Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 57
Phần 57

Nhận được tin từ Trương Nhã Trâm, Lạc Nam chuẩn bị lên đường đón các lão bà…

“KENG, Rương Đặc Biệt xuất hiện, vị trí tại khuê phòng Ngự Long Công Chúa.”

“Phốc.” Lạc Nam vừa bước xuống giường xém chút ngã sấp mặt.

Thoáng cái đã lại là hai mươi năm kể từ lần gần nhất Rương Đặc Biệt xuất hiện dưới đáy Anh Linh Tổ Đàm của Yểm Ma Điện nên hắn cũng không bất ngờ.

Nhưng lần này Hệ Thống thật sự muốn chơi hắn, vậy mà lại ở khuê phòng của nữ nhân điên kia.

Với ân oán giữa song phương, Lạc Nam vẫn luôn không muốn dính líu gì đến nữ nhân kia, thế mà Rương Đặc Biệt lại ở trong phòng của nàng.

Hai mươi năm hiện ra chứng tỏ đây là một cái Rương Đặc Biệt Thiên Cấp, hắn đương nhiên không thể bỏ qua…

“Hừ, tạm thời mặc kệ… đón vợ quan trọng hơn.” Lạc Nam hạ quyết định, hắn sẽ rời khỏi Sát Chiến Điện một chuyến.

Ra hiệu cho Lạc Long Nhi tiếp tục nghỉ ngơi, hắn bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Bích Tiêu một mình đứng bên hồ nước trong vắt không xa.

“Cô em vợ có tâm sự?” Hắn bước đến gần bắt chuyện, mở miệng trêu nói:

“Tính cách của nàng cũng giống cái hồ này, yên bình không chút gợn sóng.”

“Còn ngươi chính là một tảng đá vừa lỳ vừa cứng rơi xuống mặt hồ, quấy phá sự yên tĩnh đó của ta.” Bích Tiêu quay người lại hừ một tiếng.

Lạc Nam thấy nàng vẫn khoác áo choàng đen kịch trên thân, bất mãn nói:

“Lần trước ta vất vả mới tặng Nhu Thuỷ Tố Y cho nàng, vì sao không thấy nàng mặc?”

Bích Tiêu nghe vậy giận dữ: “Ta mặc y phục còn phải trình báo với ngươi?”

“Hắc hắc, đương nhiên rồi.” Lạc Nam mặt dày nói:

“Tỷ phu quan tâm em vợ là chuyện thường, bằng không sắp tới nhị tỷ của nàng lại trách ta.”

“Vào đây!” Bích Tiêu phất tay bỏ đi.

Lạc Nam nhanh chóng đuổi theo phía sau…

Tiến vào mật thất tu luyện của Bích Tiêu, nàng bỗng nhiên đem áo choàng đen rộng thùng thình kéo xuống.

Trong nháy mắt, Lạc Nam toàn thân chấn động, ánh mắt như bừng sáng lên…

Trước mắt hắn là một mỹ nhân có vẻ đẹp phong tình dị vực, đôi mắt to tròn như bảo thạch lộng lẫy, chiếc mũi thẳng cao thanh tú, bờ môi hồng nhuận óng ánh xinh đẹp mê người, giữa mi tâm có một ấn ký như hình giọt nước càng tô điểm cho ngũ quan hoàn hảo…

Nàng khoác trên người Nhu Thuỷ Tố Y như có một tầng sóng nước nhẹ nhàng ôm sát cơ thể, khoe lấy những đường cong tinh tế, đôi chân dài miên mang, chiếc eo thon gọn, vòng một và vòng ba nảy nở đầy đặn…

Đẹp không cách nào hình dung…

“Hài lòng ngươi rồi chứ?” Bích Tiêu lặng lẽ nhìn hắn, chỉ là ánh mắt của nàng có chút mất tự nhiên.

“Nàng thật đẹp…” Lạc Nam tán thưởng không ngớt:

“Sau này đừng có đeo mặt nạ rồi khoác áo choàng, cứ như vậy là tốt nhất.”

“Nằm mơ đi, một khi bại lộ thân phận thì phiền toái.” Bích Tiêu lập tức phủ quyết.

“Thế thì những lúc không đi ra ngoài vẫn có thể a.” Lạc Nam khuyên:

“Ta không nỡ để một cô nương tuyệt sắc như thế này phải giấu đi vẻ đẹp của mình, điều này chẳng khác nào đem một đoá hoa mỹ lệ ném vào ngục tối cả.”

