Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 96
Phần 96

Mỹ nhân đã đề nghị, Lạc Nam làm sao có thể từ chối?

Nếu lúc này từ chối thì quả thật là phá hư phong cảnh, dù sao thì hắn đâu phải người chơi hệ gìn giữ cho đêm tân hôn, tất cả đều tùy theo mong muốn của phái nữ a…

Hắn vẫn tôn trọng nữ nhân của mình, các nàng thích khi nào thì hắn chiều khi đó mà thôi.

Không nói hai lời, Bá Vũ Điện hoành không xuất thế, Lạc Nam ôm lấy Cầm Dao Nhã thả người bay lên.

NGAO…

Hoàng Vũ Bá Long kéo theo hành cung tiến vào hư không vô tận tách biệt với thế giới bên ngoài.

Bên trong cung điện, Lạc Nam đã vội vàng khóa lấy cánh môi hồng nhuận ngọt ngào của Cầm Dao Nhã, mơn trớn sự mềm mại, chiếm lấy sự ướt át, thưởng thức sự nồng nàn…

Cầm Dao Nhã cảm thấy ngày mình và nam nhân công khai quan hệ, được trưởng bối chấp nhận, mà nam nhân còn luôn quan tâm và biết chiều lòng mình chính là ngày hạnh phúc nhất…

Nếu có thể trao thân cho hắn trong một ngày như vậy, có lẽ so với đêm động phòng còn hoàn hảo hơn.

Thế nên nhân lúc khi tình cảm lên đến đỉnh điểm, nàng quyết định phóng túng một lần… để hôm nay trở thành kỷ niệm vĩnh cửu.

Mà Lạc Nam không để Cầm Dao Nhã phải thất vọng.

Với kinh nghiệm lão luyện, hắn nhanh chóng dẫn dắt nàng vào lưới tình của mình, khiến nàng như con chim nhỏ sa lưới, chỉ có thể ngoan ngoãn bị gã thợ săn vặt trụi bộ lông vũ đang mang trên người…

Từng tấc da trắng hơn cả tuyết nhuộm lấy một tầng phấn hồng nhàn nhạt hiện ra, đường cong uyển chuyển do tấm lưng trần, vòng eo thon cho đến kiều đồn ngạo nhân kết hợp với nhau có thể thu hút mọi ánh mắt.

Đôi tuyết lê căng đầy nhựa sống ép chặt tạo ra một lằn khe hẹp sâu hun hút, phía trên được tô điểm bởi hai hạt anh đào hồng xinh quả thật đẹp đến nghẹt thở.

Chân dài miên mang, đùi ngọc thẳng tắp không chút tỳ vết, vùng thánh địa e ấp trốn sau thảm cỏ đen như ẩn như hiện, không có mỹ từ nào có thể diễn tả hết được.

Cầm Dao Nhã thẹn thùng cắn chặt cánh môi, hai mắt có sóng nước luân chuyển, đôi bàn tay cố gắng che đậy nơi thầm kín khỏi ánh mắt nóng rực như lửa của hắn.

“Dao Nhã, nàng quyến rũ quá… ta không nghĩ đến…” Lạc Nam hít sâu một hơi nói.

Bình thường nàng luôn mặc cung trang hơi rộng, hắn nào ngờ vẻ đẹp cơ thể của nàng không hề thua kém yêu nữ như họa Thuỷ… cùng với khí chất thanh cao, dịu dàng của nàng… quả thật chính là ma nữ và tiên nữ kết hợp a.

“Thật sự đẹp mắt sao?” Cầm Dao Nhã lấy bình tĩnh chậm rãi giang rộng hai tay, ở trước mặt của hắn điểm gót chân nhẹ xoay một vòng.

“Đẹp đến có thể nhìn cả một đời cũng không thấy chán.” Lạc Nam thành thật gật đầu:

“Ta thật may mắn khi có được trái tim nàng.”

“Không chỉ là trái tim, hãy đến đây!” Cầm Dao Nhã kéo lấy hắn, áp ngọc thể đàn hồi của mình lên người hắn:

“Tất cả mọi thứ của thiếp đều thuộc về chàng, kể từ đêm nay…”

Lời nói dạt dào tình ý của nàng so với bất cứ xuân dược nào trên thế giới này đều lợi hại và mãnh liệt hơn.

Lạc Nam hít sâu một hơi, Bá Y nổ tung… mạnh mẽ đem giai nhân áp xuống giường nệm rộng lớn.

“Ưm… đừng thương tiếc, hãy làm mọi thứ mà chàng muốn.”

Theo một tiếng rên rỉ ngọt ngào vô hạn, chuyện cần đến rốt cuộc cũng đến…

Huyết hoa nhuộm đỏ, mồ hôi hòa quyện cùng nhau, cả linh hồn và thể xác của đôi nam nữ chính thức dung hợp thành một.

