Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 194
Phần 194

Vô Cảnh Chi Thể không khiến Lạc Nam thất vọng.

Hắn ước tính khoảng trên dưới 10 năm, nhưng chỉ đến năm thứ tám… một cổ khí tức thần bí đã quét ngang hậu viện, Ngọc Tú thành công xuất quan.

“Hí…” Tiểu Ô ngân lên vui mừng nghênh đón chủ nhân của nó.

Lạc Nam nhìn Tiểu Ô thần tuấn oai hùng với tu vi Lục Giai, Ngọc Tú xinh đẹp tuyệt trần với tu vi Hợp Thể… trong lòng không ngừng cảm thán thời gian thoáng qua như nước chảy mây trôi.

Tuy hắn cũng cố gắng bồi dưỡng Tiểu Ô rất nhiều để giúp nó nhiều lần vượt qua giới hạn, nhưng dù sao Tiểu Ô cũng không có thể chất nghịch thiên như Ngọc Tú…

Xét về đường dài, tu vi của Tiểu Ô luôn khó có thể đuổi theo tốc độ tu luyện của nàng.

Ngay cả bản thân hắn thời điểm tại Việt Long Tinh cũng không có tốc độ tu luyện nhanh như Ngọc Tú bây giờ.

“Công tử…”

Ngọc Tú nhìn thấy Lạc Nam đứng giữa đình viện, một chút vui mừng khi đột phá đến Hợp Thể quét sạch không còn sót lại chút nào.

Như một làn gió thơm tiến vào lòng hắn, nức nở ôm lấy nam nhân, bàn tay run rẩy vuốt nhẹ cằm hắn, nơi đó đã phủ đầy râu đen.

Lạc Nam mỉm cười ôn hòa, lúc này đây hắn đã cận kề tuổi trung niên, còn Ngọc Tú vẫn trẻ trung như thiếu nữ đôi mươi, nói nàng là nữ nhi của hắn cũng sẽ có người tin tưởng.

“Đừng khóc…” Lạc Nam dùng tay lau đi hàng thanh lệ trên gò má của nàng:

“Không nhớ lời ta đã nói hay sao?”

Ngọc Tú hít sâu một hơi gật mạnh đầu: “Đương nhiên là nhớ, muội sẽ cố gắng, cố gắng hơn nữa.”

Vô Hối xếp bằng bên bờ hồ như cảm nhận được điều gì, vui vẻ mở ra đôi mắt đẹp sáng ngời lao đến:

“Tỷ tỷ xuất quan rồi?”

Cảm nhận được khí tức tiệm cận hóa Thần của Vô Hối, Ngọc Tú tròn xoe mắt…

Đúng là lợi thế của người tu luyện từ lúc có vài tuổi nha, tiến bộ này cũng quá nhanh chứ hả?

“Hì hì, thấy muội lợi hại không?” Vô Hối đắc ý chống nạnh.

“Rất đáng gờm.” Ngọc Tú nâng lên ngón tay cái.

“Hối Hối tuy rằng tu luyện rất khá, nhưng thiếu kinh nghiệm thực chiến.” Lạc Nam nói:

“Nhân tiện muội vừa xuất quan, tìm chút nhiệm vụ dẫn nàng đi trải sự đời.”

“Chuyện này đơn giản.” Ngọc Tú nhoẻn miệng cười.

Mà lúc này, một nữ tử áo vải chậm rãi xách bình nước đã đun sôi tiến đến, thay ba người pha trà.

“Vị này là…” Ngọc Tú lập tức đề phòng.

Tuy nữ nhân này ăn mặc rất giản dị, nhưng lại có một cổ khí chất cao quý phi phàm, bản năng của nữ nhân khiến Ngọc Tú phải đề phòng.

Lạc Nam nhân cơ hội cũng cười tủm tỉm: “Kinh Kha công chúa, người cô chờ đã xuất quan rồi.”

“Kinh Kha? Trưởng Công Chúa?” Ngọc Tú tròn xoe mắt, đánh giá kỹ càng lại một lần.

Quả thật đây chính là Kinh Kha công chúa hàng thật giá thật, nhưng tại sao lại ăn mặc kiểu dáng của một nông phụ, còn ở đây hạ mình hầu hạ mấy người châm trà rót nước?

Kinh Kha rất là bình tĩnh vuốt nhẹ một lọn tóc dài, hướng Ngọc Tú cười nói:

“Phụ hoàng lệnh cho ta đến tìm Ngọc Tú sư muội một chuyến, hy vọng có thể mời vị tiền bối phía sau muội đến hoàng cung làm khách một lần.”

Kinh Kha trước đây từng là học sinh của Kinh Đế Học Viện nên có thể nói là sư tỷ của Ngọc Tú, gọi nàng là sư muội cũng không sai.

