Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 166
Phần 166

Mặt trời khuất sau núi, bóng tối hàng lâm… bầu không khí trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Vài chục bộ thi thể người chết được mang trở về từ mỏ Linh Thạch bỗng nhiên mở bừng từng đôi mắt đỏ ngầu, bật nắp quan tài.

“Người chết sống lại?”

Đèn đuốc sáng trưng, nhang khói nghi ngút, một đám dân chúng phụ trách an táng hãi hùng khiếp vía trước dị tượng…

Xoẹt xoẹt xoẹt… phốc… phốc… phốc…

Không để tất cả kịp phản ứng, vài chục bộ thi thể mọc ra móng vuốt, răng nanh… như hổ nhập bầy cừu cắn xé kịch liệt.

Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngũi, toàn bộ dân chúng đều đã hóa thành cương thi.

Hàng trăm cương thi lao vào nhà dân, những quán xá đông đúc trắng trợn lây nhiễm.

Số lượng tu sĩ, nhân loại bình thường biến thành cương thi ngày một đông.

Chưa đến mười phút ngắn ngũi, toàn bộ hộ vệ canh giữ cổng thành đã bị tập sát tiêu diệt.

Cổng thành được mở ra từ bên trong, hai tên Kim Đan Cảnh khô gầy âm u ngửa đầu cười to:

“Địa Thi Tông đã đến! Tiểu Ly Thành kể từ hôm nay là vật trong túi Tông chúng ta.”

Toàn bộ Tiểu Ly Thành thất thủ, tiếng gào thét, thanh âm tuyệt vọng, sợ hãi, kinh hoàng bao trùm không gian.

“Khốn kiếp, Địa Thị Tông dám lấn vào lãnh thổ Kinh Quốc ta.”

Nhận được tin tức, Lạc Chiêu phẫn nộ vỗ bàn, ngửa đầu gầm thét:

“Tập hợp cao thủ phủ thành chủ, theo ta nghênh chiến, thà chết cũng phải thủ thành.”

Những năm qua Hoàng Đế Kinh Quốc dã tâm bừng bừng, muốn thu phục, khống chế tất cả môn phái ở xung quanh vào trong quốc thổ… đã sớm gây thù chuốc oán khắp nơi.

Vì thế Kinh Quốc chưa từng có ngày an bình, các thành trì bị thế lực thù địch tập kích vốn không phải chuyện gì hiếm lạ.

Lần này đã đến lượt Tiểu Ly Thành.

Thân là Thành Chủ, Lạc Chiêu không cho phép toà thành của mình thất thủ, dù phải hy sinh cũng phải bảo vệ bằng mọi giá.

“Phu quân…” Hiền Nhu bế theo Lạc Nam tiến vào trong phòng, nắm chặt tay phu quân:

“Cùng mẫu tử thiếp rời đi được không?”

Nàng là nữ nhân thông tuệ, thừa hiểu Tiểu Ly Thành lần này khó cứu.

Không nói đến việc phu thê mình vô dụng, bị địch nhân lợi dụng lòng từ bi, mang theo một đám cương thi vào thành khiến cho trở tay không kịp… chỉ riêng nội tình của Địa Thi Tông đã sớm vượt qua Tiểu Ly Thành rất nhiều.

Địa Thi Tông có hai vị Kim Đan tọa trấn, trong đó một người là Kim Đan Hậu Kỳ.

Trong khi đó Tiểu Ly Thành người mạnh nhất là Lạc Chiêu cũng chỉ là Kim Đan Sơ Kỳ mà thôi.

Ở lại giữ thành chỉ có con đường chết.

Rõ ràng để chiếm được Tiểu Ly Thành, Địa Thi Tông đã lên kế hoạch âm hiểm từ trước rồi.

“Không, ta nhận lộc của bệ hạ… làm sao có thể hèn nhát bỏ chạy, làm sao có thể bỏ mặc hàng nghìn dân chúng trong thành mà ham sống sợ chết?” Lạc Chiêu thanh âm run rẩy:

“Nàng hãy mang nhi tử trốn đi, chỉ cần nàng và nhi tử còn sống… ngày sau báo thù cho vi phu!”

Đưa chân ấn vào đá lót nền ở góc tường phía bắc.

KẼO KẸT…

Một địa đạo bí mật dưới lòng đất mở ra, Lạc Chiêu kiên quyết nói:

“Mau vào địa đạo, nó có thể giúp nàng và Hùng nhi rời xa Tiểu Ly Thành ngàn dặm, mặc kệ vi phu!”

“AAAA…”

Bên ngoài phủ thành chủ vang lên thanh âm chém giết thảm thiết.

“Mau đi!” Lạc Chiêu gầm lên một tiếng, thiêu đốt tinh huyết xông thẳng ra ngoài nghênh địch.

Hiền Nhu lệ rơi đầy mặt, cúi đầu hôn lên cái trán trơn bóng đáng yêu của Lạc Nam, thì thào nói:

“Xin lỗi nhi tử bảo bối, mẫu thân không thể để phụ thân ngươi một mình nghênh địch, là chúng ta có lỗi với ngươi.”

“Tiểu Tuệ.” Hiền Nhu khẽ gọi.

“Thưa phu nhân.” Thiếp thân thị nữ của Hiền Nhu bước ra quỳ rạp xuống đất, hai mắt đã sớm đỏ ửng.

“Ngươi mang theo tiểu thiếu chủ thoát đi, đây là mệnh lệnh!” Hiền Nhu nghiêm nghị nói:

“Bằng mọi giá phải giữ tiểu thiếu chủ sống sót.”

“Nhưng còn phu nhân?” Tiểu Tuệ nghẹn ngào.

“Ta có trách nhiệm phải chiến đấu vì dân chúng trong thành, phải đồng sinh cộng tử cùng phu quân.” Hiền Nhu hít sâu một hơi, đem ngọc bội có điêu khắc chữ “Lạc” đeo vào trên cổ Lạc Nam, hàm răng cắn bờ môi đến mức rỉ máu, đặt hắn vào lòng Tiểu Tệ.

“Bảo bối, mẫu thân yêu ngươi.” Nàng hôn mạnh lên mặt hắn, dứt khoát quay lưng xông ra ngoài.

“Nô tỳ có chết cũng sẽ giữ an toàn cho thiếu chủ.” Tiểu Tuệ lời thề son sắc, cũng điên cuồng hướng vào địa đạo chạy trốn.

Với một Tiểu Ly Thành nho nhỏ, đương nhiên không có tư cách sở hữu những thứ như Truyền Tống Trận.

Lạc Nam âm thầm thở dài…

Khoảnh khắc Hiền Nhu quay lưng, hắn xém chút không nhịn được giải trừ phong ấn, một lần giải quyết tất cả.

Lạc Chiêu là thật, Hiền Nhu là thật, dân chúng thành Tiểu Ly cũng là sinh mệnh thật… tất cả đều không phải ảo cảnh hay mô phỏng do Luân Hồi Thụ tạo ra.

Một kẻ sắp đột phá Thần Đạo như hắn phải trơ mắt nhìn phụ mẫu ở kiếp này của mình đi vào chỗ chết, chết trong tay những con kiến hôi…

Đối với kẻ luôn cố gắng bảo vệ cho người thân của mình như hắn, cái cảm giác của một phàm nhân này, thật sự không dễ chịu chút nào.

Muốn thành thần… phải hiểu phàm…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240