Lạc Nam vĩnh viễn không quên lần đầu nhìn thấy nàng ở Độ Đạo Môn, khi đó nàng chính là Thiên Âm Thiếu Thần Nữ cao cao tại thượng, là sư tỷ trong tông môn, là người mà hắn phải ngẩng mặt nhìn lên bằng ánh mắt ngưỡng vọng…

Nàng lấy tư cách sư tỷ nhìn trúng thiên phú của hắn, mời chào hắn về dưới trướng…

Hôm nay nàng là nữ nhân của hắn, là người hết lòng chiều chuộng hắn, uyển chuyển lắc lư, ngọt ngào rên rỉ trước mỗi động tác của hắn…

Lạc Nam vui đến quên cả đất trời, nàng càng đoan trang, ưu nhã và cao quý thì hắn càng ưa thích khi dễ nàng…

“Tha cho thiếp một chút, phu quân…” Cầm Dao Nhã rốt cuộc không thể cầm cự trước một con cự long hung mãnh, chỉ có thể vô lực yếu ớt hôn lên cổ nam nhân nỉ non đầu hàng.

“Ngoan nào, vi phu đã sắp…” Lạc Nam gầm lên, dốc sức xâm nhập sâu nhất có thể ở những đợt cuối cùng.

“Thiếp chết mất thôi…” Theo tiếng hét vút cao của Cầm Dao Nhã, từng dòng chảy sinh mệnh như dung nham rốt cuộc bao phủ hoa tâm của nàng.

Lạc Nam nở nụ cười hôn lên trán nàng, cảm giác linh hồn nữ nhân còn đang lơ lửng, hắn ôm nàng âu yếm, để bảo bối có thể tận hưởng tất cả dư vị cuối cùng còn đọng lại một cách trọn vẹn nhất.

Bá Vũ Điện tĩnh lặng chỉ còn vang vọng tiếng thở nhẹ nhàng…

Hồi lâu sau, bờ môi tuyệt diễm của nàng yếu ớt gọi tên hắn: “Tiểu Nam.”

“Nàng tuyệt lắm thê tử.” Lạc Nam si ngốc ngắm nhìn.

Nàng đã trở thành phụ nhân, ít đi một lần thanh thuần, nhiều hơn một phần phong vận… càng trở nên đằm thắm, chín mọng.

“Phu quân…” Cầm Dao Nhã đưa tay vuốt ve gương mặt tuấn lãng tà mị của nam nhân, nở nụ cười ôn nhu như nước:

“Đời này đối với thiếp đã quá đủ, dù kết quả…”

Lạc Nam đem ngón tay đặt lên môi nàng nói: “Kết quả chính là nàng sẽ vĩnh viễn hạnh phúc bên cạnh ta.”

“Thiếp tin điều đó.” Cầm Dao Nhã đưa mắt nhìn lên, nơi hư không vô tận đang lướt qua, thì thầm nói:

“Có lẽ chính là vận mệnh, thiếp thủ thân như ngọc gần ba mươi vạn năm, lại rơi vào tay một kẻ phong lưu đa tình.”

“Haha, đa tình nhưng không vô tình.” Lạc Nam bật cười:

“Ta vẫn tin rằng chính tính cách này của ta mới giúp ta có được các nàng.”

“Thiếp phải cùng chàng gặp gỡ các nàng ấy sao?” Cầm Dao Nhã nhẹ cắn môi, biểu lộ hơi khẩn trương.

“Đường đường là người đứng đầu Linh Cầm Sơn, dưới trướng có hàng nghìn sư muội lại lo lắng điều này sao?” Lạc Nam hài hước hỏi.

“Sao có thể so sánh như vậy?” Cầm Dao Nhã nhẹ đánh lên ngực hắn:

“Thiếp còn chưa chính thức gả vào Lạc Gia, nói là cùng phu quân của người khác vụng trộm cũng không sai đâu.”

“Đừng nghĩ lung tung, các nàng ấy sẽ vui vẻ chào đón nàng.” Lạc Nam chân thành nói.

“Các nàng ấy không ghen à?” Cầm Dao Nhã hiếu kỳ.

“Thế nàng có ghen khi thấy ta và họa Thuỷ hay không?” Lạc Nam hỏi ngược lại.

Cầm Dao Nhã hơi nhíu mày suy nghĩ, gật đầu trả lời: “Thiếp có ghen… nhưng chợt nhận ra so với tình cảm dành cho chàng, cái cảm xúc ghen tuông đó lại rất nhỏ.”