Bích Tiêu nghe hắn ví von cũng có chút động lòng, dù sao thì không có nữ nhân nào không thích việc được người khác tán thưởng nhan sắc…

“Chuyện đó nói sau.” Bất quá nàng vẫn giữ được sự bình thản, cánh môi nhẹ mím nói nhỏ:

“Sau khi lập đại công, ngươi từng nói muốn được ban thưởng cái gì?”

Lạc Nam trong lòng rung lên, khó có thể tin nhìn Bích Tiêu: “Nàng nguyện ý sao?”

“Một lần duy nhất.” Bích Tiêu thủ thỉ rất nhỏ, nếu không phải là Thiên Đạo Cảnh, Lạc Nam chắc chắn không nghe được.

Bất quá với một kẻ kinh nghiệm đầy mình, lại được giai nhân bật đèn xanh như thế… hắn làm sao có thể bỏ qua cơ hội?

Tính cách của Bích Tiêu hắn rõ ràng vô cùng, để nàng nói ra mấy lời như vậy đã khó hơn lên trời, làm sao còn mong nàng có thể chủ động?

Thế là hắn vòng tay ôm lấy eo thon, kéo thân thể nhu nhuyễn của nàng vào lòng, cúi đầu hôn lên bờ môi thơm ngát…

“Ưm…”

Bích Tiêu nhẹ rên một tiếng, toàn thân run rẩy như không còn sức lực, hơi thở nóng rực, bờ môi như lửa của hắn như đang thiêu đốt toàn thân nàng.

Lạc Nam cũng là như đang ở trong mộng, hắn nâng niu nàng vô cùng, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ vỡ, động tác dịu dàng đến cực điểm.

Mơn trớn cánh môi mềm ướt át của giai nhân, chiếc lưỡi chậm rãi xâm nhập vào trong, nhấm nháp sự ngọt ngào, thưởng thức như uống rượu ngon hảo hạng.

Bích Tiêu mơ mơ màng màng, đầu óc như trở nên trống rỗng, cảm giác kỳ quái tràn lan khắp nội tâm, hơi thở trở nên gấp gáp.

Mãi đến khi Lạc Nam càng trở nên quá phận, bàn tay đã theo thói quen tìm đến một bên căng tròn đàn tính, Bích Tiêu mới lấy lại tinh thần, dùng sức đem hắn đẩy ra.

Lạc Nam lưu luyến không rời cuốn lấy đầu lưỡi đinh hương thơm ngát, lúc này mới tiếc nuối dừng lại nụ hôn nồng nàn, nhu tình nhìn lấy nàng:

“Bích Tiêu, nàng nguyện ý cùng ta…”

“Ngươi đừng nghĩ ngợi lung tung.” Bích Tiêu hít sâu một hơi để nội tâm bình ổn, giọng điệu lại chuyển sang nghiêm túc:

“Lần này là ban thưởng cho ngươi như nguyện vọng, ngươi đừng có hối hận là được.”

Nàng tự trấn an bản thân, cái tên này có nhiều cống hiến to lớn cho Phá Đạo Hội… nhưng hắn lại không đòi hỏi tài nguyên, không đòi vật phẩm quý giá, ngược lại chỉ muốn một nụ hôn.

Thân là Tam Đương Gia của Phá Đạo Hội, chút nguyện vọng nhỏ như vậy nàng nghĩ mình nên thỏa mãn cho hắn.

Đây là vì đại sự, vì lợi ích chung của Phá Đạo Hội, chỉ dừng lại ở mức độ công việc mà thôi.

Lạc Nam âm thầm cười trộm, hắn nghe thấy tiếng tim của nàng đập nhanh thình thịch, gò má thì ửng đỏ, đôi mắt thì ngập nước…

Rõ ràng cảm xúc của nàng đã bán đứng lời nói của nàng.

Bất quá Lạc Nam cũng không vạch trần, lần này có thể hôn được nàng đã là một bước tiến lớn, không thể vì gấp gáp và nóng vội nhất thời mà hỏng hết tương lai…

“Sao ta lại hối hận? Ta cảm thấy tất cả mọi thứ ta làm đều xứng đáng sau phần thưởng vừa rồi.” Lạc Nam cười nói:

“Hy vọng sau này khi ta có những đóng góp to lớn hơn, nàng lại tiếp tục ban thưởng.”

“Chờ đến đó rồi lại tính.” Bích Tiêu một lần nữa đem áo choàng khoác lên người, trong trẻo cất giọng:

“Trương Nhã Trâm cũng đã báo tin cho ta, hiện tại Sát Chiến Điện xem như vững chắc rồi, ngươi nên đón các nàng trở về.”

“Đương nhiên.” Lạc Nam nở nụ cười:

“Ta và Minh Hà sẽ đi một chuyến.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240