Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 151
Phần 151

Lạc Nam đi gặp Thái Diễm nói ra thắc mắc của mình…

“À thì ra ngươi vẫn luôn thèm tất cả công pháp, thật tham lam.” Thái Diễm buồn cười nói:

“Bất quá với thân phận của Hộ Thần Trưởng Lão quả thật có thể luyện cả ba môn công pháp, tuy nhiên trong ba môn chỉ được chọn một môn hoàn chỉnh mà thôi, hai môn còn lại được quyền tu nửa quyển.”

“Tại sao chỉ được chọn một?” Lạc Nam buồn bực, nếu vậy hắn đã tu Toàn Chức Đạo Kinh rồi, Vực Thần Đạo Kinh và Thiên Âm Đạo Kinh không thể tu đến tầng cao nhất a.

“Một môn công pháp hoàn chỉnh sẽ giúp Hộ Thần Trưởng Lão có thể tu luyện đến Thần Đạo Viên Mãn mà không lo thiếu hụt về công pháp, hai môn còn lại gia tăng thủ đoạn chiến đấu để đáp ứng các loại nhiệm vụ được giao.” Thái Diễm đáp:

“Chứ nếu để hắn tu đầy đủ cả ba môn, còn cần đến Đạo Chủ như chúng ta nữa sao?”

Lạc Nam bừng tỉnh, thì ra là như thế…

“Vậy tên phản đồ kia chủ tu công pháp nào?” Hắn hiếu kỳ hỏi.

“Chính là Vực Thần Đạo Kinh, chiến lực của hắn vốn không thua Nhật Linh sư huynh, lại thêm có thủ đoạn đa dạng từ Toàn Chức Đạo Kinh và Thiên Âm Đạo Kinh nên mới thoát khỏi sự vây giết của Đạo Thụ và chúng ta mà chạy trốn.” Thái Diễm giải thích:

“Bất quá hắn đã trọng thương rất nặng, nếu không có cơ duyên ngập trời, e rằng đến nay cũng chưa thể hoàn toàn bình phục.”

Lạc Nam ngưng trọng, quả là nhân vật khó chơi a…

“Truyền thừa một nửa ba môn công pháp có lưu bên trong Hộ Thần Lệnh, ngươi chỉ cần đem Linh Hồn Bổn Nguyên của mình xâm nhập vào trong là nhận được.” Thái Diễm nói thêm.

“Đa tạ Đạo Chủ giải đáp.” Lạc Nam mỉm cười, chợt phất tay gia cố một phương kết giới bao phủ hai người, dáng vẻ cực kỳ thần bí.

“Ngươi muốn làm gì?” Thái Diễm tròn xoe mắt, đầy mặt đề phòng nhìn hắn nói:

“Chẳng lẽ định bá vương ngạnh thượng cung? Đừng xem thường chiến lực của bổn tọa.”

Lạc Nam sắc mặt tối sầm, bà nương này suy nghĩ lung tung cái gì?

“Chỉ muốn thương lượng với Đạo Chủ về việc thăng cấp Bá Vũ Điện của ta.” Lạc Nam đi thẳng vào vấn đề.

Thái Diễm nhẹ thở ra một hơi, căm tức nói: “Xú tiểu tử, chút chuyện nhỏ như vậy còn ra vẻ thần bí cái gì? Đưa nguyên liệu đây bổn tọa giúp ngươi luyện.”

“Nhưng nguyên liệu lần này có phần đặc biệt.” Lạc Nam hít sâu một hơi, nhẹ động ý niệm.

ẦM!

Một hòn đá sừng sững như núi hiện ra, trên bề mặt đá có những đường vân như thiên địa núi sông, tỏa ra khí tức tang thương áp bách, cổ lão như đã trải qua dòng thời gian vô tận cọ rửa…

“Đây là…” Thái Diễm toàn thân chấn động, đôi mắt đẹp trợn to, ngay cả thanh âm cũng có phần run rẩy:

“Khởi Nguyên Thạch?”

Với kiến thức của nàng đương nhiên hiểu Khởi Nguyên Thạch có giá trị như thế nào.

Nàng nhẹ nuốt một ngụm nước bọt, khó khăn nói:

“Một khối khổng lồ như thế này… ngươi đem đổi với một nửa bảo khố của Bách Đạo Thần Tộc sợ rằng lão già kia cũng sẽ đổi.”

Dù Bách Đạo Thần Tộc là gia tộc kinh doanh cường đại nhất Nguyên Giới, nhưng Thái Diễm thừa hiểu phụ thân của mình dù cả đời cất công tìm kiếm cũng chưa từng tìm thấy khối Khởi Nguyên Thạch nào.