Chỉ bất quá tu vi của vị sư muội này đã vượt qua Kinh Kha một bậc.

“Thì ra là thế.” Ngọc Tú ánh mắt lóe lên:

“Nhưng tại sao trưởng công chúa đối với nơi đây có vẻ quen thuộc?”

“Ta ở chỗ này đợi muội đã có tám năm.” Kinh Kha ung dung đáp.

“Tám năm?” Ngọc Tú nhìn Lạc Nam, lại nhìn sang Kinh Kha… nhất thời khí thế cuồng bạo quét ngang.

“Hợp Thể!? Làm sao có thể?” Kinh Kha sắc mặt đại biến, vô thức lùi về phía sau.

Bởi vì Ngọc Tú luôn áp chế một đại cảnh giới, Kinh Kha không ngờ nàng vậy mà đã là Hợp Thể.

Điều này chứng tỏ thời điểm chiến với Thiên Khải, tu vi của Ngọc Tú đã không kém cạnh gì nàng và Kinh Thương.

“Ta cần một lời giải thích, công chúa ở đây lâu như vậy làm gì?” Ngọc Tú nhướn chân mày, thái độ cực kỳ kiên quyết.

Vô Hối chớp chớp đôi mắt ngây thơ vô số tội, vì sao mình ngửi thấy mùi chua cay nồng đậm như vậy trong không khí đây?

Lạc Nam nhức cả trứng, lần đầu tiên hắn thấy Ngọc Tú ôn nhu dịu dàng với mình lại có bộ mặt như thế, vội vàng giải vây:

“Một mình ta làm ruộng vất vả, trưởng công chúa chỉ ở lại giúp đỡ mà thôi, đổi lại ta cũng trả công một vài thứ.”

Thấy nam nhân đã lên tiếng, Ngọc Tú cũng hít sâu một hơi thu hồi khí tức, nàng cảm thấy sau này mình phải cẩn thận hơn, chỉ mới lơ là bế quan có vài năm… không ngờ lại có nữ nhân khác nhanh chóng tiếp cận công tử.

“Tốc độ tu luyện của sư muội thật đáng sợ a.” Kinh Kha cảm khái một tiếng.

“Công chúa cũng không đơn giản đâu.” Ngọc Tú có chút ngoài ý muốn nhìn Kinh Kha.

Vừa rồi rõ ràng nàng đã dùng uy áp cực mạnh muốn hướng Kinh Kha hạ mã uy, không ngờ nữ nhân này tuy khá chật vật nhưng vẫn có thể đứng rất vững vàng.

Nếu là trước đây, Ngọc Tú cam đoan Kinh Kha không thể có bản lĩnh đó…

Điều này chứng minh trong mấy năm qua, Kinh Kha đã được công tử của mình chỉ điểm rất nhiều, tiến bộ vượt bậc.

“Thế ý của sư muội thế nào? Có thể cùng vị tiền bối ấy đến gặp phụ hoàng?” Kinh Kha hỏi Ngọc Tú nhưng ánh mắt lại liếc nhìn về Lạc Nam.

“Điều này không cần thiết, công chúa chỉ cần biết tiền bối của ta không có địch ý với Kinh Quốc, thậm chí quê hương của hắn ở tại Kinh Quốc.” Ngọc Tú khéo léo trả lời.

Lạc Nam hài lòng gật gù tán thưởng, chậm rãi thưởng thức một ngụm trà.

“Như vậy tốt rồi.” Kinh Kha thấy biểu hiện của hai người, thở phào một hơi nhẹ nhõm:

“Biết được ý đồ của vị tiền bối kia, ta cũng an tâm hướng phụ hoàng bàn giao.”

Nói xong nàng đứng lên, một thân cung trang màu đỏ bao trùm cơ thể, đầu đội phượng quán, nhất thời nét tôn quý của bậc hoàng gia lại trở về.

Tư thái ung dung cao nhã, Kinh Kha chắp tay nói:

“Đã không còn chuyện gì, bổn công chúa xin được cáo từ, đa tạ Lạc công tử chiếu cố trong những năm qua.”

“Tiểu dân cũng phải cảm ơn công chúa mới đúng.” Lạc Nam nở nụ cười, nâng lên chén trà đưa tiễn.

Kinh Kha nhẹ cắn cánh môi, phiêu nhiên mà đi.

“Công tử, nữ nhân kia thật sự không có ý đồ gì với ngươi chứ?” Ngọc Tú vẫn còn hồ nghi.

Lạc Nam khóe miệng giật giật, vội vàng bế Vô Hối lên hôn một ngụm vào gò má béo mập của tiểu nha đầu, đánh trống lãng nói:

“Muội và Hối Hối mau cưỡi Tiểu Ô đi chiến đấu, tranh thủ ổn định tu vi… chuyên tâm tu luyện quá cũng không tốt.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240