Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 15
Phần 15

Sát Chiến Điện thành lập chưa được bao lâu, lại một sự kiện chấn động toàn bộ Đạo Vực xảy ra.

Đại Trưởng Lão Cam Đại Miêu trở thành tân nhiệm tộc trưởng của Bách Thú Tộc.

Bách Thú Tộc Trưởng – Yêu Phách trong lúc tu luyện, bị địch nhân ám toán mà chết thảm.

Về phần thế lực thủ ác, Bách Thú Tộc tạm thời không tuyên bố, chỉ báo rằng hung thủ thuộc về Đạo Vực… mặc cho vô số cường giả, thế lực, yêu tộc và cả nhân tộc đoán già đoán non.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngũi, từ Sát Pháp Đạo Chủ cho đến Bách Thú Tộc Trưởng, hai vị Thần Đạo Cảnh cao cao tại thượng được vô số người ngưỡng vọng ngã xuống…

Nhìn khắp Đạo Vực, cường giả có thể giết được Yêu Phách chỉ đếm được trên đầu ngón tay… nếu Bách Thú Tộc đã tuyên bố hung thủ là cường giả của Đạo Vực, như vậy thật sự nguy rồi.

Trong lúc nhất thời, bầu không khí của Đạo Vực trở nên tràn ngập bất an, có cảm giác như một bàn tay vô hình nào đó đang che phủ bầu trời, thâu tóm tất cả…

Bách Thú Tộc…

Cam Đại Miêu ngồi trên bảo tọa giữa thạch điện, ra vẻ phẫn nộ nhìn chăm chú lên bức tường khổng lồ ở phía đối diện.

Tại nơi đó có mấy dòng chữ vặn vẹo được viết ra…

“Đạo Yêu Cung…”

Mà chỉ cần là người của Bách Thú Tộc, tất cả đều dễ dàng nhận diện mấy chữ này là do những nhát chém cực mạnh đến từ Vạn Yêu Phủ chém thành, điêu khắc lên thành vách cung điện, mà Vạn Yêu Phủ chính là Thần Binh của Yêu Phách luôn mang theo bên mình.

Chưa hết, từ những đường nét và khí tức còn sót lại đến xem… những chữ này được chém ra bằng cách thi triển Nộ Phủ Công, môn công pháp mà Yêu Phách là người duy nhất tu luyện.

Điều đó đã chứng minh, ba chữ Đạo Yêu Cung kia là do đích thân Yêu Phách trảm xuống, không thể sai được…

Nhìn lấy mấy chữ nhuộm đỏ màu máu, có thể tưởng tượng ra viễn cảnh Yêu Phách trước khi chết thảm đã cố gắng lưu lại lai lịch của kẻ thù.

Các vị trưởng lão, hộ pháp cũng như cao tầng của Bách Thú Tộc đều vô cùng phẫn nộ trước tình cảnh này…

Máu tươi nhuộm đỏ, thịt vụn khắp nơi, chín cái đôi Thiên Hồ nằm ngổn ngang dưới đất, thể nội cung điện đã trở thành hoang tàn, ngọn đèn sinh cơ của tộc trưởng bên trong cung điện đã tắt… nơi này từng xảy ra một cuộc kịch chiến, kết cục không cần nói cũng biết.

Ba chữ Đạo Yêu Cung kia được trảm xuống có phần gấp gáp… người ngu cũng nhìn ra là muốn ám chỉ Đạo Yêu Thần Cung.

Đương nhiên mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột… manh mối lưu lại rõ ràng như thế, cao tầng của Bách Thú Tộc đương nhiên không thể tránh khỏi cảm thấy nghi ngờ, lỗ hổng trong chuyện này không hề ít.

Nhưng nghi ngờ thì có ít gì? Bọn hắn chẳng có chứng cứ hay thứ gì khác chứng minh hung thủ không phải Đạo Yêu Thần Cung cả.

Nhất là khi nhìn khắp Đạo Vực, quả thật chỉ có số ít thế lực hàng đầu như Ngự Long Sơn Trang, Tổ Long Tộc, Đạo Yêu Thần Cung, Cuồng Yêu Đạo Thống là đủ tư cách thần không biết, quỷ không hay giết chết Yêu Phách ngay tại địa bàn mà thôi.

Nếu không phải Đạo Yêu Thần Cung ra tay, vì sao Yêu Phách lại dùng Vạn Yêu Phủ kết hợp Nộ Phủ Công trảm ra ba chữ đó?

Nếu có kẻ ngậm máu phun người, vậy mục đích thật sự của đối phương là gì? Bằng cách nào ép Yêu Phách vu oan giá họa?

Hàng loạt câu nói không có lời giải thích…

Bọn hắn cũng hiểu Cam Đại Miêu có hiềm khích với Tộc Trưởng… nhưng bản lĩnh của Cam Đại Miêu chắc chắn không đủ làm ra chuyện tày trời như vậy, bằng không Cam Đại Miêu đã sớm tự tay động thủ từ lâu rồi, cần gì chờ đến hôm nay?

Huống hồ thời điểm Tộc Trưởng ngã xuống, Cam Đại Miêu vẫn luôn ở cùng một chỗ với Nhị Trưởng Lão và Tam Trưởng Lão, có chứng cứ ngoại phạm hết sức rõ ràng.

Thậm chí Cam Đại Miêu có thể trách ngược lại bọn hắn, nếu lúc đó đừng ngăn cản nàng tiến vào cung điện, có lẽ Tộc Trưởng đã không bị địch nhân tiêu diệt.