Ngay cả một khối bằng nắm tay cũng không có, đừng mơ đến khối khổng lồ trước mặt…

“Đây là do sư phụ Kim Nhi cho ta dùng để thăng cấp Bá Vũ Điện.” Lạc Nam lại đem Kim Nhi ra thay mình cõng nồi.

“Không thể luyện.” Thái Diễm lồng ngực phập phồng, tiếc nuối thở dài:

“Tiểu tử ngươi có biết bản chất của một mảnh vụn Khởi Nguyên Thạch cũng đã sánh ngang Thần Binh, một tảng Khởi Nguyên Thạch đã là Thần Bảo có thể trấn áp cường địch…”

“Tu sĩ thời thượng cổ trực tiếp dùng Khởi Nguyên Thạch để chiến đấu chứ chẳng cần mang ra chế luyện thành thứ gì cả vẫn có được uy lực kinh thiên động địa.”

“Với sự bền bỉ và kiên cố đến mức bất khả xâm phạm của nó, cho dù là Hoả Thần Lực Viên Mãn thiêu đốt cũng không hề hấn gì, làm sao ta có thể đem nó làm nguyên liệu thăng cấp hành cung cho ngươi?”

Dù nàng có dùng tất cả khả năng của mình cũng không thể tác động đến Khởi Nguyên Thạch được a.

“Nếu kết hợp với Bá Đạo Quy Tắc của ta thì sao?” Lạc Nam hỏi.

“Có thể thử xem!” Thái Diễm vuốt cằm nói.

Hừng hực…

Nàng nâng lên bàn tay, Hoả Thần Lực cuồn cuộn thiêu đốt.

Lạc Nam điều động Bá Đạo Quy Tắc dung hợp vào Hoả Thần Lực của nàng, nhắm vào một góc tảng đá bắt đầu tinh luyện.

Thời gian dần trôi…

Gần mười ngày trôi qua, phần đá bị thiêu đốt của Khởi Nguyên Thạch vẫn lù lù bất động, ngay cả một vết cháy bên trên mặt đá cũng không hiện ra bất chấp sự nỗ lực của hai người.

“Moá, khó rồi.” Lạc Nam chửi thề.

Nguyên liệu cao cấp ở ngay trước mặt nhưng bản thân mình lại vô lực sử dụng, thử hỏi có tức không cơ chứ?

“Không, vẫn có khả năng…” Thái Diễm hưng phấn nói:

“Bổn tọa đã nhận ra vấn đề, mấu chốt là Bá Đạo Quy Tắc của ngươi quá yếu, nếu nhờ đến Phá Đạo Hội Trưởng sẽ khác biệt.”

Vừa rồi nàng đã cảm giác được Bá Đạo Quy Tắc của Lạc Nam thật sự có tác động với Khởi Nguyên Thạch, tuy nhiên tu vi của hắn còn thấp nên sự tác động đó không ăn thua.

Nhưng nếu Phá Đạo Hội Trưởng ra tay hỗ trợ nàng, với Bá Đạo Quy Tắc cấp độ Thần Đạo Viên Mãn, nói không chừng sẽ có thể thành công luyện chế Khởi Nguyên Thạch.

“Thật vậy sao?” Lạc Nam hai mắt sáng rực lên:

“Tốt lắm, vừa hay sắp tới ta dự định về tổng bộ gặp đại tỷ một tí, Đạo Chủ đi cùng với ta là được.”

Quả thật nếu có đại tỷ ra tay, Lạc Nam tin tưởng khả năng luyện chế được Khởi Nguyên Thạch sẽ tăng lên rất nhiều.

“Hừ, bổn tọa cũng không phải người hầu của ngươi, sao phải theo ngươi chạy đông chạy tây?” Thái Diễm ngạo kiều nói.

“Đây là cơ hội để Đạo Chủ ngài đại diện cho Độ Đạo Môn gặp Phá Đạo Hội Trưởng, dù sao thì sắp tới hai thế lực sẽ còn qua lại.” Lạc Nam nghiêm túc nói.

Thái Diễm vuốt cằm suy tư, lời của hắn rất có đạo lý.

Hiện tại Lạc Nam vừa là Hộ Thần Trưởng Lão của Độ Đạo Môn, trở thành nhân vật cao tầng… địch nhân của hắn sẽ là địch nhân của Độ Đạo Môn, ngược lại đồng minh của hắn cũng là đồng minh của Độ Đạo Môn.

Phá Đạo Hội và Độ Đạo Môn xem như đã có dây mơ rể má, cao tầng hai bên cũng nên gặp mặt thương nghị đại sự về mối quan hệ cũng như các bước để đối phó với kẻ thù trong thời gian tới.

