Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 184
Phần 184

Một năm sau…

Lạc Nam đang niệm khẩu quyết cho Vô Hối tu luyện bên bờ hồ, bỗng nhiên nghe thấy các đệ tử ở lân cận nhao nhao chạy đi, nói rằng có kẻ đến Kinh Đế Học Viện gây sự.

“Kẻ nào dám?” Hắn âm thầm cảm thấy kỳ quái.

“Thúc thúc, đi xem xem.” Vô Hối vui vẻ nói.

Chợt, chỉ thấy thân ảnh kiều tiểu nhỏ nhắn của nàng đạp ra một bước, toàn thân đã xuất hiện ở cách xa hàng trăm mét, còn tinh nghịch quay đầu lại hướng hắn cười hì hì.

“Đứa bé này… chờ thúc thúc một chút.” Lạc Nam bất đắc dĩ nở nụ cười.

Vô Hối vừa rồi thi triển Thiên Hạ Vô Cực, một trong những môn thân pháp khá được hắn yêu thích.

Rất nhanh, một lớn một bé đã thấy bên ngoài đại môn bu đông nghẹt vô số đệ tử, có cả các lão sư trình độ Thái Học cho đến nhân vật cấp Trưởng Lão.

Lạc Nam bế Vô Hối trong lòng chen chúc xen qua đám đông, nhìn thấy có hai người đang ngồi chặn ngang cửa chính của Kinh Đế Học Viện.

Cửa chính của Kinh Đế Học Viện rất uy nghiêm và to lớn, dù có mang một ngọn núi ra chắn thì vẫn còn lối đi, bất quá đột nhiên có hai kẻ ngồi chặn ở ngay giữa cửa, rõ ràng đây là hành vi khiêu khích, gây sự trắng trợn… không phải là vấn đề lối đi, mà là vấn đề mặt mũi.

Đánh giá cẩn thận hai kẻ này, Lạc Nam nhất thời gật gù…

Bọn hắn gồm một lão nhân lưng gù và một nam tử tuổi gần 30… cả hai đều mặc đạo bào giống như đạo sĩ.

Điều đáng nói chính là tu vi của bọn hắn, lão nhân vậy mà có tu vi Độ Kiếp Kỳ, còn nam tử trẻ tuổi có tu vi hóa Thần Kỳ.

“Độ Kiếp Kỳ à…” Lạc Nam ánh mắt lóe lên.

Theo như hiểu biết của hắn trong những năm qua, toàn bộ Kinh Quốc hiện tại cũng chỉ có năm vị Độ Kiếp Kỳ tọa trấn mà thôi… bọn hắn phân biệt là đương kim Hoàng Đế, Quốc Sư, Thừa Tướng, Đại Nguyên Soái và Dưỡng Lão Các Chủ.

Lão đạo nhân này hiển nhiên không phải ai trong số năm người đó, nhưng tu vi Độ Kiếp quả thật là vốn liếng để ông ta dám ngang nhiên chặn cửa Kinh Đế Học Viện.

Phần phật…

Óng tay áo tung bay, một bà lão diện mục hiền từ chậm rãi hạ xuống phía trước lão đạo nhân, chắp tay hỏi:

“Tiên Thiên Môn Chủ, không biết tại sao tiền bối lại chặn ở cửa học viện chúng ta?”

“Ngươi là ai?” Lão đạo nhân được gọi là Tiên Thiên Môn Chủ ngẩng đầu.

“Vãn bối là Đại Trưởng Lão của Kinh Đế Học Viện – Nguyễn Tịnh.” Bà lão cung kính nói.

Tuy rằng nhìn qua bề ngoài, bà lão còn già hơn lão đạo nhân… nhưng tu vi của bà chỉ là Hợp Thể Viên Mãn nên phải gọi lão đạo một tiếng tiền bối.

“Thì ra là người thuộc Tứ Đại Gia Tộc.” Lão đạo nhân khẽ vuốt cằm:

“Lão phu có nghe qua cái tên Nguyễn Tịnh, vạn năm trước là gia chủ Nguyễn Gia… sau đó giao lại ngôi vị gia chủ cho hậu nhân kế thừa, bản thân thì tiến vào Kinh Đế Học Viện đảm nhiệm Đại Trưởng Lão.”

“Không sai.” Nguyễn Tịnh gật đầu, lại ung dung hỏi:

“Tiên Thiên Môn đã bị Quốc Sư và Đại Nguyên Soái chiêu an, dung nhập vào Kinh Quốc… vốn nên là người một phe mới đúng, vì sao tiền bối lại ngồi ở nơi này khó dễ chúng ta?”

Lời vừa nói ra, các đệ tử xung quanh nghị luận ầm ĩ.

Lạc Nam ánh mắt lóe lên, hắn cũng từng nghe qua vấn đề này…

Tiên Thiên Môn trước đây là một môn phái trung lập cường đại, bất quá vào ba năm trước, Quốc Sư và Đại Nguyên Soái đã thành công thu phục, buộc Tiên Thiên Môn gia nhập vào Kinh Quốc.