“Các nàng ấy cũng giống như nàng, suy cho cùng là diễm phúc của ta quá lớn, tình cảm và sự bao dung của các nàng dành cho ta vượt trên tất cả.” Lạc Nam nói:

“Hơn nữa mọi người đều đã cùng nhau trải qua những giờ phút khó khăn, tình cảm đã sớm cực kỳ bền chặt, nhận ra so với chuyện sinh ly tử biệt, có thể ở cùng nhau đã là kết quả tuyệt vời nhất rồi.”

“Kẻ thù ở bên ngoài đã quá đông, nếu còn tâm trạng ghen tuông đấu đá… vậy kéo nhau cùng chết lúc nào cũng không biết.”

“Thậm chí nếu ta dám khi dễ một nàng, tất cả những nàng khác sẽ hợp lực vây công ta đó.”

Lạc Nam nhận ra sau nhiều năm tháng ở chung, chúng nữ không chỉ yêu hắn, mà các nàng còn yêu lẫn nhau nữa cơ…

Những lúc không có hắn bên cạnh, các nàng rủ nhau chơi trò bách hợp cũng là chuyện thường tình, hắn rất cổ vũ…

Cầm Dao Nhã nghe hắn trầm thấp kể lại một số sự kiện mà hắn cùng với các vị tỷ muội kia vượt qua, từ Việt Long Tinh Cầu cho đến Nhất Thế Vũ Trụ rồi Ngũ Châu Tứ Vực, rốt cuộc hiểu vì sao bọn hắn có thể nắm tay đi cùng nhau lâu đến như vậy… nội tâm vô cùng ngưỡng mộ.

“Chỉ tiếc thiếp gặp chàng quá trễ, không thể cùng mọi người trải qua những ngày gian nan đó.” Cầm Dao Nhã thở dài.

“Không trễ chút nào, tương lai của chúng ta vẫn còn dài lắm.” Lạc Nam nở nụ cười, đánh nhẹ lên mông nàng:

“Tiếp tục nào!”

“Không được, thiếp còn ê ẫm.” Cầm Dao Nhã hoảng hốt.

“Đùa nàng thôi, lần này chúng ta song tu, phu quân đem Long Tiên Thánh Điển và Thiên Địa Hợp Hoan Kinh truyền cho nàng.” Lạc Nam đứng đắn đáp.

“Đáng ghét, làm thiếp cứ tưởng.” Cầm Dao Nhã liếc xéo đôi mắt đẹp.

“Haha, phu quân của nàng là người biết thương hoa tiếc ngọc.”

Gió tạnh mưa tan, Cầm Dao Nhã được hắn mặc lại y phục, nàng tận hưởng tư vị ngọt ngào, nhưng vẫn đề nghị:

“Đưa thiếp trở về Ngân Thiên Thần Quốc.”

“Sao không về Độ Đạo Môn?” Lạc Nam hỏi.

“Mẫu thân chắc đã về Độ Đạo Môn rồi, nếu để người nhìn thấy thiếp bây giờ, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.” Cầm Dao Nhã chau mày.

Việc nàng trao thân cho hắn sẽ khó lòng qua mắt được Cầm Di, cho nên Cầm Dao Nhã muốn tạm lánh mặt mẫu thân, chờ cơn giận lắng xuống.

“Hay nàng tiến vào Phá Đạo Lệnh của ta, chờ ta xong hết mọi việc sẽ mang nàng đến Sát Chiến Điện luôn.” Lạc Nam vuốt cằm.

“Như thế cũng được, thiếp sẽ truyền âm báo với phụ thân một tiếng.” Cầm Dao Nhã cảm thấy như vậy cũng được.

Sau khi đến Sát Chiến Điện, nàng sẽ tiến vào Nhập Phàm Hồ… chờ ngày trở về đột phá Thần Đạo, chính thức thành hôn với hắn, không còn sợ mẫu thân phẫn nộ nữa.

Sắp xếp xong, Cầm Dao Nhã mang theo trứng của Thiên Nhạc Thần Điểu vào Phá Đạo Lệnh, sử dụng Hồn Lực và Thiên Sinh Âm Vận ấp nở.

Cách để ấp nở trứng của Thiên Nhạc Thần Điểu cũng khá đặc biệt, đòi hỏi phải cho nó nghe Thiên Sinh Âm Vận và hấp thụ Hồn Lực tinh khiết.

Ma Thần Hắc Điểu không có được Thiên Sinh Âm Vận, cũng không biết cách ấp nở quả trứng, vì vậy nên mãi cũng không thể ấp thành công.

Nhưng rơi vào tay Cầm Dao Nhã, tin tưởng không lâu loại Thiên Địa Dị Chủng này sẽ nhìn thấy ánh mặt trời.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240