“Được rồi, bổn tọa sẽ thương lượng cùng Nhật Linh sư huynh và Cầm Di sư tỷ sau đó đi với ngươi một chuyến.” Thái Diễm nói:

“Thăng cấp Bá Vũ Điện sẽ tốn khá nhiều thời gian, ta cũng cần bàn giao lại một ít sự vụ cho các trưởng lão.”

“Hắc hắc, đệ tử đợi tin của ngài.” Lạc Nam vui vẻ.

“Hiện tại ngươi đã là Hộ Thần Trưởng Lão, ở giữa hai người không cần lấy đệ tử xưng hô.” Thái Diễm nhắc nhở hắn.

“Ồ.” Lạc Nam lập tức đổi giọng:

“Vậy Thái Diễm cô nương khi nào thương lượng xong cứ báo với ta.”

“Xí, chỉ thế là nhanh.” Thái Diễm bĩu môi khinh thường, gò má hồng nhuận phơn phớt, ra vẻ giận dữ:

“Thái cô nương cái đầu ngươi, ít nhất cũng phải gọi ta một tiếng sư tỷ.”

Nhìn thấy nàng kiều diễm thành thục như mật đào chín mọng, Lạc Nam nhìn đến ngẩn ngơ.

Mãi cho đến khi bị nàng đá bay ra khỏi đại điện, hắn mới vuốt vuốt mũi cười tủm tỉm.

“Ca ca, rốt cuộc thấy ngươi.” Phụng Tiểu Thất từ cách đó không xa chạy đến.

“Xú nha đầu, cho muội mấy quả Bàn Đào sao không tranh thủ tu luyện?” Lạc Nam trừng mắt nhìn.

“Hứ, người ta đã đột phá đến Thiên Đạo Hậu Kỳ rồi nè.” Phụng Tiểu Thất chống nạnh khoe khoang.

“Ồ, không hổ là tiểu thiên tài, tiến bộ rất nhanh nha.” Lạc Nam tán thưởng xoa đầu nàng nói.

“Là nhờ tận dụng tài nguyên Hoả Phượng Tộc gửi đến.” Phụng Tiểu Thất đắc ý nói.

“Bọn chúng lại muốn giở trò gì?” Lạc Nam híp mắt.

“Không, từ sau khi biết được Phụng Nguyên Các có được sự che chở của ca ca, cái tên thiếu chủ của Hoả Phượng Tộc kia sợ như mèo thấy chuột, không còn dám gây sự, ngược lại sai người đến tận nhà xin lỗi, còn đưa đến rất nhiều tài nguyên bồi tội, hy vọng hóa giải ân oán.” Phụng Tiểu Thất cực kỳ sùng bái ôm bắp đùi của hắn nói:

“Ca ca thật quá uy phong.”

“Không tệ, cái tên đó xem ra có đầu óc.” Lạc Nam nhếch miệng.

Có vẻ danh tiếng của hắn từ Bách Đạo Đại Hội đã lan truyền rộng rãi, chỉ cần là kẻ có chút đầu óc sẽ hiểu rằng không nên vì chút chuyện nhỏ mà đắc tội với một yêu nghiệt như hắn, có ý muốn tạ lỗi, hòa giải là điều dễ hiểu.

Dù sao thì kẻ đó chỉ là thiếu chủ chi nhánh Hoả Phượng Tộc mà thôi, trong khi Lạc Nam là nhân vật mà ngay cả các thiên tài của Tổ Phượng Tộc cũng đã bị hắn đánh bại tại Bách Đạo Đại Hội.

“Còn nữa nha, mẫu thân thông báo đã tiến vào Bán Thần, có thể hóa Phàm theo ý của ca ca bất kỳ lúc nào.” Phụng Tiểu Thất nói thêm.

“Ra là vậy…” Lạc Nam kéo tay Phụng Tiểu Thất cười nói:

“Đi thôi, ta đón mẫu thân của muội và mấy vị sư tỷ.”

Hắn truyền âm cho Đan Phỉ thông báo một tiếng, cùng Phụng Tiểu Thất đến Thanh Cầm Sơn mời Cầm Thanh Vận đi cùng…

Cầm Thanh Vận và Đan Phỉ cách giai đoạn hóa phàm đã rất gần, chỉ cần ở Sát Chiến Điện tu luyện thêm một thời gian ngắn là có thể vào Nhập Phàm Hồ.

Sau đó, Lạc Nam mang theo các nàng ghé ngang Phụng Nguyên Các tiếp đón Phụng Liên.

“Minh Hà, chúng ta về Sát Chiến Điện một chuyến!” Lạc Nam truyền ý niệm.

Minh Hà hiểu ý, màn nước không gian hiện ra… một nam nhiều nữ cùng lúc bước vào.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240