập vào, trở thành Bất Hủ Bá Cốt.

Lục Phủ Ngũ Tạng, Kinh Mạch… tất cả đều được cường hóa trên diện rộng, trở thành Bất Hủ Thần Tạng, Bất Thần Thần Mạch.

Số lượng Bất Hủ Kinh Văn nhiều hơn gấp ba lần, hơn nữa đã được thăng cấp thành Bất Hủ Thần Văn.

Khác với Bất Hủ Kinh Văn chỉ khảm nạm lên cơ thể để tăng cường khả năng phòng ngự.

Bất Hủ Thần Văn lại ẩn chứa nguồn lực lượng khổng lồ bên trong, có thể tăng cả lực công kích.

Bất Hủ Thần Huyết, Bất Hủ Thần Hồn, Bất Hủ Bá Cốt, Bất Hủ Thần Tạng, Bất Hủ Thần Mạch, Bất Hủ Thần Văn…

Mà trong đầu của hắn cũng xuất hiện truyền thừa của Bất Hủ Cổ Tộc, cấp bậc Siêu Thần.

Tu vi của ba lĩnh vực vẫn chỉ là Thần Đạo Sơ Kỳ, nhưng chính Lạc Nam cảm giác được hiện tại mình đã cường đại đến mức nào.

Chênh lệch so với thời điểm vừa đột phá Thần Đạo đâu đơn giản là trời và đất?

Đây chính là sự khủng khiếp của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, một trong những công pháp hàng đầu Chung Cực Giới.

Hắn rốt cuộc đã hiểu vì sao phải rất nhiều tồn tại đại năng liên thủ mới có thể tiêu diệt Bất Hủ Cổ Tộc.

Bởi vì chủng tộc này quá hùng mạnh… nhưng điều này đồng nghĩa những kẻ thù tại Chung Cực Giới kia cũng rất khủng bố a.

Lạc Nam xoay người, Bá Y trùm lên cơ thể.

Một cảm giác uy nghiêm, cổ lão, cao quý không cách nào hình dung.

Bởi vì lúc này đây, bên trên Bá Y cũng chứa đựng những đường Bất Hủ Thần Văn đang chuyển động, khiến Lạc Nam nhìn qua như một vị Đế Thần, cao cao tại thượng.

“Đây là Bất Hủ Bá Y.” Kim Nhi tự hào lẩm bẩm, nàng si mê nhìn nam nhân của mình, tiến đến khoác lấy cánh tay của hắn:

“Phu quân của thiếp, từ giờ chàng sẽ là Bất Hủ Tộc Trưởng thế hệ này, kế thừa Bất Hủ Thần Tháp, chính là Thần Bảo mạnh nhất của Bất Hủ Cổ Tộc.”

“Tại Chung Cực Giới, Bất Hủ Tộc Trưởng còn có danh xưng là Bất Hủ Chi Chủ!”

“Hahaha, vậy nàng chính là Tộc Trưởng Phu Nhân, Bất Hủ Chi Thê.” Lạc Nam sảng khoái cười to, yêu chiều hôn lên gò má nàng.

“Nói chính sự.” Kim Nhi nghiêm túc căn dặn:

“Hiện tại vẫn chưa thể sử dụng Bất Hủ Thần Tháp, bởi vì một khi nó hiện thế, kẻ thù ở Chung Cực Giới xa xôi sẽ lập tức cảm ứng được.”

Lạc Nam gật đầu, nhưng vẫn tò mò hỏi:

“Tầng thứ chín của Bất Hủ Thần Tháp chứa đựng thứ gì nha?”

Kim Nhi cũng không che giấu, thoải mái cười:

“Đó là quyền năng giúp chủ nhân của nó tiến vào Bất Hủ Thần Cảnh, chờ chàng đạt đến Siêu Thần Cảnh Viên Mãn sẽ có thể mở ra tầng cuối cùng đó.”

“Đã hiểu!” Lạc Nam như nghĩ đến điều gì đó, chợt nở nụ cười:

“Không ngờ ta tùy tiện bịa chuyện sư phụ Kim Nhi lại là sự thật, xét theo góc độ nào đó… nàng chính là sư phụ của ta.”

Kim Nhi một đường thúc đẩy hắn tu luyện và trưởng thành, giao các loại nhiệm vụ cho hắn, tặng lễ vật cho hắn, ban tất cả những thứ tốt nhất cho hắn.

Nói nàng là sư phụ của hắn chuẩn xác vô cùng… không tính là lừa dối các lão bà chứ hả?

“Hứ, người ta lẽ ra phải là bà cả mới đúng.” Kim Nhi yêu kiều vểnh môi, không thích làm sư phụ, ngược lại nhắm đến vị trí bà cả của Yên Nhược Tuyết.

Bởi lẽ nàng mới là nữ nhân đầu tiên đến với hắn…

“Hahaha, hai bà cả cũng được mà?” Lạc Nam cười to:

“Vẫn còn vị trí Bá Hậu bỏ trống.”

“Bá Chủ Thần Đình cũng là một kiện Pháp Bảo của thiếp, muốn làm Bá Hậu bao giờ mà không được?” Kim Nhi bĩu môi.

“Thì ra nàng là một phú bà, ôm nhiều bảo vật bên người như vậy a…” Lạc Nam cảm thán không thôi.

“Những thứ này trong mắt chàng là bảo vật, nhưng chúng cũng không quý giá nếu ở Chung Cực Giới.” Kim Nhi tiếc nuối lắc đầu:

“Khi thiếp được Bất Hủ Thần Tháp hộ tống điên cuồng đào vong, thiếp chỉ còn lại tài sản của bản thân mình… toàn bộ tích luỹ và nội tình của Bất Hủ Cổ Tộc e là đã rơi vào tay những kẻ kia.”

“Nhìn hộp đựng kiếm của Loạn Phàm là hiểu, nó vốn là một kiện Siêu Thần Bảo bị hỏng nhưng vẫn có công năng đáng sợ.”

“Đừng buồn, phu thê chúng ta rồi sẽ lấy lại tất cả.” Lạc Nam an ủi, ánh mắt cháy lên hừng hực chiến ý:

“Còn hiện tại, ta muốn thử nghiệm sức mạnh của Bất Hủ Chi Chủ!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240