Bách Thú Tộc không thể một ngày thiếu vắng tộc trưởng, điều này chẳng khác nào rắn bị chặt mất đầu, toàn tộc sẽ rối loạn nội bộ.

Bọn hắn cần một vị cường giả có đủ tu vi, đủ uy vọng, đủ thân thế để thay thế vào vị trí tộc trưởng càng nhanh càng tốt, tránh Bách Thú Tộc lâm vào suy tàn, rơi xuống trở thành Thần Đạo Trung Kỳ thế lực.

Cho nên không cần Cam Đại Miêu mở miệng, tất cả trưởng lão đã thống nhất tôn nàng trở thành tân tộc trưởng, thay thế vị trí vừa mất đi.

Cam Đại Miêu nổi danh khắp Đại Hoang Thương Khung, được vô số tộc quần kính nể, tu vi Yêu Thần Hậu Kỳ, là sư muội của tộc trưởng, là đồ đệ của lão tộc trưởng… thấy thế nào cũng là danh chính ngôn thuận.

Hơn nữa các vị trưởng lão cũng thừa hiểu, vị trí tộc trưởng lẽ ra vốn thuộc về Cam Đại Miêu ngay từ những ngày đầu mới phải, hiện tại để nàng tại vị… xem như là vật quy nguyên chủ mà thôi.

Trước đây bọn hắn sở dĩ đứng về phía Yêu Phách là vì lợi ích mà Yêu Phách hứa hẹn đảm bảo cung cấp là vô cùng to lớn, vượt xa những gì mà bọn hắn nhận được khi lão tộc trưởng còn tại vị, nhưng hiện tại Yêu Phách đã chết… lợi ích gì đó đều trở nên vô nghĩa, thuận nước đẩy thuyền, ủng hộ cường giả mạnh hơn là Cam Đại Miêu lên ngôi mới là vương đạo.

“Đại Trưởng… à không, tộc trưởng, vì sao chúng ta không công khai gây chiến với Đạo Yêu Thần Cung, ngược lại còn chưa tiết lộ kẻ thủ ác là bọn chúng?” Kỳ Tổ chắp tay hỏi Cam Đại Miêu đang ngồi tại vị trí tộc trưởng.

“Gây chiến? Lấy cái rắm gây chiến a meo?” Cam Đại Miêu tròn mắt hỏi ngược lại:

“Trước đây khi sư huynh còn sống, Bách Thú Tộc còn chưa phải đối thủ của Đạo Yêu Thần Cung, hiện tại sư huynh ngã xuống, lấy cái gì đánh đây? Bổn Miêu một người cân được hết à?”

“Cái này…” Kỳ Tổ và mấy vị cao tầng á khẩu.

Đúng vậy, hiện tại không những Yêu Phách đã chết… mà ngay cả Thần Bảo và Thần Binh cũng đã mất đi, lại thêm trước đó dốc vốn liếng để Yêu Phách tham gia đấu giá, có thể nói nội tình của Bách Thú Tộc Trưởng đã tổn thất nặng nề, so với ngày trước suy yếu hơn một nửa.

“Thế ý của tộc trưởng là…” Chúng trưởng lão chắp tay.

“Tạm thời phong bế toàn tộc, cố gắng khôi phục nguyên khí, khi nào có thực lực lại tính đến hận thù cũng không muộn.” Cam Đại Miêu híp mắt nói:

“Huống chi kẻ thù của kẻ thù là bằng hữu, sẽ không thiếu cơ hội báo thù.”

Các vị trưởng lão hiểu ý gật đầu, trước mắt quả thật cũng chỉ có thể như vậy.

May mắn Bách Thú Tộc còn một vị Yêu Thần Đạo Hậu Kỳ như Cam Đại Miêu trấn thủ, bằng không ở một nơi cá lớn nuốt cá bé như Đại Hoang Thương Khung, Vạn Xà Cốc hay Vạn Bằng Tộc sẽ không bỏ qua cơ hội tiến công chiếm đoạt…

Ngoại trừ việc thực lực Cam Đại Miêu không dễ chơi, bản thân cô mèo này còn rất được Long Tổ sủng ái… đây chính là chỗ mà Yêu Phách và rất nhiều cường giả khác không dám công khai đối phó với nàng.

“À, có chuyện này chúng ta muốn bẩm báo.” Cuồng Lang Sư bỗng nhiên nói:

“Trước đó vì Yêu Phách tộc trưởng muốn đối phó Phá Đạo Hội, chúng ta có bắt được mấy tên liên quan đến Lạc Nam, không biết ngài định xử lý thế nào?”

“Cái gì? Bắt giữ kẻ nào?” Cam Đại Miêu quát hỏi.

“Hỗn Thế Tứ Hầu và mấy tên Yêu Tộc như Thiên Lý Mã, Tam Đầu Khuyển, bọn hắn đến Đại Hoang Thương Khung tìm kiếm cơ duyên… bị quân đội của chúng ta kết trận bắt được, tạm giam trong lao ngục.” Cuồng Lang Sư hồi đáp.

“Lập tức thả ra! Còn phải hảo hảo bồi dưỡng bọn hắn cho tốt, bù đắp mọi thiệt hại.” Cam Đại Miêu hừ một tiếng:

“Đã kết thù với Đạo Yêu Thần Cung rồi, chẳng lẽ ngay cả Phá Đạo Hội cũng trêu chọc?”

“Tuân mệnh, chúng ta sẽ đi thu xếp.”

Đợi đến khi tất cả bọn hắn đi mất, Cam Đại Miêu phong bế cung điện, lấy ra một khối Phá Đạo Lệnh, dứt khoát tiến vào, dịch chuyển mà đi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240