Nói dễ nghe là chiêu an, nói khó nghe là quy hàng.

Vậy mà giờ đây Tiên Thiên Môn Chủ lại ngồi chặn ngay giữa học viện do Quốc Sư và Đại Nguyên Soái lập ra, rõ ràng trong lòng vẫn còn canh cánh.

“Haha, lão phu quả thật đã thua Quốc Sư và Nguyên Soái một ván… tuy nhiên vẫn còn muốn cùng bọn hắn đánh ván thứ hai.” Tiên Thiên Môn Chủ nở nụ cười bình thản:

“Bọn hắn lấy hai đánh một, lại dùng quốc lực cường thế trấn áp Tiên Thiên Môn… lão phu thua nhưng chưa phục.”

Lời này khiến vô số Lão Sư, Trưởng Lão đứng xung quanh biến sắc.

Nếu Tiên Thiên Môn Chủ ở chỗ này tạo phản, dù cuối cùng thành công trấn áp hắn cũng sẽ tổn thất nghiêm trọng.

Kinh Đế Học Viện và vô số đệ tử sẽ không thể gánh nổi dư ba của Độ Kiếp Kỳ đại chiến.

“Thế không biết ý của tiền bối thế nào?” Nguyễn Tịnh hít sâu một hơi.

“Đơn giản lắm.” Tiên Thiên Môn Chủ quét mắt nhìn qua toàn trường cảm khái:

“Đã sớm nghe nói Kinh Đế Học Viện do Quốc Sư và Nguyên Soái lập nên, tụ tập thiên tài hàng đầu toàn bộ Kinh Quốc, có đúng không?”

“Đúng thế.” Nguyễn Tịnh tự tin đáp.

“Vậy thì dễ nói.” Tiên Thiên Môn Chủ chỉ sang tên nam tử ngồi cạnh mình, nhẹ vuốt râu:

“Hắn là Thiên Khải, đệ tử đắc ý nhất của lão phu cũng như của Tiên Thiên Môn.”

“Chỉ cần Kinh Đế Học Viện có được một người đánh bại hắn trong cùng cấp, lão phu sẽ tâm phục khẩu phục quy thuận bệ hạ, quy thuận Kinh Quốc… bằng không haha, Tiên Thiên Môn thà cá chết lưới rách.”

Toàn trường đưa mắt nhìn nhau, chứng kiến trong mắt đối phương sự ngưng trọng.

Đây không còn đơn giản chỉ là cuộc khiêu chiến bình thường, mà liên quan đến đại sự và danh dự của quốc gia.

Nếu như toàn bộ Kinh Đế Học Viện không ai đủ sức đánh bại đệ tử của Tiên Thiên Môn, quả thật khó để Tiên Thiên Môn phục tùng.

Ngược lại nếu có người thành công chiến thắng, Tiên Thiên Môn sẽ trung tâm vĩnh viễn… từ đó Kinh Quốc lại có thêm một đại thế lực gia nhập, nội tình tăng mạnh.

Bên trên một ngọn núi cách hiện trường không xa, hai tên trung niên nhân đưa mắt nhìn cảnh tượng này.

Trong đó một người thân khoác bạch bào, tay cầm vũ phiến, đầu đội mũ vải… chính là Quốc Sư của Kinh Quốc.

Người còn lại là một nam tử mặc võ y, thân thể sừng sững như núi, từng khối cơ bắp hiển lộ cứng rắn như thép, mày rậm mắt hổ, uy mãnh vô cùng… y chính là Đại Nguyên Soái.

“Hừ, cái tên Thiên Nhạc này quả nhiên không an phận.” Đại Nguyên Soái tính khí nóng nảy, táo bạo nói:

“Để ta xuống đánh hai sư đồ của hắn một trận, Tiên Thiên Môn không phục thì giết sạch là xong, thật sự cho rằng sẽ cần hắn gia nhập?”

“Chậm!” Quốc Sư phất nhẹ vũ phiến chặn lại, thong dong nói:

“Hai ta nhiều năm qua bận rộn quốc sự, chinh chiến, không có thời gian ngó đến Học Viện, đây là cơ hội tốt để nhìn nhận lại.”

“Nếu như trận này thất bại, vậy chỉ có thể trách chúng ta đã sai… nên cải cách toàn diện, thanh lọc lại một lần.”

“Nói cũng đúng.” Đại Nguyên Soái hiểu ra gật đầu.

Kinh Đế Học Viện được bệ hạ tin tưởng dốc vô số tài nguyên, của cải của quốc gia ra xây dựng và phát triển… cung cấp cho học sinh những đãi ngộ và hoàn cảnh tu luyện tốt nhất trên đại lục.

Trong hoàn cảnh như vậy, nếu vẫn còn không tìm ra người đánh bại được một đệ tử của Tiên Thiên Môn.

Đó chính là sự thất bại.

Mà trước sự thất bại nhục nhã đó, bằng mọi cách cũng phải lột xác lại từ trong ra ngoài.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240